mặt kỳ quái nhìn nhau, bị cô cười đến hoang mang chẳng hiểu gì sất.
Kiều Kiều đúng lúc chen vào, tám vô chủ đề chính: “Cậu nói thầy Dương có bạn gái, có thật không vậy?”
“Hở?” Lăng Lăng nghĩ nghĩ, bèn nói thật: “Thật đó.”
“Thầy ấy có bạn gái!!!”
“Bạn làm sao biết? Bạn gặp bao giờ chưa?!”
“Cậu không lầm đấy chứ?”
“Cô ấy trông như thế nào? Có đẹp không?”
Các bạn nữ vây quanh Lăng Lăng thi nhau hỏi ngược hỏi xuôi, xoay cho cô
quay mòng mòng. Nhất là Tiếu Tiếu, cứ nắm lấy vai cô ra sức lắc…
Lăng Lăng thấy tình hình vượt ra ngoài tầm kiểm soát, bèn nói: “Tớ cũng nghe nói thôi, tớ không biết gì hết á!”
“Cậu nghe ai nói?”
“Thầy Dương…”
“Cô ấy có phải Lý Phi Phi không?”
Vừa nghe thấy cái tên này, nhớ tới nhan sắc và khí chất của Lý Phi Phi,
trong miệng Lăng Lăng bỗng chua lét, rốt cuộc cười không nổi. Quả thực
trong mắt mọi người, chỉ có phụ nữ xinh đẹp rạng ngời mới có thể xứng
đôi với Dương Lam Hàng tài hoa hơn người… Ba mẹ và người thân của anh e
là cũng nghĩ như thế nốt.
Bị mấy nữ sinh ì xèo một trận, Lăng
Lăng đau đầu chịu hết nổi, nhìn đồng hồ nói: “Chết rồi! Thầy Dương tìm
tớ có việc, tớ đến muộn nữa anh ta nhất định sẽ xử tớ… Bye bye!”
Thoát khỏi mấy bạn nữ khó chơi, Lăng Lăng chạy một mạch về phía cổng chính.
…
******
Đại học T tọa lạc trong trung tâm thành phố A, cho nên bên ngoài cổng chính trang nghiêm sừng sững là một chiếc cầu vượt, trên cầu ô tô chạy như
bay, dưới cầu người qua lại tấp nập, xe cộ đi thong thả. Tiếng còi ô tô
chói tai không ngừng phát tiết những lo âu và phiền toái của cuộc sống
đô thị.
Chỉ có Dương Lam Hàng đem xe đỗ gần cổng chính, trầm tĩnh đứng cạnh
xe, mặc cho đường xá phồn hoa phía sau lưng không ngừng náo động ồn ã,
chung quanh anh, từ đầu chí cuối trời vẫn xanh mây vẫn trắng, yên tĩnh
không tiếng động!
Lăng Lăng nhìn anh từ xa, một người đàn ông như vậy, cho dù biết rõ một ngày nào đó mộng ảo sẽ tan biến, vẫn luôn khiến người ta cam tâm tình nguyện đưa chân lún sâu… Đã vậy cứ thử xem sao!
Đợi anh lâu như thế, yêu anh lâu như thế, bất luận kết cục có thế nào
chăng nữa, cô cũng không hối tiếc!!!
Thấy Dương Lam Hàng mở cửa
xe, Lăng Lăng nhìn quanh nhìn quất một lượt, xác định quanh đây không có người mình quen biết, mới bước nhanh qua, ngồi lên xe. Trên đường đi,
cô giải thích nói: “Em xin lỗi, em gặp vài bạn học, các cô ấy cứ quấn
lấy em hỏi anh có bạn gái chưa.”
“Em trả lời sao?” Dương Lam Hàng bình thản hỏi.
“Em nói…” Cô nhìn vẻ mặt của anh. “Anh có bạn gái rồi!”
Nụ cười trên mặt anh kéo dài từ khóe môi đến tận chân mày, gợi cảm khiến
người ta hít thở không thông. Cô rốt cuộc đã hiểu tại sao Dương Lam Hàng thích cười nhẹ, bởi vì anh cười tươi… có thể đe dọa nhân mạng! Rất là
tạo nghiệt! Lăng Lăng vỗ vỗ ngực, nhìn chằm chằm phía trước, sợ nhìn anh thêm phát nữa tim sẽ nhảy ra mất!
“Lần đầu tiên anh làm bạn trai người khác nên không có kinh nghiệm. Nếu có làm gì tới mức “biến thái”, nhờ em chỉ giáo nhiều hơn.” Anh nói.
Lăng Lăn sửng sốt, có chút vừa mừng vừa lo. “Chỉ cần anh không bắt em dịch mười chương tài liệu, cái gì em cũng chịu được!”
“Chỉ cần em có hứng, anh có thể phiên dịch thành tiếng Trung cho em xem.” Dương Lam Hàng nhìn cô, tươi cười nói.
Đây là điểm khác biệt lớn nhất giữa bạn trai và giáo viên hướng dẫn, Lăng
Lăng bị anh nịnh tới mức lâng lâng, cười toe cười toét. Cô nghịch ngợm
chớp chớp mắt với anh: “Thầy Dương, đây không phải là tác phong học tập
nghiên cứu nghiêm túc của thầy nha!”
“Nếu anh nhớ không nhầm, hơn một nửa tài liệu đều là anh dịch giúp em…”
Nếu anh không nhắc tới, Lăng Lăng suýt quên mất, mỗi lần cô dịch tài liệu
đến chết đi sống lại đều lên QQ điên cuồng oán thán một trận, cho đến
khi người trên mạng chủ động giúp cô đem phần còn lại dịch xong rồi gửi
cho cô, cô đọc qua một lượt, trong lòng sùng bái ngập ngụa khen anh hết
lời, rồi lại vui vui vẻ vẻ đi đến văn phòng Dương Lam Hàng nộp bài.
Bây giờ ngẫm lại, nếu thần kinh anh yếu ớt một chút, có khi đã bị cô chọc tức đến thổ huyết không ít lần!
…
Một lát sau, anh dừng xe lại, Lăng Lăng nhìn ra ngoài cửa sổ xe, gần như
không tin vào hai mắt mình. Trước mặt chính là công trình kiến trúc biểu tượng của thành phố A, “Vân Tháp”.
Dương Lam Hàng từ trong ví
lấy ra hai tấm vé vào cửa trị giá một trăm năm mươi tệ. “Anh còn nhớ năm năm trước em từng nói, Vân Tháp của thành phố A là nơi em muốn đến
nhất, nhưng giá vé khiến em chỉ biết đứng nhìn, nên em chờ có người mời
mình đi!” Anh nói với cô: “Năm ngoái, anh đi qua đây… anh mới biết giá
vé chỗ này không đắt tí nào.”
Lăng Lăng không trả lời, đối với
một người đàn ông thông minh như Dương Lam Hàng, có những chuyện căn bản không cần phải nói nhiều. Khi anh nhìn thấy giá vé, anh nên hiểu được ý tứ của cô. Cái làm cô chỉ biết đứng nhìn chính là biệt danh của Vân
Tháp: “Đỉnh cao tình yêu”. Cô đang chờ anh, nếu không chờ được anh, cô
cả đời cũng sẽ không đến nơi này…
Đại sảnh tầng một của Vân Tháp, lãng mạn đến hơi hư ảo, thác nước nằm ẩn bên trong, nước tuôn róc rách, theo đá chảy xuống, hơi nướ