loài
thấp kém. Lý luận khoa học tích lũy qua mấy trăm năm của kỷ nguyên Mặt
Trời nay hoàn toàn bị lật đổ, khoa học kỹ thuật ngừng phát triển, cũng
không còn những người nghiên cứu khoa học nữa, mà những nhà khoa học
dưới áp lực sinh tồn đều trở thành những chiến sĩ.
Trong mỗi
người đều có những ý nghĩ phức tạp không cam chịu như: Vì sao, vì sao
những sinh vật bậc thấp, những sinh vật bé nhỏ yếu ớt kia, ví như con
gà, con cá, thân cây, đều giống như là bị ma pháp chiếm cứ, bất thình
lình có thể bay lên cao phun ra lửa ăn thịt người, mà loài người lại
không hề có biến hóa, ngược lại còn trở thành thức ăn cho những sinh vật bậc thấp đó?
Có một vài
người tự xưng là được Hậu Nghệ truyền cho ma lực thần kỳ, giống như mô
tả trong các cuốn tiểu thuyết giả tưởng của thời kỳ Mặt Trời, có mưu đồ
muốn cải biến thế giới này —— chẳng hạn như, có thể di chuyển một cái
bát mà không cần tự mình cầm đến trước mặt. Nhưng năng lực còm cõi như
vậy chỉ nên làm trò cho người ta chê cười chứ có thể sử dụng vào việc
gì? Những kẻ tự xưng là “Pháp sư” đó chỉ có thể làm các động tác vô
nghĩa với vật chết là những cái bát, chứ ngay cả với những loài không hề có trí tuệ như sâu bọ bọn họ cũng chẳng thể đối phó được.
Mãi cho đến khi Tô Vị Tỉnh dùng loại “Pháp thuật tinh thần” này để giết chết hai ông bà nhà họ Tiêu hùng bá một phương.
Tình hình
lúc đó ngoại trừ Tô Vị Tỉnh là kẻ sống sót ra thì không ai biết rõ, câu
chuyện bị mọi người truyền khắp nơi, với đủ loại phiên bản khác nhau.
Thời đó kỹ thuật bắn súng của ba Tiêu nổi tiếng vừa nhanh vừa chuẩn,
nghe nói ngày đó ông rút súng nhắm bắn vào ngực đối phương, nhưng viên
đạn đang bay giữa không trung lại bị Pháp sư kia chặn lại, xoay chuyển
180 độ, không hề xuyên vào ngực hắn. Câu chuyện này được các pháp sư xem như tấm gương để luyện tập bắt chước theo, bọn họ cho rằng chỉ cần
khống chế được cái bát thì cũng có thể khống chế được viên đạn cỏn con
đó, cho dù là chiến sĩ cường hãn đến mức nào cũng không thể coi thường
bọn họ được nữa.
Tình hình
thực tế ngày đó, Tiêu Chi Liệt còn nhớ rõ ràng. Thi thể của hai ông bà
Tiêu cùng các chiến hữu được đặt yên ổn trên xe tải quay trở về doanh
trại, mà không có người điều khiển xe. Tự tay cô đưa ba mẹ vào quan tài, súng của bọn họ vẫn nằm trong bao, đạn vẫn đầy, trên người không có bất cứ vết thương nào, chỉ tựa như đang ngủ. Thậm chí mẹ còn ôm lấy tay ba, gối lên đầu vai ông, khóe môi hơi cười.
Tiêu Chi
Liệt đã không còn nhớ rõ vì sao ba mẹ lại muốn đi tấn công tộc người của Tô Vị Tỉnh, hình như trong sơn cốc mà bọn họ định cư có một nguồn suối
quý báu không bị ô nhiễm, hay có lẽ nghe mẹ nói trong cốc đó vẫn còn bảo tồn được cảnh vật của kỷ nguyên Mặt Trời, phong cảnh rất đẹp, hoặc cũng có thể là nguyên nhân khác. Những người ở nơi đó hầu như không trang bị vũ khí, vì thế bọn họ chỉ lái đi hai chiếc xe, dẫn theo mười người nữa. Và những người đó không còn sống mà quay về.
Từ đó vùng sơn cốc kia trở thành lãnh địa của Tô Vị Tỉnh, không ai dám đặt chân vào.
Những chuyện sau đó rất đơn giản, chỉ là báo thù, ẩn nhẫn, giằng co và lằng nhằng.
Người bên phe bọn họ ngày càng ít đi, có người hy sinh, có người trốn
tránh, có người thoát ly lên núi tự độc chiếm một vùng. Tiêu Chi Vũ vì
muốn đối kháng Tô Vị Tỉnh, nên đã lẻn vào nhóm páp sư để học pháp thuật; còn Tiêu Chi Liệt thì tin tưởng rằng pháp thuật đều là giả dối, chỉ cần ý chí thật mạnh mẽ kiên định, thì sẽ không bị trò ma thuật này mê hoặc.
Mà cô cũng
thực sự làm được. Lần đầu tiên giao đấu trực tiếp với Tô Vị Tỉnh, trước
khi hắn định cướp đoạt ý thức của cô, cô đã kịp bóp cò súng, một phát
súng này khiến hắn phải tĩnh dưỡng trong cốc suốt nửa năm.
Tô Vị Tỉnh
nhờ giết ba mẹ cô mà trở nên nổi tiếng, còn ba chữ Tiêu Chi Liệt này
cũng bởi bắn trúng ngực Tô Vị Tỉnh mà được mọi người biết đến. Khi mọi
người nói đến cô, họ sẽ không nói “Đó là con gái của đôi vợ chồng kiêu
hùng”, mà sẽ nói “Đó là người duy nhất còn sống sót dưới tay Tô Vị
Tỉnh.”
Mà có lẽ đó cũng là nguyên nhân sau khi hắn bắt cô làm tù binh mà không giết cô ngay lập tức.
Trong những
ngày làm tù binh, Tiêu Chi Liệt đã được nhìn thấy sơn cốc đó. Nơi đó quả thật rất đẹp, hoàn toàn khác biệt với quang cảnh cằn cỗi bên ngoài.
Nguồn suối trong lành cuồn cuộn vắt ngang qua sơn cốc, hình thành một
dòng suối trong veo quanh co, dẫn nước tưới sang đất hai bên bờ, cung
cấp lương thực dồi dào cho người dân trong cốc. Dòng suối thượng du
không thích hợp để trồng trọt, nên để cho cỏ dại mọc trải rộng, dùng để
chăn thả trâu dê. Thời gian cô bị bắt lên cũng chính là mùa ra hoa, trên đồng cỏ nở đầy những bông hoa dại đủ sắc màu, giống như một bức tranh
chốn bồng lai tiên cảnh.
Khi cô đứng bên dòng suối đã gặp Tô Vị tỉnh, cùng hắn trò chuyện qua vài câu.
Nói là tù
nhân, nhưng không có ai theo dõi. Cô chậm rãi bước tới khe suối. Dưới hạ du là đồng ruộng, đang có người gặt cỏ, một đàn dê được chăn thả tự do
trên đồng cỏ, không biết người chăn dê tranh thủ rảnh rỗi đi đâu. Triền
núi cản lại ánh nắ