ải. Cô không có lựa chọn nào khác. Sức khỏe ông
ngoại cô không tốt, cần người chăm sóc, càng cần có mẹ cô ở bên bầu
bạn.
Nếu cô có ba thì đã có thể tự do theo đuổi hạnh phúc của mình. Nhưng cô không có!!!
Lăng Lăng hít sâu một hơi, đè nén cảm giác đau nhức trong răng: “Con không
đi đâu cả, sau khi tốt nghiệp con quay về đây làm việc, ngày ngày ở bên
cạnh mẹ.”
“Lăng Lăng.” Mẹ đau lòng vuốt ve khuôn mặt sưng lên của
cô: “Bác sĩ nói cái răng này của con đã sâu đến mức không còn tác dụng
gì nữa, mỗi khi gặp chuyện gì không vui nó lại sưng lên… Nghe lời mẹ,
lần này nhổ nó đi.”
Cô lắc đầu: “Con luyến tiếc nó!”
“Thà đau một lần còn hơn kéo dài. Sớm muộn gì cũng phải nhổ, nhổ xong trồng lại một cái răng sứ, vừa đẹp vừa không đau nữa…”
Cô cắn chặt răng, lắc đầu. Răng giả dẫu xinh đẹp vẫn là giả, chỉ để cho
người khác nhìn. Khổ đau vui sướng chỉ mình cô biết. Nếu không đau làm
sao có tư vị?
Giữa trưa hôm sau, anh bất ngờ đăng nhập, Lăng Lăng không dám tin, tưởng mình lại gặp ảo giác.
“Em có đó không?” Anh hỏi.
“zai!” Cô kích động đến nỗi quên chỉnh bộ gõ.
“Anh lại thất bại rồi, anh gần như đã thử qua mọi phương pháp, mẫu vật phóng đại đến hơn một trăm nghìn lần, vẫn không tìm được thứ anh muốn.”
Dây thần kinh trong răng cô bỗng co giật dữ dội, đau đến nỗi nước mắt rơi
tí tách trên bàn phím. Cô đánh một hàng chữ: “Có phải chỉ có những lúc
thất bại anh mới nhớ đến em?”
Nhìn những lời này, Lăng Lăng cười
khổ, chậm rãi xóa đi từng chữ từng chữ. “^_^! Làm nghiên cứu sao có thể
luôn thuận buồm xuôi gió được chứ, Trần Cảnh Nhuận nghiên cứu nhiều năm
như vậy mới chứng minh được một công một bằng hai mà.”
“Vấn đề là ông ấy chứng minh định lý, còn kết quả tính toán lý thuyết của anh rất có thể sai.” “Anh có tính lại chưa?”
“Kiểm nghiệm hơn mấy chục lần vẫn không tìm ra chỗ nào sai.”
“Anh nghỉ ngơi chút đi, ngủ một giấc cho khỏe! Đúng rồi, em nghe nói bảng tuần hoàn Mendeleev là ở trong mơ sắp xếp thành đó.”
“Em cũng biết nhiều quá nhỉ! Anh cứ nghĩ em chỉ quan tâm đến đời sống vợ chồng của các nhà khoa học thôi.”
Cô quệt nước mắt mỉm cười, răng cũng không còn quá đau. Thì ra cảm giác
thích một người có thể vui vẻ đến vậy! “Điều em quan tâm nhất là: Tại
sao cái Mendeleev mơ thấy lại không phải là vợcủa ổng?”
“Vấn đề này thực sự đáng suy nghĩ sâu xa.”
Lăng Lăng ngồi thẳng dậy, ấm ức cả tháng nay bốc hơi trong nháy mắt: “Rốt
cuộc là anh muốn tìm cái gì vậy? Để em giúp anh tìm xem có được không.”
“Giải thích cặn kẽ chắc em ngủ gục mất, nói một cách đơn giản, nó là một thứ
có thể cho đường cung số liệu lệch khỏi quy luật thông thường ở mức cực
đại.” Thế này là nói một cách đơn giản sao? Cô hoàn toàn không hiểu gì
cả.
“Rốt cuộc là lệch đi bao nhiêu? Anh lén sửa lại đi!”
“0.000432″ Cái này mà gọi là độ lệch cực đại à!! Vì mấy số lẻ sau số bốn mà anh đã bỏ mất năm năm! Quả nhiên tư duy của khoa học gia chỉ người xuất chúng
mới có khả năng lý giải. “Anh khẳng định loại vật chất này có tồn tại?”
“Có khả năng tính ra mà thôi.” Cô cố gắng dùng đầu óc đặc như đá tảng của
mình giúp anh suy nghĩ: Có thể tồn tại, nhưng phóng đại đến hơn một trăm nghìn lần vẫn không tìm ra. Linh cảm của cô chợt lóe sáng: “Vật đó có
phải rất lớn không?”
“Không đâu.”
“Phải chăng nhỏ hơn so với nguyên tử?”
“Không thể nào.”
“Liệu có khi nào anh đã nhìn thấy nhưng không để ý?”
“Anh đã tìm rất cẩn thận.”
Khi cô đang sầu não, anh bỗng nhiên nói: “Vật chất không thay đổi? Sắp xếp nguyên tử… Em chờ anh chút!”
Anh ấy nói: Em chờ anh chút! Một chút của anh là bảy mươi hai giờ. Lúc anh
đăng nhập lại, Lăng Lăng đã đi nhổ răng, khóe miệng còn dính máu, dáng
vẻ hết sức thê thảm.
Mà anh căn bản không thể nhìn thấy nên vô cùng hưng phấn nói: “Anh đã tìm được nguyên nhân rồi, cảm ơn em!”
Cô tay phải bụm mặt, tay trái đánh chữ: “Chúc mừng anh!”
“Bao nhiêu năm nay anh không nghĩ ra, vậy mà em lại có thể nghĩ tới.”
“Đó là vì em không biết gì cả.” Có nhiều người nghiên cứu quá sâu, tư duy
thường đi vào lối mòn, còn cô không biết gì cả nên tư duy mới có thể
khác biệt!
“Anh cần tính toán số liệu lần nữa, có thể anh sẽ lại bận bịu một thời gian, chờ anh xong việc, anh về nước thăm em.”
“Không cần đâu.”
Cô mở một file Word mình viết tối qua, copy-paste một đoạn trong đó, gửi
đi không chút do dự. “Em nghĩ, ngày anh thành công cũng là ngày chúng ta sẽ chấm dứt. Bởi vì khi đó anh đã thoát khỏi tình cảnh khó khăn, chắc
hẳn sẽ không cần em an ủi hay cổ vũ nữa.”
Em nghĩ, ngày chúng ta
chấm dứt cũng là ngày em quay về với hiện thực, bởi vì em đã có thể tự
lo cho chính mình, không cần ỷ lại sự quan tâm chăm sóc của anh nữa.
Em xin lỗi, em không thể nào tiếp tục làm bạn với anh, bởi vì chúng ta là
hai người không bao giờ chạm mặt nhau, nếu cứ tiếp tục ảo tưởng, em sợ
mình sẽ yêu anh mất…
Cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn ánh mặt trời chiếu xuống nhân gian.
Cảm ơn gió, cảm ơn mưa, cảm ơn vận mệnh đã cho chúng ta gặp nhau. …”
Cô không chờ anh trả lời, dùng bàn tay còn dính máu kéo nick anh cho và
