Mê Hiệp Ký

Mê Hiệp Ký

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323573

Bình chọn: 7.5.00/10/357 lượt.

i chân của mình tại sao lại đến một

chút cảm giác cũng không có.

Hà Y chợt nhíu chặt mày, nhìn chàng chằm chằm chất vấn:

“Chân của chàng sao lại có vết sẹo lớn thế này?”.

Đấy là vết hằn của dây thừng ngày hôm đó, lúc ấy tâm tình

chàng cực kỳ sa sút, đến mức cả việc thoa thuốc cũng chẳng buồn làm, cứ mặc kệ

nó tự liền miệng. Kết quả của việc đó chính là hai vết sẹo lớn nhấp nhô.

“Không cẩn thận làm đổ trà nóng nên bị phỏng”, chàng lấp liếm

nói.

Hà Y nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo ấy, khẽ nói: “Còn đau

không?”.

“Không đau”, chàng nói.

Nàng u oán lườm chàng, nói: “Những thứ khác trên người chàng

là của người khác, duy chỉ có đôi chân này là của ta. Lần sau không cho phép

chàng làm nó bị thương nữa”, nói xong nàng lại cúi xuống, bắt đầu tỉ mỉ, cẩn thận

cắt móng chân cho chàng.

Chàng cười khổ, đang định nói mấy câu vui vẻ thì phát hiện

ra nước mắt nàng đã rơi rồi.

“Sao thế?”, chàng vội ngồi dậy hỏi: “Lại có ai bắt nạt nàng

sao?”.

“Chàng, chàng, chính là chàng! Đang yên đang lành, sao lại

làm mình bị thương tới mức có sẹo lớn thế này, khiến người ta nhìn thấy mà đau

lòng? Tại sao trước giờ chàng không chịu quan tâm tới bản thân một chút?”, nàng

đột nhiên gào lên.

“Hà Y, qua đây”, chàng kéo nàng tới bên người.

Nàng khẽ bĩu môi, hai mắt lấp lánh ướt lệ.

Chàng nhìn nàng thật sâu, một lúc sau liền nói: “Ta có thể

chăm sóc bản thân, nàng đừng lo cho ta”.

Nàng cười: “Thế sao?”, còn chưa nói xong, môi đã bị bịt kín.

Hai người hôn nhau tới mê đắm.

“Chàng đổi ý rồi sao?”, nàng chợt đẩy chàng ra hỏi.

“Không. Nàng thì sao?”.

“Ta cũng không. Đợi chúng ta làm xong việc này trước rồi hẵng

nói”, nàng mặc kệ hết thảy, lại tiếp tục nụ hôn.

Thật lâu sau, Mộ Dung Vô Phong lên tiếng: “Hà Y, về cùng

ta”.

“Được thôi. Chàng đổi ý, ta sẽ về cùng chàng.”

“Không.”

“Vậy thì ta cũng không.”

“Hà Y, không thể thương lượng sao?”

“Không thể.”

“Nữ nhân của ta sao lại cố chấp đến thế này!”

“Chàng cũng chẳng kém!”

Chàng chợt phát hiện cô gái trước mặt dường như đang tan ra

như nước, hai người thoáng chốc đã ôm chặt lấy nhau.

“Vô Phong, dừng lại! Bằng hữu của ta tính mạng còn đang nguy

kịch, vậy mà ta còn ở đây làm chuyện này với chàng…”, trong đầu Hà Y đã bắt đầu

mơ màng rồi.

“Lẽ nào nàng không thích?”, giọng nói kia bắt đầu vang lên.

“Mặc kệ nó đi”, cuối cùng nàng nói.

Câu này vừa nói xong, xe ngựa bỗng đi chậm lại.

“Đến rồi!”, bốn mắt nhìn nhau, hai người cuống quít vơ lấy y

phục vứt lộn xộn khắp nơi.

May là từ lúc chiếc xe đi chậm lại cho tới khi hoàn toàn dừng

hẳn còn một khoảng thời gian ngắn, vừa đủ để một người chân tay lanh lẹ như Hà

Y giúp Mộ Dung Vô Phong chỉnh lại y phục, nàng còn có thời gian để giúp chàng

chải đầu, thay một cái búi tóc khác.

Ngoài cửa là một khoảng tối đen, sớm đã có người đưa xe lăn

của Mộ Dung Vô Phong tới trước cửa xe. Hà Y nhảy xuống trước, nhẹ nhàng ôm Mộ

Dung Vô Phong xuống. Chàng biết trọng lượng của mình đối với Hà Y mà nói thì

không tính là nặng chút nào, nhưng lúc xuống xe, chàng vẫn đưa tay phải ra, tựa

vào lưng chiếc xe lăn, giảm nhẹ gánh nặng cho Hà Y.

Hà Y thì như đã sớm quen, nàng từ từ đặt chàng xuống xe, tiện

tay chỉnh y phục cho chàng, rồi lại lấy một chiếc chăn lông đặp lên chân chàng.

Những động tác ấy của nàng vừa nhanh vừa liền mạch, cơ hồ chỉ trong chớp mắt là

xong, đến mức Tạ Đình Vân và Quách Tất Viên ở phía xa nhìn lại mà cứ tưởng như

Mộ Dung Vô Phong biết khinh công, bóng trắng chỉ loáng một cái đã ngồi ngay ngắn

trên xe lăn.

Làm xong tất cả, bàn tay hai người vẫn nắm chặt lấy nhau.

“Tôi cam đoan, đêm nay cốc chủ nhất định sẽ cao hứng tới mức

không sao ngủ được”, nhìn thấy hai người vui vẻ đoàn tụ, Tạ Đình Vân không kìm

được, quay sang Quách Tất Viên cảm thán.

“Tí nữa thì quên, lão bà của tôi muốn tôi mua về cho năm cân

giấm chua của Sơn Tây. Tôi đi mua đây”, Quách Tất Viên đột nhiên nói.

Trong bóng tối có người ho khan một tiếng.

Hà Y và Mộ Dung Vô Phong quay đầu lại nhìn mới phát hiện ra

Tần Triển Bằng và Tần Vũ Mai vẫn luôn đứng trước cửa lớn của Tần phủ đợi bọn họ

quay lại. Hai người vội rụt tay lại.

“Tạ ơn trời đất, cuối cùng hai vị cũng về đây rồi. Có điều,

nó… nó hình như không… không xong rồi”, dưới ánh đèn, khuôn mặt Tần Triển Bằng

dường như đã già đi tới mười tuổi, còn đôi mắt của Tần Vũ Mai cũng đã khóc tới

sưng mọng như hai trái đào.

“Người đang ở đâu?”, Mộ Dung Vô Phong hỏi.

“Xin đi theo tôi”, Tần Triển Bằng dẫn đường, xe lăn của Mộ

Dung Vô Phong được hai thanh niên một trái một phải nâng lên thi triển khinh

công đi nhanh về phòng ngủ.

Tần Vũ Tang nằm nghiêng trên giường, trên người có ba mũi

tên, một mũi tên xuyên qua giữa bụng, một ở sườn phải, một xuyên ngực trái. Mộ

Dung Vô Phong đặt tay bắt mạch, cúi đầu trầm tư. Sớm đã có người mang hòm thuốc

của chàng tới, bên trong có đầy đủ dụng cụ hành nghề y chàng thường dùng.

Tần Triển Bằng run giọng hỏi: “Nó… con trai tôi còn cứu được

không?”.

Mộ Dung Vô Phong bình tĩnh nói: “Vẫn còn hy vọng. Tôi cần ba

chậu nước nóng. Những người khác đều đi ra


Old school Swatch Watches