Disneyland 1972 Love the old s
Minh Châu Ám Đầu

Minh Châu Ám Đầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323551

Bình chọn: 8.5.00/10/355 lượt.

Liễu Lục Phi bất luận như thế nào cũng không rời khỏi đứa con của

ông, Nhạn Cận Thần mặc dù bất hảo bất tuân, nhưng tình cảm đối với Liễu đại phu

vô cùng sâu sắc, khi còn nhỏ có tang mẹ, lang bạc giang hồ, sau lại lẻ loi một

mình, vi phụ thật sự không yên lòng, lão vương gia biết nếu mình hết sức ngăn

cản con nhất định sẽ làm trái, rốt cuộc khẳng định tuyệt không rời Liễu Lục

Phi, kể từ đó, tâm nguyện duy nhất trước khi chết có thể hoàn thành, hai người

bọn bọ uyên minh nhất định giai…..

“ Nói như vậy, chúng ta đều bị lão vương gia bày bố?”

Nàng thì thào tự nói, căn bản không thể tin được chính mình nhìn thấy bút tích

của lão vương gia.

“Đại phu, Vương gia đối với người làm sao vậy ? Hắn

khi dễ người sao ? Hay là làm khó dễ người?” Bảo Trụ lên giọng dũng mãnh nói, “

Đại phu! Đại phu! Người đừng khóc a!”

Nói

xong, bản thân Bảo Trụ lại âm thầm khóc, hốc mắt lại hồng toàn bộ, nước mắt

trong mắt rơi rơi, chỉ kém không có lên tiếng khóc lớn.

Liễu Lục Phi kinh ngạc ngẩng đầu, “Ta nào có khóc…”

Sau đó,

một giọt lệ trong suốt cứ như vậy chảy xuống hai má.

Ở Liễu

y quán từ nhỏ cho đến lớn, Bảo Trụ chưa từng nhìn thấy Liễu Lục Phi rơi lệ, cho

dù là khi phụ thân nàng mất cũng không thấy nàng yếu đuối, cũng khó trách dọa

Bảo Trụ thành như vậy.

“Đại, đại phu, người đừng khóc, tiểu vương gia không

cần người, không sao cả! Trở về y quán, ta sẽ chiếu cố người, cả đời….” Bảo Trụ

cũng khóc thút thít nghẹn ngào nói tiếp.

Liễu

Lục Phi nín khóc mỉm cười, mu bàn tay lau đi nước mắt, một mặt thân ái vỗ vỗ

Bảo Trụ, ôn thanh an ủi, “ Đừng lo lắng, ta sẽ không hại ngươi cả đời, nhưng vì

những lời này, tương lai khi ngươi đón dâu, ta nhất định sẽ cho ngươi cái đại

hồng bao.”

“Ta không cần đại hồng bao!” Bảo Trụ lớn tiếng nói:“Ta

muốn đi theo đại phu cả đời!”

Liễu

Lục Phi hai mắt tròn xoe, lộ ra một ánh nhìn ấm áp mỉm cười.

“ Ta bị một cái đại phiền toái bám cả đời là đủ rồi,

Bảo Trụ, ngươi tha cho ta đi.”

Đại phu

đã trở lại.

Liễu y

quán không chiêu bài lần nữa mở cửa, hàng xóm láng giềng đều vạn phần cảm kích,

thời tiết lạnh như thế, trẻ em người già bị phong hàn không ít, hơn nữa nhà nhà

muốn phương thuốc trừ khử hàn khí không ít, có đại phu ở đây thật sự là quá

tốt.

Cho nên vừa trở về mấy ngày, nàng đều làm việc cho đến

muộn, xem bệnh đến nỗi không có cách nào đi ăn cơm, nghĩ ngơi, cổ họng đều nói

đến nghẹn lại.

“ Đại phu, trước không thể nghỉ ngơi một chút

sao?” Bảo Trụ ở bên cạnh giúp

đỡ, có khi cũng nhịn không được lên tiếng khuyên bảo.

