lòng một cỗ tâm ý hoảng loạn đuổi thế nào cũng không đi, ngẹn lại không thể nào
chân chính đi vào giấc ngủ.
Mơ mơ
màng màng không hiểu được qua bao lâu, bên ngoài tựa hồ có tiếng vang rất nhỏ,
lại như là tiếng gió, nàng hoàn toàn thanh tỉnh là vì người bên cạnh lặng lẽ
đứng dậy, thay quần áo, tùy tiện mặc áo ngoài, sau đó, nhẹ chân nhẹ tay đi ra
ngoài.
Liễu
Lục Phi cũng đứng dậy thay quần áo, đi theo phía sau ra ngoài, tối nay là một
đêm lạnh của ngày mùa đông, bên ngoài băng hàn thấu xương, nhưng nàng không
quản được nhiều như vậy, cỗ hoảng hốt kia ngày càng đậm, giống như có dự cảm
gì, nàng không thể tiếp tục không đếm xỉa.
Lúc này
bọn họ không ở sài phòng, mà trực tiếp tụ tập ở bên cạnh dược trì, mùa đông
trời giá rét, dược trì cũng đóng băng, cái vườn nho nhỏ tiêu điều đập vào mắt,
tất cả đều là một mảng tuyết trắng, cho nên trên tuyết hiện lên dấu vết máu đỏ
tươi quanh co khúc khuỷu nhìn thấy ghê người.
Một gã
tặc nhân chật vật không chịu nổi, vẻ mặt bi phẫn, lớn tiếng nói, “ Đại ca,
người ta phái người diệt bang, đại ca còn muốn khoanh tay đứng nhìn sao? Chẳng
lẽ đại ca thật đã ham vinh hoa phú quý, sa vào tư tình nhi nữ….”
“ Không cho phép vô lễ với đại ca!”
“Ngươi câm mồm!”
“Đến nước này các ngươi còn không dám nói thật ra?”
tên tặc kia bi phẫn, giận dữ nói, “ Nếu không kết nghĩa làm huynh đệ, chúng ta
còn tôn hắn là đại ca làm gì? Thời gian này gấp đến độ đuổi tới đường cùng, gần
đây khi giao đấu, các huynh đệ người chết kẻ bị thương, lúc này còn không ra
thống lĩnh các huynh đệ, còn muốn đợi tới khi nào? Chờ khi chúng ta chết, giúp
chúng ta nhặt xác? Không cần phiền toái, ta tình nguyện phơi thây nơi hoang dã,
cũng không cần trốn đi sống tạm bợ!“
Liễu
Lục Phi trốn ở chỗ hành lang dài gấp khúc nghe lén, nghe được toàn thân rét
run, nhưng nhìn thấy thần thái của Nhạn Cận Thần, nàng giống như bị quăng vào
nước đá, bắt đầu run lên.
Chỉ
thấy khuôn mặt tuấn tú oai hùng bao phủ vẻ lo lắng đáng sợ, bạc môi hơi nhếch,
đôi mắt lại sáng kì lạ, hai quả đấm nắm chặt chẽ ở hai bên, các đốt ngón tay
đều trắng bệch.
Đó là
trạng thái trước khi mãnh hổ muốn phóng ra.
“ Các ngươi đừng vội, đêm nay gió tuyết quá lớn, chờ ở
chỗ này.” Tiếng nói trầm thấp của Nhạn Cận Thần vang lên, vững vàng nói, “ Đợi
trời sáng, ta sẽ…..”
Liễu
Lục Phi không có nghe xong, xoay người bước đi, nàng không thể tiếp tục nghe nữa.
Giống
như du hồn chậm rãi ở hành lang du di, hai chân của nàng đã đông lạnh mà không
hề hay biết, ngay cả chính mình đi đâu cũng không biết, đi tới đi tới, nghênh
diện nhìn thấy thần sắc nghiêm túc của tổng quản vương gia phủ, phía sau dẫn
vài tên thị vệ, hướng nàng đi tới.
“Liễu đại phu, cô không sao chứ?” Tổng quản lo lắng
hỏi, ngữ khí còn mang hồ nghi, “ Chúng ta nghe thấy bên cạnh dược trì có
tiếng vang, đại phu, cô nửa đêm không ngủ được, đi nấu dược sao?”
Liễu Lục Phi cười cười, há mồm muốn trả lời, nào ngờ
một trận thiên toàn địa chuyển, làm cho nàng dựa vào mấy khẩu băng bên cạnh hít
một hơi vào mới miễn cưỡng ổn định.
“Liễu đại phu…..”
“Đại phu….”
“Không có việc gì, người này có ta, các ngươi đều trở
về đi.” Một cái cánh tay rắn
chắc từ dưới đỡ lấy eo nhỏ của nàng, tiếng nói nặng nề vang lên ở đỉnh đầu
nàng.
Ước
chừng Nhạn Cận Thần an trí các huynh đệ tốt lắm, nghe thấy tiếng nói chuyện bên
này, chạy đi lên vừa vặn giải quyết cục diện bế tắc, nếu không tổng quản cùng
thị vệ đêm khuya đối mặt với các mã tặc huynh đệ xâm nhập, một trận ác đấu là
tuyệt đối tránh không được.
Liễu
Lục Phi cũng không nói thêm gì, nàng để tự Nhạn Cận Thần nói, làm cho tổng quản
trước rời đi, sau đó đột nhiên bị tảng băng ôm lấy, nàng ngã vào một cái ôm ấm
áp kiên định.
Hắn ôm
nàng một đường trở về phòng, lần nữa an trí trên giường ấm áp, đốt đèn, thân
ảnh cao lớn lại lộ ra chút chần chờ, như muốn làm cái gì, lại do dự.
“Ngươi nên thu thập này nọ đi.” Liễu Lục Phi vẫn lẳng
lặng nhìn hắn, đột nhiên mở miệng nói, “Ngươi muốn đi cùng bọn hắn.”
Tay nắm
thành nắm đấm, lại buông ra, Nhạn Cận Thần bỏ qua một bên, không nói lời nào.
Nàng
không hỏi, hắn cũng không có phủ nhận.
“Ta cả đời này đều cố sức cứu người.” Nàng ôm lấy hai đầu gối, đem cằm gác lên trên, thản
nhiên nói, “ Không thể dễ dàng tha thứ nhất, đó là vô cớ lấy đi tính mạng
người. Đại phu phải tốn bao nhiêu thời gian tâm lực còn không thể cứu được một
mạng, có người lại không chút do dự một đao chém người…”
“Ngươi không hiểu…”
“Đúng, ta không hiểu, dù thời điểm ốm đau, vì tự vệ
giết người. Cùng đồng bọn ngu xuẩn tranh đấu, vì vàng bạc thậm chí nữ nhân mà
giết người, dù giống nhau, nhưng đều là giết người.”
“Ngươi từng trải qua những ngày như vậy sao? Ngươi
từng trải qua những lúc không có ngày mai, không có cơm ăn, không có đường sống
sao? Ngươi ăn qua rễ cây, ăn qua bùn đất, ăn qua thuốc diệt chuột sao?” Âm điệu Nhạn Cận Thần càng sâu trầm, tỏ vẻ hắn càng
phẫn nộ, “ Huynh đệ này đó từng lấy tính mạng bảo vệ ta, nay bọn họ gặp nạn, ta
không thể lại khoanh tay đứng nhìn, ở chỗ này, ta