trên vẽ đầy đồ hình khó hiểu. Ba người trao đổi ánh mắt, rồi hạ xuống cánh cổng lớn của cốc, không phát ra một tiếng động. Ở đó có một chiếc xe ngựa đang đợi. Vốn ở cổng lớn của cốc vẫn thường đỗ đầy các loại xe ngựa chở bệnh nhân tới, hôm nay tựa như còn đông đúc hơn. Ồn ào náo nhiệt, làm gì có ai chú ý tới một chiếc xe rời khỏi cửa cốc. Người đánh xe đội mũ màu trắng, dưới trời tuyết lớn cũng là chuyện bình thường.
Xe ngựa là loại bình thường nhất, hiển nhiên là xe đi thuê. Bên trong không hề sạch sẽ. Mộ Dung Vô Phong ngồi tựa vào thành xe, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở có chút hỗn loạn của mình, chuẩn bị cho một hành trình dài. Hai người áo trắng ngồi đối diện chàng, một người sắc mặt hơi sạm, để râu, ngón tay đeo nhẫn vàng chói lóa, khá nặng. Người kia mắt lim dim, lộ ra vẻ uể oải lười biếng. Lúc nhìn người khác thì thể hiện rõ thái độ chẳng liên quan gì tới mình. Mộ Dung Vô Phong nhanh chóng chú ý tới đồ hình vẽ trên áo hắn là vẽ bằng tay, sắc thái rất hỗn loạn, tựa như một kẻ nào đó uống say rồi bôi lên vậy.
“Kẻ mà Đường gia muốn chính là hắn?”, vừa lên xe, kẻ có râu ngắm Mộ Dung Vô Phong một lượt từ đầu tới chân, thái độ tựa như mình vừa làm ăn một vụ lỗ vốn.
“Người lão đại bắt chẳng lẽ lại sai?”, đồng bọn hắng giọng đáp, “Chỉ là quả thật không cần tới bọn ta. Một mình lão đại là đủ rồi”.
“Người có phát hiện ra không, lão tam? Tên nhóc này hình như không biết võ công”, tên có râu nói.
“Bây giờ huynh mới phát hiện ra?”, kẻ gọi là “lão tam” lại hắng giọng, trợn mắt nhìn người kia một cái rồi không để ý tới hắn nữa mà tiếp tục trầm tư.
Xe ngựa phóng như bay trên đường núi gập ghềnh. Mộ Dung Vô Phong gắng gượng chịu đựng những trận rung lắc dữ dội. Khuôn mặt của chàng nhanh chóng tái đi, mồ hôi lạnh bắt đầu ứa ra, dạ dày dâng lên từng trận đau đớn. Đúng vào thời khắc định mở miệng nôn mửa, lão tam kéo chàng lại, đưa đầu chàng ra khỏi xe để chàng nôn ra ngoài.
Nôn một lúc, lão tam hỏi: “Ngươi nôn xong chưa?”.
Mộ Dung Vô Phong gật đầu. Lão tam lại kéo chàng ngồi vào trong xe, chàng mệt lả người tựa vào thùng xe.
Trong lúc vô ý, đảo mắt qua nét vẽ trên áo lão tam, Mộ Dung Vô Phong khẽ ho một tiếng, nhạt giọng nói: “Tên hay thật”.
“Tên gì thật hay?”, lão tam ngớ người.
“Sơn Thủy.”
Lão tam chấn động, có chút thất sắc hỏi: “Ngươi xem hiểu tranh của ta? Chữ của ta?”.
Tranh của hắn quả thực hỗn loạn vô cùng, đầy những hình ngang nét dọc cổ quái. Nhìn kỹ thì nét vẫn chỉ là nét, không hề tổ hợp thành hình dạng gì có ý nghĩa, chỉ tựa như một đám chỉ bị mèo làm rối tung.
“Ông vẽ một chiếc thuyền dưới mưa. Bên trong có một người ngồi, đang che ô. Lạc khoản đề Sơn Thủy cho nên ông họ Sơn”, Mộ Dung Vô Phong lim dim mắt nói.
“Ngươi còn xem ra cái gì nữa?”
“Khuôn mặt người che ô và biểu tình trên mặt anh ta.”
“Biểu tình thế nào?”
“Bi thương. Có chút hoài niệm. Tưởng nhớ. Phiền muộn. Hối hận. Bất lực…”, Mộ Dung Vô Phong nhìn hình vẽ đến mê đi: “Người này ở trần, nhìn bóng hình phản chiếu của mình dưới nước. Mà bóng hình phản chiếu ấy lại là chính mình đang mặc y phục”.
Trong mắt Sơn Thủy chợt hiện ra vẻ kỳ quái. Hắn hỏi: “Tại sao người với bóng phản chiếu của hắn lại không giống nhau?”.
“Bởi vì hắn không nhận ra chính mình”, Mộ Dung Vô Phong nói.
Trong mắt lại hiện ra vẻ mê mang, Sơn Thủy trầm ngâm chốc lát rồi ngầng đầu hỏi: “Quý tính?”.
“Mộ Dung Vô Phong.”
“Hân hạnh gặp mặt”, hắn nói.
Xe ngựa tự từ dừng lại, ngoài xe rất ồn ào, đã tới Thần Nông trấn.
Lão nhị đứng lên, chuẩn bị xuống xe. Hắn nắm lấy áo Mộ Dung Vô Phong, chuẩn bị kéo chàng sang. Sơn Thủy ở bên lạnh lùng nói: “Đừng đụng vào hắn, để ta”.
Hắn cẩn thận ôm lấy Mộ Dung Vô Phong đưa vào khách điếm rồi đặt lên một chiếc giường trong phòng thuê.
“Xin lỗi, giường đơn không được sạch sẽ”, tựa như biết chàng ưa sạch sẽ, lúc đặt chàng xuống, Sơn Thủy đã dùng ống tay áo phủi giường.
Căn phòng rất nhỏ, cũng không có lò sưởi cho nên rất lạnh. Mộ Dung Vô Phong đành cuộn mình vào tấm chăn không lấy gì làm sạch sẽ. Ba người kia ngồi quây quanh bàn thương lượng đối sách.
“Người của hắn đuổi tới rồi?”, Sơn Thủy hỏi.
“Tạm thời chưa, chẳng qua nơi đây vẫn chưa thực sự an toàn. Chúng ta phải nhanh chóng rời đi sớm nhất có thể”, lão đại nói.
“Không cần lo. Chúng ta có con tin trong tay, có thể thung dung mà đi. Lão tam, ngươi nói sao?”, lão nhị hỏi.
Sơn Thủy lại tựa như chìm vào trong trầm tư, hàm hồ đáp một tiếng “ừm”. Vẫn còn chưa định thần lại, cửa phòng đã “rầm” một tiếng vỡ nát, hai bóng người xông vào nhanh như chớp, phóng thẳng tới giường Mộ Dung Vô Phong!
Bóng người đã nhanh, kẻ áo trắng còn nhanh hơn, đúng khi tay người mới tới sắp chạm vào tay Mộ Dung Vô Phong, kiếm của kẻ áo trắng đã chĩa vào gáy của Mộ Dung Vô Phong.
Trong thoáng chốc ấy, không khí trong phòng bỗng nóng lên như trong lò lửa.
Người áo trắng nhìn đối phương lạnh lùng, nói: “Tạ Đình Vân?”.
Người kia thu kiếm, gật đầu hỏi lại: “Bạch Tinh? Thể diện của Vân Mộng cốc đúng là lớn bằng trời, có thể khiến các vị từ miền tây bắc lũ lượt kéo đến!”. Ba kẻ áo trắng kia được xưn