n
chưa ổn thỏa, xem ra Phùng Sướng vẫn đang trong cơn nguy kịch, chàng đành cố chịu
đựng. Chàng không muốn trong thời khắc quan trọng lại quấy nhiễu người khác.
Tựa như Ngô Du đã nhìn ra sự kiệt sức dưới dáng vẻ lãnh đạm
của chàng, nàng bưng cho chàng một chén trà. Chàng lắc đầu không nhận.
Chàng không dám cử động, hai khuỷu đang ra sức đè xuống tay
vịn để chống đỡ cho toàn bộ thân thể. Nếu hơi nhích vai, chỉ sợ cả người chàng
sẽ đổ xuống. Thế nên chàng vẫn nói: “Ta không khát”.
Ngô Du nhìn chàng đầy nghi hoặc. Những người ở đây đều hiểu
rõ tính tình của chàng, chỉ là không biết chàng có thể chịu đựng bao lâu.
Trần Sách tiếp chén trà, nói: “Tiên sinh, xem tình hình thì
việc chữa trị chưa thể một hai khắc mà xong được. Hay là người cứ về nghỉ trước
đã”.
Chàng chầm chậm đáp: “Ta không sao”. Một lúc sau, dường như
nghĩ ra cái gì đó, bèn nói: “Trần đại phu, phiền ông đem một tách trà ra cho Sở
cô nương”.
Cửa phòng bệnh mở “cạch” một tiếng, Hà Y ngẩng đầu thấy Trần
Sách đi ra.
“Sở cô nương, tiên sinh sai tôi đem tách trà này cho cô”, Trần
Sách cẩn thận, cung kính đưa tách trà đến tay nàng rồi ngồi xuống trường kỷ đối
diện.
Hà Y cười nói: “Đa tạ”.
“Cô nương ngồi đây lâu rồi hẳn có chút buồn chán?”, Trần
Sách khẽ cười hỏi.
“Ừm”, Hà Y gật đầu.
Ông ta tiện tay mở tủ sách bên cạnh người, rút ra một cuốn
sách nói: “Cuốn này là thi tập của Vương Ma Cật mà tiên sinh rất thích. Nếu cô
nương thấy nhàm chán thì cầm đọc thử. Chỗ này còn có khá nhiều sách. Yên tâm,
tuyệt đối không phải là sách y đâu”.
Hà Y đón lấy cuốn sách, nhìn một lượt, trên bìa nàng chỉ nhận
được mỗi chữ “Vương”, mặt lại đỏ lên nói: “Tôi không biết nhiều chữ, cuốn sách
này chỉ sợ quá nửa là không đọc được”.
Trần Sách không khỏi thầm than thở hộ Ngô Du. Cô gái này
nhìn nhỏ nhắn gầy gò, vẻ mặt thì thản nhiên. Nhìn cũng thuận mắt nhưng so với vẻ
mỹ lệ tuyệt luân của Ngô Du thì thua xa không biết bao nhiêu mà kể. Lại còn
không biết chữ nữa, Trần Sách đơn giản là không sao hiểu nổi Ngô Du có điểm nào
không bằng.
“Có cần tôi gọi Ngô đại phu ra nói chuyện với cô nương
không? Xem tình hình này chỉ sợ tiên sinh còn phải ở lại thêm một canh giờ”, Trần
Sách chỉ đành nói.
Hà Y nói: “Vậy… vậy làm phiền ngài chuyển lời hộ tới cốc chủ,
tôi ở Trúc Ngô viện đợi ngài ấy quay lại”.
Quả nhiên là trẻ con, không có tính nhẫn nại, chỉ ngồi một
canh giờ đã không chịu nổi rồi. Trần Sách không kìm được trong lòng khẽ than một
tiếng.
“Cũng được.”
Vừa bước ra khỏi cửa Trừng Minh quán, Hà Y đã thở phào sảng
khoái. Vẻ trí thức của đám người bên trong quá nồng, sớm đã khiến nàng khó chịu
muốn chết, uống xong tách trà nàng chỉ muốn được chuồn ra.
Tuyết lớn lất phất đầy trời, khoảng trời đất tuyền một màu
trắng xóa. Dấu vết và sự khác biệt của vạn vật đã bị tuyết dung hòa.
Nàng đạp trên tuyết trở về Trúc Ngô viện, quay lại thư phòng
của Mộ Dung Vô Phong.
Ngày hôm đó chàng ngồi bên lò sưởi, lúc ấy chàng đang uống
trà.
Ngón tay của chàng dài và tinh tế, trắng trẻo và vững vàng.
Chàng không phải là người trên giang hồ, trên người không vấy một chút bá khí
hay sát khí nào. Lúc gặp người khác, thái độ rất lạnh lùng nhưng rất ít địch ý.
Đa phần thời gian chàng luôn giữ thái độ lãnh đạm chẳng quan tâm.
Lúc ấy, nàng rất thích ngắm tay chàng, thích nghe chàng nói,
thích dáng vẻ của chàng. Chính nàng cũng chẳng thể hiểu nổi tại sao bản thân
mình có thể thích một người nhanh như thế.
Nàng biết mình thích sự tĩnh mịch của chàng. Vì sự tĩnh mịch
ấy, chàng thà chịu nguy hiểm mà ở một mình trong trang viện yên tĩnh này. Có lẽ
sẽ có một ngày chàng sẽ qua đời trong cái sự tĩnh mịch ấy và hẳn đó là một
trong những nguyện vọng của chàng.
Nàng nhắm mắt lại. Có lẽ mỗi buổi tối ngồi một mình đọc sách
trong viện, hoặc tới tiểu đình giữa hồ dạo bước, hay sang vườn hoa cạnh bờ trúc
tưới nước rồi đếm đi đếm lại những nụ hoa mới nở cũng là một cuộc sống đẹp.
Hà Y ngồi đợi gần một canh giờ, trong lúc vô ý đá phải một
vò rượu dưới đất.
Thì ra thư phòng của chàng có cất rượu.
Mở vò rượu ra ngửi, là rượu Trúc Diệp Thanh lâu năm, chỉ còn
lại nửa vò. Sức khỏe của chàng như thế mà cũng uống rượu?
Nàng ngửa cổ uống một ngụm lớn, cả người chợt nóng bừng lên
như có lửa đốt.
Quả nhiên là rượu ngon, không những hương rất nồng mà vị
cũng đủ mạnh. Vừa uống có một ngụm, người đã như bồng bềnh giữa không trung.
Tựa như trong phút chốc bao nhiêu thống khổ hóa thành hư vô,
chỉ có thế giới của rượu mới là thực.
Thảo nào dưới bàn của chàng có rượu, một vò rượu mạnh.
Chàng có thể say sao ta không thể? Nàng lại một ngụm rồi
thêm một ngụm, không để lại một giọt nào. Sau đó nàng thỏa mãn mà xoa xoa miệng,
tiện tay quăng vò rượu ra ngoài cửa, nhưng mãi không nghe thấy tiếng “loảng xoảng”.
Quay đầu lại nhìn thì thấy Trần Sách đang đẩy Mộ Dung Vô
Phong vào phòng.
“Sở cô nương, cô…”, Trần Sách nhíu mày.
Nàng vừa uống rượu, cả người sặc mùi rượu, mùi hương đặc
trưng của Trúc Thanh Diệp cũng nồng nặc khắp phòng.
“Ngươi về trước đi”, Mộ Dung Vô Phong bảo T