“ Không sao, hôm nay xem xong rồi nói sau.” Liễu Lục Phi luôn luôn trả lời như vậy.

Mà khi

đã làm việc cả một ngày xong, đến buổi tối Liễu Lục Phi luôn luôn thu thập này

nọ, mang theo mấy cuốn sách thuốc, sau đó nhanh nhẹn rời đi.

“ Đã trễ thế này, đại phu còn muốn đi chỗ nào?”

“ Đến phủ vương gia .” nàng thản nhiên nói.

Đến đó,

vì chờ người kia trở về.

Sau đó,

thấy Bảo Trụ nghẹn họng trân trối nhìn chằm chằm, nàng thản nhiên cười, “ Đừng

sợ, sáng mai ta sẽ về.”

Quả

nhiên, sáng sớm hôm sau, Liễu Lục Phi nhanh nhẹn từ trong cỗ kiệu ở phủ vương

gia đi ra, thần sắc tự nhiên đi vào Liễu y quán, bắt đầu một ngày xem bệnh.

Cứ tới

tới lui lui như vậy, mấy ngày sau, có một sáng sớm Liễu đại phu đến muộn.

Bởi vì

buổi tối trước đó, nàng nằm mơ thấy Nhạn Cận Thần một thân toàn là máu.

Trong

mơ có bóng dáng đao kiếm, có chém giết chiến đấu dã man, nàng nghe thấy tiếng

gió vù vù giống như rống giận, thấy ánh đao chói lọi bổ về phía các huynh đệ lấy

thân hộ vệ Nhạn Cận Thần…

Trở về,

ngươi trở về, ta trị liệu cho ngươi….để ta giúp ngươi.

Nàng

kêu khàn cả giọng lại không ra tiếng, không biết hắn có thể trở về hay không,

càng sợ hãi thời điểm hắn trở về, hắn đã, hắn đã…

Gió bắc

mạnh mẽ như trước, cửa sổ khanh khách rung động, đêm dài, nàng không dám tiếp

tục ngủ bởi vì sợ lại nhìn thấy Nhạn Cận Thần một thân toàn là máu.

Làm đại

phu đã bao nhiêu năm, cái gì huyết nhục mơ hồ không có gặp qua, cũng ít khi

nháy hai mắt, nhưng..

Đốt đèn

lên, nàng ngồi xuống trước bàn, mở ra phong thư luôn mang theo bên mình muốn

đọc, nhưng ban ngày xem bệnh vất vả, hơn nữa gần đây đặc biệt dễ dàng mệt mỏi,

nàng nhìn một lát, ghé vào trên bàn nằm ngủ.

Khi

đang mơ mơ màng màng, một mùi máu đậm đặc lại thổi qua chóp mũi, nàng ở trong

mộng thì thào nói, “ Không cần….ta không cần thấy ngươi như vậy….”

“ Vì sao?” tiếng nói trầm thấp hỏi, “ Vì sao không cần nhìn ta? Ta chạy đến Liễu y

quán tìm không thấy ngươi mới trở về nơi này.”

Nàng bị

ôm lấy, ấm áp, quen thuộc, lại mang theo mùi máu tươi, con mắt sáng chậm rãi

mở, trông ngóng tiến vào một đôi tuấn mâu thâm trầm, nàng thì thào nói tiếp, “

Bởi vì trên người ngươi toàn là máu.”

“ Ngươi là đại phu còn sợ máu?” hắn ngạc nhiên hỏi.

“ Ta đương nhiên không sợ máu, chỉ sợ ngươi

chết.” nàng rầu rĩ nói, “

Không cho phép ngươi chết, ta cũng… chỉ còn lại ngươi.”

Là mộng

cũng tốt, nói một lần như vậy cũng tốt, nàng đem hết đáy lòng mình nói ra.

Nói

xong, nàng đem khuôn mặt chôn ở đầu vai hắn, dán tạ