thay thế, mặt hung ác kêu gào: "Mày. . . . . . Mày chết cái ý niệm này đi, tao kiên quyết không nói!"
Viêm Dạ Tước hừ lạnh, củi lần nữa nhắm ngay một cánh tay khác của anh ta ——
"Đừng...đừng đốt, tao nói! Tao nói!" Rốt cuộc, Kim Thượng cũng không chịu nổi loại hành hạ không phải người này nữa, bị Viêm Dạ Tước bắt được, anh ta cũng chưa từng nghĩ tới có thể sống sót rời đi, nhưng thủ đoạn Viêm Dạ Tước dùng thật sự tàn nhẫn, thế nhưng để cho anh ta trơ mắt nhìn cánh tay mình bị ngọn lửa cháy bừng bừng thiêu đốt, loại đau đớn này lợi hại hơn gấp mười, gấp trăm lần so với vết thương đạn bắn!
"Này, này. . . . . . Tiểu quỷ bị Lục Tường mang đi, Lục Tường còn nói, muốn đưa nó vào KGB!"
Quả nhiên là ông ta! Hai mắt Viêm Dạ Tước lạnh lùng không nhìn ra chút xao động, đối với người chủ mưu sau màn là Lục Tường, điểm này anh cũng không có bất ngờ, dù sao hai người có hơn sáu năm ân oán, ông ta đối phó mình quả thật quá bình thường rồi.
Chỉ là ông ta lại muốn đưa Tiểu Nặc vào KGB, cái này trở nên khó giải quyết vô cùng!
Đám người phản động, mặc dù hoành hành ngang ngược, vô pháp vô thiên, nhưng có một số việc chưa chắc sẽ đụng chạm, đặt ở thứ nhất chính là tổ chức an toàn các quốc gia, giống như FBI, CIA nước Mỹ, các loại MI5 nước Anh, bởi vì một khi chạm đến ranh giới cuối cùng của bọn họ, trên căn bản đó là con đường chết cái, mà KGB, chính là tổ chức an toàn Nga!
Vẻ mặt Viêm Dạ Tước lạnh lẽo, sát khí máu h cháy hừng hực ở trong mắt, ánh mắt lại trở về trên người Kim Thượng, âm thanh trầm thấp hỏi: "Bây giờ Lục Tường đang ở đâu?"
Kim Thượng thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, mồ hôi như mưa làm cho toàn bộ người anh ta ướt nhẹp, mồ hôi chảy qua cánh tay trái phả ra khói đen, càng truyền đến đau tê tâm liệt phế, thân thể run run mấy lần, mới dùng âm thanh run rẩy nói: "Tôi. . . . . . Tôi không biết."
"Xem ra cậu chính là không nhớ lâu." Hừ lạnh một tiếng, Viêm Dạ Tước lại đem lửa nóng hừng hực đốt một cánh tay khác của anh ta.
"A ——" Kim Thượng không chịu nổi lăn lộn trên mặt đất, nhưng lăn lộn chẳng những không có dập tắt ngọn lửa trên người anh ta, ngược lại cánh tay bị thương ma sát cùng mặt đất làm tăng thêm khổ sở, đau kim châm muối xát, tiếng gào thét giống như là xảy ra phản ứng dây chuyền, sóng sau cao hơn sóng trước.
Một cước đạp ở trên lưng Kim Thượng, Viêm Dạ Tước như ác ma tới từ địa ngục, âm thanh lạnh lẽo không mang theo một tia tình cảm: "Hiện tại biết chưa?"
"Tôi thật sự không biết!" Kim Thượng cuồng loạn gào lên: "Tôi chỉ phụ trách uy hiếp con trai anh mang tới đây, sau đó lập tức bị Lục Tường mang đi, Lục Tường căn bản cũng không có liên lạc với tôi nữa! Cầu xin anh đừng hành hạ tôi nữa, tôi nói đều là lời nói thật!" d.đ.l.q.đ
Kim Thượng cũng coi như là hảo hán ở trong Viêm bang, hôm nay lại cúi đầu trước mặt Viêm Dạ Tước, đủ để chứng minh anh ta mới vừa chịu khổ sở thế nào.
Như đã thỏa hiệp, chịu cực hình tàn khốc, Kim Thượng không thể nào nói láo nữa, Viêm Dạ Tước gật đầu một cái: "Tôi tin tưởng cậu không biết."
Vào lúc Kim Thượng cho là rốt cuộc tránh được một kiếp, thời điểm thở phào nhẹ nhõm, một bóng đen đột nhiên bay tới chỗ anh ta, nhất thời khiến cho sắc mặt anh ta trở nên trắng bệch kinh khủng mà dọa người, trong nháy mắt, rượu cồn độ cao phun hướng trên người anh ta.
Kèm theo tiếng bình thủy tinh vỡ tan tành, rượu vẩy tứ tung vào trên cánh tay còn chưa có dập tắt lửa của Kim Thượng, nhất thời đưa tới ngọn lửa cao hơn một mét, đồng thời truyền tới còn có âm thanh lạnh lẽo của Viêm Dạ Tước: "Tôi nói rồi, sẽ để cho cậu, sống không bằng chết."
"A ——" Tiếng kêu thảm thiết thê lương, vang vọng trong căn phòng trống trải này!
Trình Du Nhiên và Phi Ưng chỉ huy nhanh chóng chạy tới trang viên, thân là bác sỹ nhưng cô nhìn thấy máu tanh cũng không có phản ứng gì, có điều thấy những thi thể này, lại ngẩn ngơ, cô biết, lần này Viêm Dạ Tước sẽ không nương tay đối với bất kỳ kẻ nào, bởi vì anh đang dùng phương pháp của anh cứu Tiểu Nặc.
Nghĩ đến Tiểu Nặc, cô nhanh chóng chạy lên trên lầu, chợt nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?
Vào lúc cô đang muốn đi vào nhìn xem, Viêm Dạ Tước đã đi ra, bàn tay che kín mắt cô, cản ngăn tầm nhìn của cô, một cái tay khác bám víu lấy bả vai cô.
"Không nên quay đầu lại, đi." Giọng Viêm Dạ Tước vang lên trầm thấp, nắm cô rời khỏi thư phòng, không để cho cô nhìn thấy hình ảnh bên trong.
Trình Du Nhiên nghe lời không quay đầu lại, đi theo anh ra ngoài trang viên, hỏi: "Có tin tức của Tiểu Nặc chưa?"
Viêm Dạ Tước ừm, trên mặt nhìn không ra chút vẻ mặt nào, lôi kéo cô rời xa khoảng không gian đầy máu tanh này. . . . . .
Vậy mà, ở trong cái đêm giết chóc này, ở nơi âm u lạnh lẽo nào đó, vang lên âm thanh cửa sắt nặng nề bị mở ra.
Cạch cạch! Cửa mở ra, một người đàn ông cao lớn khiêng một thân thể nhỏ ném vào không chút lưu tình——
Vậy mà, ở trong cái đêm giết chóc này, ở một nơi âm u lạnh lẽo nào đó, vang lên âm thanh cửa sắt nặng trịch bị mở ra.
Cạch cạch! Cửa mở ra, một người đàn ông cao lớn khiêng một thân thể nhỏ ném vào k