XtGem Forum catalog
Lương Ngôn Tả Ý

Lương Ngôn Tả Ý

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324662

Bình chọn: 7.00/10/466 lượt.

hương tuôn ào ạt, chảy vào cổ họng. Bác sĩ dùng miếng

bông thấm máu.

Còn Tả Ý, vì thuốc tê, bản thân lại không nhìn thấy,

hoàn toàn không cảm thấy đau. Chỉ ước gì bác sĩ làm xong nhanh nhanh, để miệng

há lâu mỏi quá.

Lệ Trạch Lương thấy máu ứa ra, bàn tay nắm tay Tả Ý

dần dần siết chặt.

Cái kẹp không hề nể nang vạch miệng vết thương, lôi

cái răng ra. Sau đó đến kềm, giật mạnh, cái răng lung lay rồi lại ngoan cố

không bung lên. Vì thế, thêm một bác sĩ nữa cầm búa đến hỗ trợ. Cảnh tượng nhổ

răng, thật sự là doạ người.

Gõ gõ, đập đập một hồi, Tả Ý mới chính thức có cảm

giác. Nhưng không phải cảm giác đến từ răng, mà là từ đầu, chấn động, còn thêm

cảm giác choáng váng.

Cô khó chịu nhắm mắt, không thể thấy Lệ Trạch đứng bên

hông giờ phút này mặt mày tái nhợt. Anh nắm chặt tay Tả Ý, còn tay kia túm lấy

mép ghế Tả Ý, bởi vì nắm rất chặt nên khớp xương trắng bệch.

Khổ sở lắm mới nhổ được cái răng ngoan cố đó, bác sĩ

bỏ vô khay, lau mồ hôi nói: “Nghỉ ngơi năm phút, chúng ta sẽ nhổ tiếp cái răng

phía trên.”

Lệ Trạch Lương kéo Tả Ý dậy, bất ngờ nói: “Không nhổ

nữa.”

Bác sĩ nói: “Cũng được, hôm nay nghỉ ngơi cho khoẻ,

lần sau tiếp tục.”

Vì thuốc tê chưa tan nên Tả Ý không cảm thấy đau chút

nào, ngồi với Lệ Trạch Lương trên hành lang nghỉ ngơi.

“Lần sau còn phải đến à.” Thật ra cô đã nghĩ thông, dù

sao cũng không đau cho lắm, chết sớm lên trời sớm, không bằng giải quyết một

lần cho xong.

“Không đến.” Anh nói, “Không bao giờ đến nữa.”

Tả Ý nhìn Lệ Trạch Lương, điệu bộ anh nói chắc như

đinh đóng cột vừa rồi còn rõ rành rành trước mắt, sao tự nhiên xoay hẳn một

trăm tám mươi độ vậy nè: “Nhưng chúng ta đóng tiền rồi, không nhổ thì phí lắm.”

“Có cho tiền cũng không nhổ.”

“Nhưng mà, qua được mùng Một không tránh khỏi Mười lăm

mà.”

“Cũng không nhổ.”

Tả Ý vui vẻ, anh nghĩ thông suốt rồi.

“Nhưng mà, nếu sau này em đau thì sao?” Cô cắn miếng

bông cầm máu, tiếp tục mơ hồ hỏi.

“Đau thì anh mua thuốc cho em uống.”

Tả Ý lại nhìn anh, dường như hiểu ra, vẫn cố ý nói: “Nhưng

mà, lỡ có em bé, không thể uống thuốc bậy bạ được.”

“Tạm thời không cần có con cũng được.” Anh lại đáp.

“Nhưng mà...”

“Em ở đâu ra mà nhưng mà nhưng mà nhiều vậy?” Anh nhíu

mày.

Nghe Lệ Trạch Lương nói vậy, Tả Ý bừng tỉnh: “A Diễn,

chẳng lẽ anh sợ hả? Người ta nhổ răng em mà, có phải răng anh đâu, anh sợ cái

gì?”

