lên những giọt nước mắt bên má. Môi anh trượt xuống,
đầu lưỡi để lại từng dấu ấn ẩm ướt mà ngọt ngào trên da thịt cô… Cô nhắm mắt lại, chờ đợi đôi môi mềm mại của anh áp lên, dịu dàng như gió
thoảng mưa bụi mà hôn cô…
Nếu nụ hôn không lâu trước đây gọi là
“ý loạn tình mê”, thì nụ hôn này, chính là “tương tư sâu thẳm”. Cô vụng
về đáp lại anh, hai tay ôm chặt lấy cổ anh lần nữa, cảm giác tê dại dâng cao, khiến cho nỗi đau trong tâm hồn cũng lắng xuống. Nụ hôn quấn quýt
si mê, tình yêu cuồng dại say đắm, xa cách bao nhiêu ngày chờ đợi, hôm
nay gặp nhau, hôm nay ôm hôn, mới hiểu được tình yêu thật sự không thể
chịu đựng khoảng cách, một chút khoảng cách cũng không được.
…
******
Trong nhà hàng xoay của Vân Tháp, họ ngồi đối diện nhau.
Ngọn đèn lờ mờ, càng làm nổi bật ánh sáng rực rỡ huy hoàng của phố xá. Trong cốc thủy tinh màu tím thả nổi một ngọn nến hình trái tim mạ vàng, trong quang ảnh lưu động, thế giới đều đang biến chuyển, chỉ có người trước
mặt vĩnh viễn không đổi thay.
Các món ăn bày đầy bàn, ăn vào đều
biến thành vị ngọt đơn điệu, cho dù uống rượu vang, cũng thấy ngọt ngào
dễ chịu như nước ép nho.
Dương Lam Hàng đặt ly rượu xuống, hỏi: “Ngày mai em có rảnh không?”
Cô nuốt thức ăn trong miệng xuống. “Có việc gì sao?”
“Anh muốn mời em đi xem phim.”
Hẹn hò với cô nha ~
Cô đang định nói “Được”, sực nhớ chuyên gia tình yêu Lâm Lâm có nói, lúc
mới quen nhau, con gái tốt nhất nên thể hiện rụt rè đôi chút, nhất quyết không được hẹn hò tùy tiện, khiến cho đàn ông coi nhẹ mình. Vì thế,
Lăng Lăng giả vờ rụt rè từ chối: “Ngày mai em có việc, hay là hôm khác
đi.”
Dương Lam Hàng gật gật đầu, chuyển đề tài: “Sáng nay họp
khoa, quyết định cuối tháng này bảo vệ luận văn thạc sĩ, em chuẩn bị kỹ
lưỡng chút nhé. Trong buổi họp tổ tuần sau, hiệu trưởng Châu và thầy Chu muốn cho bọn em trả lời trước một ít.”
“Vâng.”
“Chiều mai năm giờ em đến văn phòng anh, anh sẽ xem lại báo cáo đề tài của em.”
“Á!?” Số cô sao xui vậy!
“Em có thời gian không? Nếu không thì để hôm khác.”
Lăng Lăng ôm một bụng ấm ức gật gật đầu. “Có thời gian! Anh là thầy em, lúc nào anh tìm em thì em rảnh lúc đó.”
Dương Lam Hàng vừa cười vừa nói. “Không cần giả bộ, chắc chắn trong lòng em
đang mắng anh biến thái, mắng anh không có nhân tính.”
“Không có mà.” Cô ngẩng đầu, chớp chớp đôi mắt ngây thơ nhìn anh. “Chỉ nói anh xảo trá chút thôi.”
Ý cười của anh càng đậm, ánh mắt toát lên niềm vui sướng ấm áp.
“Em mắng, anh không giận hả?!” Bị cô mắng mà còn cười vui vẻ đến thế, anh có tố chất tâm lý kiểu gì vậy!
“Anh quen rồi!”
“…”
Cô chuyên tâm vùi đầu ăn cơm.
Ăn được một lúc, Dương Lam Hàng nhớ ra điều gì, rút trong ví ra một tấm thẻ ngân hàng đặt lên bàn.
Anh coi cô là cái gì chứ, loại con gái lấy việc đem thẻ của đàn ông đi quẹt ở trung tâm mua sắm làm thú vui à?!
“Em không phải loại con gái đó nha!” Cô tận lực kìm nén sự tức giận của mình. “Em sẽ không tiêu một đồng nào của anh hết!”
Nói thật, nếu là người đàn ông khác, cô đã sớm hắt ly nước vào mặt anh ta rồi xoay người bỏ đi.
“Đây là thẻ lương của anh, trong này ngoài tiền lương còn có học bổng anh
chưa dùng hết ở Mỹ, đây là toàn bộ tài sản của anh. Về phần căn hộ của
anh, phải ba năm nữa mới lấy được giấy chứng nhận nhà đất, chờ khi nào
anh lấy về cũng đưa em nốt.”
“Tại sao lại đưa em?” Lăng Lăng khó hiểu.
Dương Lam Hàng giải thích nói: “Thầy Chu nói, đây là truyền thống tốt đẹp của đại học T, toàn bộ tài sản đều giao nộp cho bà xã vô điều kiện. Nếu cần tiêu tiền trước hết phải viết “báo cáo xin phép” nêu rõ mục đích sử
dụng, phải qua thẩm tra phê duyệt mới có thể lĩnh “kinh phí”.”
Nhìn vẻ mặt đầy thành ý của anh, cơn tức giận của Lăng Lăng bốc hơi trong
tích tắc. “Em không nhớ nội quy đại học T còn có điều này.”
Dương Lam Hàng nghiêm chỉnh đáp: “Quy tắc ngầm.”
Không hổ là nhân tài công nghệ cao, quy tắc ngầm cũng ẩn chứa tình yêu, ẩn
chứa hàm lượng kỹ thuật đến vậy. Lăng Lăng yêu cái truyền thống tốt đẹp
hậu hiện đại này muốn chết, thoải mái thu hồi tấm thẻ. Thầy dạy Chính
trị có nói: Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, quả đúng như thế, đem “toàn bộ tài sản” của Dương Lam Hàng nhét vào ví tiền, Lăng
Lăng coi như đem Dương Lam Hàng cất vào trong túi, khỏi nói có cảm giác
an toàn biết dường nào.
…
******
Buổi tối, Lăng
Lăng đang hạnh phúc nằm trên giường cười ngây ngô, đột nhiên nhớ tới một câu tục ngữ, “bắt người tay ngắn, cắn cười miệng mềm”. Cô thu thẻ lương của Dương Lam Hàng, chẳng khác nào đồng ý làm bà xã anh!
“Nham hiểm quá! Trên thế giới sao lại có một người đàn ông nham hiểm đến vậy chứ!” Cô rên rỉ đập đầu vào gối.
“Lăng Lăng?”
Tiểu Úc đang ngồi trước máy tính chạy đua với báo cáo, thấy Lăng Lăng vừa
trở về phòng liền nằm lăn ra gối cười ngu ngơ là đã không hiểu đâu vào
đâu rồi, giờ còn thấy cô “tự hủy hoại mình” như thế, liền nhanh chóng
chạy tới, giữ chặt bạn. “Sếp cậu lại tra tấn cậu kiểu gì nữa vậy?”
“Anh ấy…” Nhắc tới Dương Lam Hàng, vui sướng trong lòng Lăng Lăng rốt cuộc
không áp chế nổi, vội vàng muốn chi
