ồi rồi, Liễu đại phu ngay cả hành lý cũng đều thu thập tốt,
từ chối khéo léo xa phu cùng kiệu phu, cũng không cần bọn hạ nhân, thân ảnh
mảnh khảnh một mình bước ra phòng khách.
Mọi
người nhìn theo, từ trước tới nay, nếu không có Liễu đại phu, có khả năng thiếu
gia phát điên rồi, mạng nhỏ của bọn họ cũng không biết bị tra tấn thành cái
dạng gì. Nàng đi qua đình viện rộng lớn, thẳng đến khi sắp ra cửa lớn..
“Liễu đại phu, Liễu đại phu ! Xin dừng bước…”
Tổng
quản đuổi theo, hắn luôn luôn ổn trọng lúc này lại bước nhanh mà đến, dấu vết
năm tháng ngăm đen trên khuôn mặt lão thành, tất cả đều là bắt buộc.
“Lưu tổng quản, còn có việc sao?” Liễu Lục Phi liếc
nhìn hắn, thản nhiên hỏi.
Trước
cửa lớn phủ vương gia kim bích huy hoàng, thân ảnh của nàng hiển nhiên hèn mọn.
Tổng
quản trầm ngâm, sau khi chần chờ được một lúc lâu, mới hỏi, “Liễu đại phu phải
đi thật, không có cách cứu vãn đường sống sao?”
Liễu
Lục Phi lắc đầu,“Duyên phận đã hết.” Cách nói cũng giống như tiểu vương gia,
sắc mặt cũng lộ ra tuyệt vọng.
Thấy
nàng xoay người lại muốn đi, tổng quản rốt cục nhịn không được, đáng thương cho
một hán tử đảm nhiệm chức tổng quản suốt ba mươi năm, giờ phút này hốc mắt bỗng
nhiên đỏ.
Hắn từ
trong lòng lấy ra một cái túi gấm tinh xảo nho nhỏ, giao cho Liễu Lục Phi.
Liễu
Lục Phi cầm lấy, có chút hoang mang nhìn tổng quản, “Lưu tổng quản, ta chỉ là
trở về y quán, cũng không cần vòng vo…”
“Đây là… Lão Vương gia trước khi chết dặn dò trăm ngàn
lần.” tổng quản vạch trần việc khó hiểu, hắn tới gần từng bước, thành tâm thành
ý nói, “ Cầu Liễu đại phu đừng dễ dàng rời đi tiểu vương gia, trước xem qua túi
gấm này rồi mới quyết định.”
Nàng xiết chặt túi gấm, mở miệng muốn cự tuyệt, nhưng
đối mặt chân tình của tổng quản, lời từ chối của nàng liền nói không nên lời.
“ Ta sẽ…sẽ xem.” Liễu Lục Phi cuối cùng vẫn là không
thể không đáp ứng rồi.
Tổng
quản gật gật đầu, chần chờ một chút mới nói, “Bất luận khi nào, chỉ cần Liễu
đại phu muốn trở lại, chỉ cần một câu, trong phủ lập tức phái người đi đón.”
Liễu
Lục Phi không hề nhiều lời, im lặng xoay người rời đi, trong tay nắm chặt túi
gấm, nắm quá chặt, chặt đến nỗi tay đổ mồ hôi.
Đã lâu
không trở lại y quán, Bảo Trụ vừa thấy nàng đôi mắt cũng đỏ, kỳ quái, hôm nay
như thế nào mọi người đều muốn khóc?
“Đại phu, người rốt cục cũng đã trở lại.” bởi vì tính
Bảo Trụ còn trẻ con nên trên mặt thanh tú tất cả đều hiện lên vẻ vui mừng, “ Ta
thực sự sợ người muốn ở lại phủ vương gia không bao giờ muốn quản chúng ta
nữa.”
“Ta không phải vẫn viết thư về sao?” Liễu Lục Phi vừa
bực mình vừa buồn cười, “ Huống chi y quán ngươi cũng chiếu cố tốt.”
“ Không giống! Đương nhiên không giống!” Bảo Trụ lớn
tiếng phản đối, “ Nơi này là Liễu y quán, phải là Liễu đại phu chủ trì mới
được.”
“ Được rồi, ngươi ồn ào cái gì?” Liễu Lục Phi không
biết nên khóc hay cười, “Ta trước đem vài thứ này nọ vào, lát sau sẽ ra, hôm
trước chuẩn bị dược, ngày mai bắt đầu có thể mở cửa.”
Bảo Trụ
dùng sức gật đầu, một mặt đi theo bên người nàng, lải nhải giống như tranh
công, “ Ta có đi quét tước phòng, gian cất dược cũng sửa sang mỗi ngày, đại phu
muốn ta đọc sách thuốc, ta đều đọc xong tất cả….”
Bị làm
cho chịu không nổi, Liễu Lục Phi lắc đầu, đẩy hắn một phen, “ Ngươi tới phía
trước làm việc, đừng ầm ĩ, ta lập tức đi ra.”
Bảo Trụ
thế mới tạm thời im miệng, ngoan ngoãn trở lại trước phòng khách chờ, đi quét
rác, lau bàn, chuẩn bị dược liệu để nấu, tính thời gian cũng không kém nhiều
lắm, còn chọn riêng một ít thuốc bổ dưỡng thân mình giúp…. Lòng tràn đầy vui
sướng chờ Liễu đại phu đi ra khích lệ hắn.
Kết quả
chờ trái chờ phải, vẫn đợi không được“lập tức đi ra” Liễu đại phu nói.
Bảo Trụ
lại đợi một lát vẫn không thấy bóng hình xinh đẹp hiện thân, hắn rốt cuộc nhịn
không được, quay đầu lại đi đến phòng Liễu đại phu.
Chỉ
thấy cửa phòng khép hờ, Liễu đại phu ngồi ở mép giường, trong tay nắm tờ giấy
nhỏ, trên đầu gối có cái túi sa tanh nhỏ, ở trên túi còn có thêu đồ án phiền
phức bằng kim tuyến sáng lạn.
Cả
người nàng như lão tăng nhập định, ngồi không nhúc nhích, thần thái thật không
ổn chút nào.
“Đại phu, người làm sao vậy?” Bảo Trụ vội vàng đẩy cửa
vọt vào.
Liễu
Lục Phi mờ mịt ngẩng đầu, trong tay vẫn nắm chặt mảnh giấy nhỏ kia
Tập
trung nhìn vào, chỉ thấy chữ trên giấy mặc dù cứng cáp nhưng có chút nghiêng
ngả, bắt đầu là “ Liễu đại phu lục phi phương giám”, còn có vài câu là, “ Con
ta không tốt, thuở nhỏ ngạo mạn không nghe lời, còn nhờ đại phu giúp đỡ….”
Liễu
đại phu lục phi phương giám: nôm na là, viết để gởi cho Liễu đại phu.
Bảo Trụ
còn vội vàng hỏi cái gì, hắn tuổi trẻ non nớt nên tiếng nói giống như bay đi
thật xa, nghe cũng không rõ ràng lắm…
Lão
vương gia…. ở một khắc cuối cùng của sự sống, đúng là đề bút viết thư, không
phải viết cho bất kỳ kẻ nào, không phải dặn dò hậu sự, mà là viết cho nàng, một
người không hề có quan hệ, một tiểu đại phu hèn mọn.
Thư
dùng từ đơn giản, ý nghĩa lại phi thường rõ ràng.
Lão
vương gia nhờ