: “Cậu cầm gì vậy?”
Tiếu Trác Vũ giơ lên, tôi thấy đó là một miếng thịt lợn to.
“Tỷ tỷ, lần trước tỷ nấu cơm thật ngon,
ta trở về nhà kể cho mẫu thân nghe, bọn ta không tin xương cũng có thể
chế biến ra thức ăn ngon như vậy, cho nên hôm nay tỷ phải dạy muội cách
làm, trưa nay ta và Tiếu Trác Vũ không về, mà sẽ ở đây ăn cơm với các
người.”
Văn Hinh nói không dứt, Tiếu Trác Vũ ở đằng sau chỉ cười gượng gạo.
Ở thời đại này cách ăn uống của mọi người rất khác với thời hiện đại, nhất là những gia đình giàu có, ví dụ như
họ chỉ ăn thịt lơn, không ăn xương sườn như Văn Hinh vừa nói, ví dụ như
họ rất ít ăn cá, nếu ăn thì phải ăn loài cá đắt tiền, hoặc là bào ngư gì đó rất quý, còn các loại như tôm tép linh tinh thì họ càng không ăn
tới, cho nên lần trước tôi làm ít thịt kho tàu bằng xương sườn, làm Văn
Hinh cảm thấy vô cùng ngon miệng, cho nên hôm nay muốn tới đây để học
tập.
“Đinh tẩu, hôm nay tẩu đi trông Việt nhi nhé, tôi sẽ nấu cơm.”
Đinh tẩu đã sớm quen với việc phu nhân
của mình thường xuyên xuống bếp, liền đi về phòng trông Việt nhi. Tôi
gọi Khóa Hương đến, bảo cô bé đi mua vài thứ, sau đó gọi Văn Hinh vào
bếp, nếu họ đã muốn tới đây ăn, vậy thì để họ nếm thử tay nghề của tôi
vậy.
Việt nhi đã được hơn bốn tháng tuổi, tôi
và Nam Cung Vân quyết định rời Uyển thành trở lên núi sống, tuy rằng lần đó gặp Trầm Triệu Thiên nhưng mỗi lần nghĩ đến là lo sợ, nếu người gặp
phải không là Trầm Triệu Thiên, thì bất kể là Dịch Phàm hay Hàn Kinh,
chỉ sợ rằng chúng tôi không còn mạng mà sống.
Chúng tôi lẳng lặng chuẩn bị cho việc rời đi, Việt nhi càng lúc càng lớn, một mình tôi có thể tự chăm sóc cho
con, vì thế, tôi liền sa thải Đinh tẩu và Khóa Hương, sống với nhau gần
một năm, trong lòng tôi đã coi hai người đó như người nhà, trong lòng
tôi không muốn làm vậy nhưng không còn cách nào khác, tôi cũng Nam Cung
Vân đều là người lánh nạn, mang theo họ ngược lại sẽ liên lụy đến họ.
Văn Hinh biết chúng tôi phải đi, cô ấy
không hy vọng chúng tôi rời đi, hơn nữa còn giải thích Trầm Triệu Thiên
tuyệt đốt sẽ không bán đứng chúng tôi, ở Uyền thành, có Văn gia chiếu cố thì sẽ không thể xảy ra chuyện gì, nhưng tôi không muốn vậy, tôi không
muốn vì tôi sẽ lại làm tổn thương đến Nam Cung Vân lần nữa, cho nên tôi
từ chối ý tốt của Văn Hinh và Tiếu Trác Vũ, nói họ có thể lên núi tìm
chúng tôi.
Đến ngày đó, ngoại trừ có Văn Hinh và Tiếu Trác Vũ đến tiễn chúng tôi, còn một người mà tôi không ngờ tới, đó là Văn phu nhân.
Nhìn thấy Văn phu nhân từ trong kiệu nhỏ
bước ra, tôi mới biết bà ấy, vẻ đẹp của bà ấy không có từ nào để miêu tả hết được, ngũ quan đều đặn, khiến người ta có cảm giác rất tương đồng,
điềm đạm, dịu dàng, ánh mắt luôn bình thản khi nhìn người khác, làm cho
người khác bị sự dịu dàng đó bao trùm lấy mình, cho dù người đó có nóng
nảy đến đâu, thì cũng không dám lớn tiếng trước mặt bà, bởi vì khí chất
của bà vô cùng yếu đuối, chỉ sợ tiếng nói hơi lớn sẽ làm vỡ nát bà ra.
Tôi cảm thấy tạo hóa thật thần kỳ, một
Hoa Niệm Mô mềm mại đáng yêu đến tận xương tủy, một Văn Hinh tươi mát
như hoa lan, một Văn phu nhân yếu đuối, dịu dàng như nước, nhưng họ lại
có hình thức bên ngoài rất giống nhau.
Nhìn khuôn mặt Văn phu nhân như không có
dấu vết của năm tháng, trong đầu tôi hiện lên khuôn mặt của Hoa Niệm Mô, họ có quan hệ gì? Sao lại giống nhau đến như vậy?
“Nam Cung phu nhân, “Văn phu nhân nhẹ nhàng mở miệng, giọng nói như nước lạnh trên băng sơn, không chứa tạp chất.
‘Gọi tôi Tĩnh Chi là được rồi, bá… mẫu.”
Tôi vội nói, hai chữ bá mẫu thật là không được tự nhiên, Văn phu nhân
nhìn rất trẻ tuổi, tôi nói mà thấy ngượng miệng quá.
Văn phu nhân cười cười, làm tim tôi nảy thình thịch.
“Tĩnh Chi, mấy ngày nay Hinh nhi hay nói
đến con, ta rất muốn đến thăm từ lâu, nhưng không ngờ các người là đi
nhanh đến vậy, ta thật sự không yên tâm, nha đầu này mang đến cho con
không ít phiền phức phải không?”
“Dạ, không có, ha hả.” Tôi cười nói, “Văn Hinh là một cô gái tốt, tôi còn muốn cảm ơn cô ấy thường xuyên đến giúp tôi.”
“Mẫu thân, người ta không phải là trẻ con, làm gì có gây ra gì đâu.” Văn Hinh cầm tay áo của Văn phu nhân làm nũng nói.
Văn phu nhân nở nụ cười yêu chiều, nhẹ
nhàng lắc lắc đầu:”Ngươi nha, gây họa như thế còn ít sao?’ Văn Hinh lè
lưỡi, hướng về tôi làm mặt xấu, rồi kéo Tiếu Trác Vũ đi qua đùa với Việt nhi, Văn phu nhân nhìn Văn Hinh đi cách xa rồi mới tươi cười, nhẹ nhàng hỏi: “Tĩnh Chi, nghe Hinh nhi nói con đã từng gặp Hoa Niệm Mô phải
không?”
Nghe Văn phu nhân hỏi về Hoa Niệm Mô, tôi giật mình, quả nhiên là có quan hệ gì đó.
Tôi gật đầu, ‘Đúng vậy, nhưng chỉ là tình cờ gặp một lần thôi.”
“Hoa Niệm Mô…có khỏe không?” Giọng nói của Văn phu nhân đột nhiên run rẩy.
Hoa Niệm Mô? Tôi phải trả lời như nào?
Văn phu nhân vì sao lại hỏi cô ta? Tôi nghi hoặc nhìn Văn phu nhân. Văn
phu nhân cúi đầu tránh ánh mắt của tôi, không muốn để tôi thấy sự dao
động trên mặt mình.
“Tôi cũng không biết cô ấy hiện giờ ở
đâu, tôi cũng không quen biết cô ấy, tuy nhiên nếu có thì cũng c