Polly po-cket
Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328630

Bình chọn: 7.5.00/10/863 lượt.

m Dạ Tước là người không đùa, hiện tại anh ta vẫn không thể lấy mạng mình ra làm tiền đặt cược, nhìn Viêm Dạ Tước thù hằn, nói: "Anh, anh sẽ phải hối hận."

Sau đó, tiện tay vứt súng lục bên hông xuống mặt đất, cả tên thuộc hạ bị thương cũng không quan tâm, xoay người đi.

Súng lục của thiếu gia cũng bị để lại, những người khác cũng không dám tiếp tục đương đầu nữa, rối rít giao vũ khí ra, nhếch nhác đi theo thiếu gia.

Lúc tới oai phong, trở về như là chó nhà có tang, chuyện này vừa truyền ra, danh tiếng của Viêm Hạo Quân ở gia tộc nhất định sẽ bị rơi rụng.

Trình Du Nhiên nhìn bọn họ rời đi, thở dài trong lòng, thiếu gia vừa nãy thật đúng là không hiểu cái gì gọi là địa bàn của ai thì do người đó làm chủ.

Vừa lúc đó, Viêm Dạ Tước chợt kéo cổ tay cô, không nói một câu đi tới hướng xe.

Tina thấy thế, vội vàng muốn đuổi theo, nói: "Anh Tước, anh muốn đi đâu?"

"Bôn Lang, mang Tina trở về biệt thự." Viêm Dạ Tước lạnh lùng mở miệng.

Bôn Lang lập tức tiến lên, trong lòng cảm khái, chuyện này tại sao lại là anh ta, "Tina tiểu thư, xin mời."

Cô ta biết, nếu như tiếp tục kiên trì nữa, anh Tước nhất định sẽ lập tức đưa cô ta đi, chỉ có thể đàng hoàng ngậm miệng, trong lòng hết sức khó chịu trợn mắt nhìn Bôn Lang, xoay người tiến vào một chiếc xe.

Viêm Dạ Tước nắm cánh tay Trình Du Nhiên đẩy cô vào bên trong xe, rất nhanh khởi động xe.

Trình Du Nhiên ngồi ở bên cạnh, nói: "Tina chỉ muốn gần anh mà thôi, sao anh hung dữ."

"Em nguyện ý?" Viêm Dạ Tước xoay mặt, trầm giọng hỏi.

Trình Du Nhiên lập tức im tiếng không nói lời nào, nhìn phía ngoài cửa sổ, nhìn xe nhanh chóng xuyên qua núi rừng, cô bắt đầu buồn bực, lần này anh muốn mang cô đi chỗ nào, tại sao lại đi đường núi, quay đầu, hỏi: "Viêm Dạ Tước, anh lại muốn dẫn em đi nơi nào?"

"Rất nhanh liền đến." Viêm Dạ Tước cũng không trả lời rõ, chỉ nói đơn giản.

Trình Du Nhiên không tiếp tục hỏi, lười biếng nhìn cây cối ngoài cửa xe, đảo mắt bên trong xe trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng động cơ nhỏ nhẹ truyền đến.

Cũng không lâu lắm, trước mặt xuất hiện một hàng xe, cầm đầu là Phi Ưng, hơn nữa Tiểu Nặc cũng ở đây, xem ra Viêm Dạ Tước đã sắp xếp, Trình Du Nhiên nói thầm trong lòng, không biết Viêm Dạ Tước lại đang giở trò quỷ gì, làm thần thần bí bí.

"Mẹ, mẹ quá là không tử tế." Xe mới vừa dừng lại, khuôn mặt Tiểu Nặc đau khổ chạy tới oán trách: "Sau này đi ra ngoài nhất định phải mang con theo, chuyện đùa hay vậy lại không mang con theo." Bị người đuổi giết, đua xe ở hẻm nhỏ, suy nghĩ đã kích thích cỡ nào, hết lần này tới lần khác không có phần của cu cậu.

Vuốt đầu Tiểu Nặc, Trình Du Nhiên nhíu nhíu mày, nói: "Con muốn chơi."

Lúc này, Viêm Dạ Tước từ trong xe đi ra, sắc mặt càng thêm âm trầm, liếc mặt nhìn xung quanh, "Hai mẹ con ở lại chỗ này."

Ngay sau đó, mang theo Trình Du Nhiên và Tiểu Nặc đi lên trên núi.

Đám người Phi Ưng biết lão đại không thể nào dẫn bọn anh đi lên, đưa mắt nhìn lão đại rời đi, lập tức phong tỏa đường núi.

Rất nhanh, Trình Du Nhiên biết rõ tại sao Viêm Dạ Tước nhất định phải mang cô tới nơi này, trên đất trống giữa sườn núi, một gò đất chất đống hình chữ nhật, xung quanh được cây tùng bao quanh, tạo thành một hàng rào thiên nhiên bảo vệ đống đất bên trong, một tấm bia đá cũng không tính lớn đứng vững ở trước mặt gò đất, phía trên có khắc vài chữ to: người mẹ đã khuất, mộ Dương Lăng Chi.

Nơi này lại chính là mộ của mẹ Viêm Dạ Tước?

Mộ phần đơn giản, hoàn toàn không phù hợp với thân phận người nói chuyện Viêm bang của anh, thậm chí ngay cả một tấm hình cũng không có, nhưng Trình Du Nhiên có cảm giác, bản thân Viêm Dạ Tước không phải là loại người theo đuổi xa hoa.

Trình Du Nhiên đã sớm không nhớ rõ dáng vẻ người trong mộ, nhưng lại nghĩ tới người mẹ ở Newyork xa xôi, khi họ còn sống có quan hệ không tệ, sau khi chết đều rơi vào kết cục cô đơn tịch mịch giống nhau, trong lúc nhất thời Trình Du Nhiên đột nhiên cảm thấy trong lòng khó chịu.

Mặt Viêm Dạ Tước không vẻ gì nhìn phần mộ trên đất, trước kia thỉnh thoảng anh cũng sẽ đến nơi này đứng một lúc, nhưng cho đến trước đây không lâu, anh mới thực sự biết nguyên nhân cái chết của mẹ, lần này trở về, trừ đơn thuần muốn nhìn một chút ra, cũng hi vọng mang Trình Du Nhiên và Tiểu Nặc đến đây nhìn một chút.

Cô cũng không biết nên nói gì, chỉ lôi kéo Tiểu Nặc, ở sau lưng yên lặng nhìn Viêm Dạ Tước.

Đúng lúc này, một tiếng bước chân truyền đến từ nơi không xa.

Viêm Dạ Tước nhíu nhíu mày, có bọn Phi Ưng ở dưới, có thể tới nơi này, cũng chỉ có người kia.

Quả nhiên, Viêm Lệnh Thiên mặc thân áo đen, vẻ mặt nghiêm túc và trang trọng đi lên đây, trên tay còn cầm một bó hoa cúc màu trắng.

"Ba tới làm gì?" Viêm Dạ Tước lạnh lùng hỏi, giọng nói lạnh lùng giống như đang nói với người lạ.

Đặt hoa cúc trên tay ở trước tấm bia đá, Viêm Lệnh Thiên thở dài: "Mặc kệ nói thế nào, bà ấy từng là vợ ba."

Vợ? Viêm Dạ Tước lạnh lùng khẽ hừ, ở nhà họ Viêm, vợ cũng chỉ là công cụ nối dõi tông đường mà thôi, nếu là vợ, có thể nhìn bà bị giết mà không bận tâm?

"Mặc kệ con tin hay không, ban đầu mẹ con tới