Cô nhớ trước đây anh say có nói một câu “Người ta

chích em chứ có chích anh đâu”. Vì thế, cô đáp lễ nguyên xi lại anh.

Lệ Trạch Lương xoa mặt, không cãi với cô, cũng không

nói gì. Hồi lâu sau, anh mới bâng quơ thả ra một câu.

“Nhưng anh đau lòng.”

2.

Trước khi đi về, bác sĩ dặn dò cả tỉ việc cần chú ý,

bảo cô phải ngậm bông cầm máu, ít nói chuyện, không được ăn đồ nóng, không được

súc miệng...

Về đến nhà, tác dụng của thuốc bắt đầu tan dần, miệng

lại có tri giác, nhưng không phải là cảm giác đau mà là một cảm giác kỳ quái,

đầu như đổ thuỷ ngân muốn nổ tung, cứ choáng váng ngất ngư.

Lệ Trạch Lương dò thử trán cô, không ngờ lại phát sốt.

“A Diễn, em khó chịu.” Cô nhào vào ngực anh, yếu đuối

nũng nịu.

“Anh biết,” Lệ Trạch Lương sờ sờ mặt cô, “Anh không đi

làm, ở nhà với em.” Nói xong lấy từ trong túi ra thuốc tiêu viêm bác sĩ đưa,

rót nước ấm đút cô uống thuốc.

Vết thương trên nướu chảy máu không thôi. Cứ cách nửa

tiếng, cô phải vào toilet nhổ ra một lần để không phải nuốt xuống. Nhưng lúc

uống thuốc, nhất định phải uống nước, nước vừa uống vào đã hoà với nước bọt có

lẫn máu nuốt xuống, nếm được mùi máu như mùi gỉ sắt, Tả Ý ghê tởm không nén nổi

nôn hết thuốc với nước ra, nhểu xuống chăn bông làm dơ một mảng.

Tả Ý tưởng Lệ Trạch Lương sẽ la cho một trận, không dè

anh thấy vết máu, lại ôm cô nói: “Sau này chúng ta sẽ không đi nhổ răng nữa.”

Tả Ý tựa mặt lên vai anh: “A Diễn, em không đau. Nhưng

uống thuốc rồi lại muốn ăn đồ ngọt.”

Lệ Trạch Lương liền đi tìm kẹo trái cây mang tới, cô

lại nói: “Em muốn ăn kẹo sữa.” Anh không chút chậm trễ, lập tức đi đổi.

Hôm đó, Lệ Trạch Lương cuối cùng cũng cho Tả Ý hưởng

thụ được cái gì gọi là cầu được ước thấy và cẩn thận chu đáo. Khó trách hầu hết

diễn viên trong phim đều thích ốm đau bệnh tật, hoá ra là được đối đãi thế này.

Cô ngã bệnh thật sự là đáng giá. Chỉ cần cô vừa phạm

lỗi làm Lệ Trạch Lương nổi giận, chưa đợi anh kịp bộc phát, cô liền chơi xấu

nói: “Ui da, răng em đau quá, thêm váng đầu nữa.” Mỗi lần xài chiêu này là lại

hiệu nghiệm.

Tiếc thay, cô trời sinh khoẻ mạnh, chưa đến hai ngày

đã khôi phục trở lại. Cho nên lý do đó sẽ theo thời gian trôi qua và sức khoẻ

dần càng bình phục của cô mà càng ngày càng mất tác dụng. Nhất định phải sử

dụng cẩn thận, Tả Ý thầm nghĩ trong lòng.

Mấy ngày nay, họ chuẩn bị dọn về lại nhà trọ trong

thành phố ở. Lệ Trạch Lương biết cô không thích ở chung với nhiều người, hai

người ở riêng so ra vẫn tự do hơn. Vì thế nhân lúc cuối tuần, Tả Ý kéo anh đi

siêu thị mua vật dụng hàng ngày.

Dọc đường đi Tả Ý đều rất chú ý chân của anh, sợ anh

bị đau: “Em vào mua, anh ở trong xe chờ em nha.”