ạo nghễ ngồi ở trên ghế sa lon.
Mỹ nữ Nga vốn ở trên ghế sa lon nhìn thấy người đàn ông anh tuấn, đang muốn đến gần, Viêm Dạ Tước lạnh lùng quát lớn: "Cút ngay."
Sắc mặt mỹ nữ Nga cũng trắng xanh tái nhợt, làm sao lại có người đàn ông không thương hương tiếc ngọc thế này, nhưng giọng của anh lại làm cho cô ta không rét mà run, đứng dậy rời khỏi ghế sa lon.
"Cậu cũng đi ra ngoài đi!" Phất phất tay, Kim Thượng bảo tên thuộc hạ đi vào báo tin rời đi, hôm nay không thể cứu vãn, coi như hai người bọn họ cùng xông lên, tuyệt đối không phải là đối thủ của Viêm Dạ Tước, phí công phản kháng chỉ có thể kích thích tính hung ác của Viêm Dạ Tước! Thay vì như vậy, còn không bằng cho tên thuộc hạ kia một cơ hội chạy trốn, hơn nữa trong lòng anh ta vẫn còn một tia may mắn, chỉ cần thuộc hạ kia có thể thừa dịp loạn đi ra ngoài, nói không chừng có thể mang đến phiền toái lớn hơn nữa cho Viêm Dạ Tước!
Đáng tiếc, mục đích của anh ta nhất định sẽ không thực hiện được, bởi vì Viêm Dạ Tước đã sớm xuống mệnh lệnh tử, phàm là từ trong phòng ra ngoài, chỉ cần không phải người mình, nhất luật bắn chết, dám khiêu khích tôn nghiêm của anh, sẽ phải dung cái chết giác ngộ!
Nhìn người trước mắt nhìn có chút tương tự Kim Vạn, trên mặt Viêm Dạ Tước treo đầy u ám, lạnh lùng nói: "Người đâu?"
Kim Thượng tự biết phải chết, giờ khắc này lại trở nên trấn định chưa bao giờ có, thong thả ung dung đi tới trước tủ rượu làm bằng thủy tinh, ưu nhã mở một chai Laffey82 năm ra, đồng thời giống như đang ôn chuyện cùng bạn cũ, hướng Viêm Dạ Tước hỏi: "Có muốn uống chút không?"
Viêm Dạ Tước ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích, giống như một pho tượng, khí lạnh tầng tầng lớp lớp lạnh lẽo tận xương, cho dù lò sưởi trong tường tỏa ra ngọn lửa hừng hực cũng không cách nào hòa một nửa.
Kim Thượng lắc đầu rất là tiếc nuối, tiện tay bưng cái ly đã rót đầy lên, mặt mỉm cười nói: "Viêm Dạ Tước, tao thừa nhận mày rất có bản lĩnh, đáng tiếc. . . . . ."
Lời còn chưa nói hết, liền nghe một tiếng súng vang lên pằng, một viên đạn nhanh chóng bắn ra ngoài từ trong miệng súng trên tay Viêm Dạ Tước, ghim vào trong bắp đùi Kim Thượng, bắn ra một vũng máu lớn, sắc mặt anh ta càng thêm tái nhợt, quỳ một chân trên đất, che chân, "Mày. . . . . ."
"Đừng nói nhảm! Cậu biết nguyên nhân tôi tới đây." Viêm Dạ Tước hừ lạnh, khẩu súng chỉ hướng một cái chân khác của Kim Thượng, âm thanh đòi mạng vang lên lần nữa: "Người đâu?"
Kim Thượng lui về phía sau, tựa vào trên kệ rượu thủy tinh, mấy bình rượu ngon rớt xuống choang choang vỡ vụn, trên đùi truyền tới đau đớn làm cho trên mặt anh tuấn của anh ta trở nên vặn vẹo, nhưng ngay sau đó bị đùa cợt thay thế, hơi ngửa đầu, đem rượu ngon trên tay uống một hơi cạn sạch, anh ta mới bĩu môi nói: "Viêm Dạ Tước, mày đừng vọng tưởng. . . . . ."
Tiếng súng quen thuộc súng minh vang lên lần nữa, trên chân trái, máu tươi lại theo ống quần chảy xuống, khiến phía dưới của anh ta nhiễm đỏ đầy đất.
Phịch một tiếng, hai chân cũng không chịu nổi sức nặng thân thể Kim Thượng, trực tiếp té quỵ xuống đất hướng chỗ Viêm Dạ Tước, gương mặt trắng bệch, bất quá anh ta vẫn ngang ngạnh cười cười, mặt kiên nghị nói: "Có điều chỉ có thằng nhóc kia mới có thể khiến Viêm Dạ Tước mày tự ra tay, ha ha. . . . . . Mày vĩnh viễn đều sẽ không tìm được nó!"
Vì an toàn của Tiểu Nặc, trước mắt Viêm Dạ Tước sẽ không nói với bất luận kẻ nào rằng Tiểu Nặc chính là con trai anh, anh bình tĩnh ngồi ở trên ghế sa lon, ánh mắt liếc nhìn Đan Hùng.
Chỉ thấy anh ta hình như biết ý lão đại, trực tiếp đi tới hướng lò sưởi trong tường, ở bên trong ánh mắt nghi hoặc của Kim Thượng, lấy ra một cây củi còn đang lập lòe ánh lửa.
"Mày. . . . . . Mày muốn làm gì?" Sắc mặt Kim Thượng vừa xanh vừa trắng, anh ta nghĩ rằng Viêm Dạ Tước chắc sẽ không sử dụng thủ đoạn như vậy, nhưng anh ta nghĩ sai rồi, lần này bởi vì Tiểu Nặc mà anh bị tức giận triệt để, tự nhiên cái gì cũng làm ra được.
Cảm nhận được nhiệt độ trên củi lửa truyền tới, trong lòng Kim Thượng đột nhiên cảm thấy sợ hãi, hình như dùng củi uy hiếp còn lợi hại hơn so với giết người bằng súng lục.
Viêm Dạ Tước chậm rãi đứng lên, một cước đá ngã Kim Thượng trên mặt đất, bàn chân rắn chắc đạp trên ngực anh ta, tay trái kéo một cánh tay anh ta lên, đem ngọn lửa lại gần.
"Không. . . . . . Đừng!" Trong nháy mắt ngọn lửa đốt cháy quần áo đắt tiền của anh ta, đồng thời truyền đến âm thanh xèo xèo.
Rất nhanh, trong phòng tràn ngập mùi thiêu chín.
"A ——" Tiếng kêu la thảm thiết động trời hoàn toàn có thể dọa chạy bất kỳ dã thú nào, cả khuôn mặt Kim Thượng biến thành màu đỏ tím quỷ dị, tất cả lạnh nhạt trước đó cũng biến mất không còn sót lại chút gì, một đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy sợ hãi.
Thu hồi bàn chân đạp ở ngực Kim Thượng, tiện tay đem bình Laffey mới vừa mở ra tưới lên trên cánh tay anh ta, lửa mạnh dập tắt rất nhanh, lộ ra cánh tay đốt thảm không nỡ nhìn, hai tròng mắt lạnh như băng của Viêm Dạ Tước nhìn về phía Kim Thượng, ánh mắt kia giống như đang nhìn một người chết.
Gương mặt Kim Thượng vặn vẹo đến mức hoàn toàn bị dữ tợn