ng của nàng, liền thường xuyên mượn cớ
tiếp cận nàng. Mới đầu tay chân hắn còn tạm an phận, nhưng là dần dần
bắt đầu tìm cơ hội trộm đậu hũ của nàng. Y Nhu vì không muốn tìm lấy
phiền toái liền có thể tránh thì tránh đi.
Bỗng một ngày, Lâm tổ trưởng phái người kêu nàng lên văn phòng. Y Nhu đứng ngoài cửa gõ nhẹ cửa văn phòng.
“ Tổ trưởng, ngài tìm ta ? ”
Lâm tổ
trưởng ngày thường đều cắn cành lau, coi trọng Y Nhu mĩ mạo thanh tú,
cùng với khí chất thoát tục, không màng thế sự, vừa thấy nàng liền đứng
lên tiến lại đón.
“ Đến, ngồi…ngồi đi, ta mời ngươi uống nước ngọt.” Không kiêng kị lôi kéo nàng ngồi xuống ghế.
“ Cám ơn. ” Y Nhu trước nay đối hắn vẫn luôn giữ khoảng cách, cầm nước ngọt mà
hắn đưa cho trong tay, làm bộ như uống, hướng hắn hỏi, “ Tổ trưởng tìm
ta có chuyện gì vậy ? ”
“ Đừng
vội, nói chuyện trước đã. ” Lâm tổ trưởng hết sức ôn nhu cùng nàng thân
thiện nói chuyện, nói tất cả mọi chuyện ở công xưởng mà hắn đã làm được
công ty coi trọng thế nào, đối bên ngoài nổi tiếng ra sao, hắn rất sợ Y
Nhu không biết hắn là một nam nhân tài giỏi.
Y Nhu yên lặng lắng nghe những câu chuyện nhàm chán của Lâm tổ trưởng, tổng cảm
thấy, thời gian trôi chậm gấp ba lần bình thường. Nếu Lâm tổ trưởng
không mau chóng thả nàng đi, chỉ sợ nàng sẽ vì nhàm chán mà ngủ mất.
Sau hơn
hai tiếng đồng hồ, Lâm tổ trưởng rốt cuộc cũng nói ra mục đích của chính mình, tính hẹn Y Nhu tan tầm cùng hắn dùng bữa tối. Y Nhu uyển chuyển
cự tuyệt, tìm bừa một cái lí do để mau mau rời khỏi văn phòng.
Trở lại
nơi làm việc, nàng thở hắt ra một tiếng nhẹ nhõm. Nhóm bác gái khác lập
tức tò mò hướng nàng hỏi : “ Y Nhu, Lâm tổ trưởng tìm ngươi có chuyện gì vậy ?”
“ Ngươi nha, nhất định phải cẩn thận, hắn cũng không phải thứ tốt đẹp gì đâu. ”
“ Đúng vậy, hắn a~ vừa thấy cô nương trẻ tuổi lại thanh tú nào liền không có hảo ý nha. ”
Mỗi người một câu nhưng đều là khuyên Y Nhu nàng bảo trì khoảng cách với cái tên
Lâm tổ trưởng kia, nàng nghe vậy cũng chỉ cười, hướng mọi người nói cảm
tạ, đối với chuyện này cũng không để ý lắm. Mỗi ngày làm việc bận rộn
làm cho nàng vô tình quên đi ý đồ của Lâm tổ trưởng.
Bất quá
sự việc cũng không có dừng lại ở đây, Y Nhu phát hiện gần đây hành động
của Lâm tổ trưởng thực càng ngày càng quá đáng. Cuối cùng còn cả gan
giữa thanh thiên bạch nhật ăn đậu hũ của nàng.
“ Tổ
trưởng, thỉnh ngươi hãy tự trọng. ” Nàng cuối cùng cũng không chịu được
những hành vi càn rỡ đó của hắn. Ban đầu còn mượn cớ này cớ nọ trộm đậu
hũ của nàng, bây giờ còn quá đáng hơn, ngang nhiên giữa giờ làm việc
vuốt ve tay nàng. Nữ nhân nếu ngay cả dũng khí nói “ Không ” trong
trường hợp này cũng không có, chính là không đáng làm nữ nhân. Y Nhu
cũng không phải là một nữ tử yếu đuối, cũng không thể bất luận người ta
khi dễ cái gì cũng không cãi lại, làm một cái ngốc nghếch nữ nhân. Hướng cái nhìn bộc trực cùng bướng bỉnh, mở to mắt nhìn trừng trừng hắn.
Không
nghĩ nàng có dũng khí trước mặt mọi người phản kháng, Lâm tổ trưởng nhất thời sững sờ. Nữ nhân này quả thực không biết tốt xấu gì cả, trước mặt
bao nhiêu người dám làm hắn mất mặt như vậy. Hắn chật vật rời khỏi hiện
trường mang theo một nỗi căm tức, giận dữ không sao nuốt trôi được trong lòng .
Mọi người lập tức xông đến chỗ nàng, có người ca ngợi Y Nhu có dũng khí,có người
lại lo lắng cho tiền đồ của nàng tại xí nghiệp này.
“ Cẩn
thận nha, Y Nhu, ngươi làm hắn mất mặt như vậy, hắn nhất định sẽ không
để yên cho ngươi đâu. Trước kia cũng có một nữ hài bị như ngươi hôm nay, liền sau đó phải rời bỏ công việc này. ”
“ Ta không sợ ! Người sai là hắn, ta không tin hắn có thể đuổi ta ra khỏi xí nghiệp này .”
“ Dĩ
nhiên là hắn sẽ không trực tiếp đối phó với ngươi, hơn nữa thủ trưởng
cũng đều là nam nhân, sẽ không nghe nữ nhân chúng ta phân trần đâu. ”
Hoàng bác gái cũng quan tâm nhắc nhở. “ Vì miếng cơm manh áo, nhẫn nại một chút,
đừng quá xúc động, không thì chính mình cũng không giữ được bát cơm.”
Y Nhu
cũng không biết nên hướng các nàng giải thích thế nào cho phải, nhóm bác gái này chưa từng thụ nghiệm qua cái gọi là giáo dục, chỉ biết vì công
việc dễ dàng tha thứ, đối với loại người như Lâm tổ trưởng nhẫn nhịn.
Nhưng nàng lại bất đồng với họ, nàng có tự tôn của nữ nhân, chịu khổ
nàng có thể nhẫn nại chịu được, nhưng là bị nam nhân khi dễ như vậy mà
không phản kháng thì chính là ngốc. Nàng không tự bảo vệ lấy mình thì ai sẽ bảo vệ ? Nàng – Y Nhu là làm việc, bán sức lao động chứ không phải
là bán thân thể, tuyệt đối không thể để loại nam nhân kia bắt nạt, Lâm
tổ trưởng – Ngươi bắt nạt sai người rồi.
“ Ta biết rồi, ta sẽ chú ý. ” Nàng cười cười ứng phó, cũng không nói thêm gì.
Từ đó về sau, thái độ của Lâm tổ trưởng đối nàng thay đổi 180o, chẳng những giao thêm cho nàng một lượng lớn công việc mà còn gây khó
dễ, bắt bẻ trong quá trình làm việc. Hắn đối nàng không biết tốt xấu,
hận đến nỗi có thể nghiến răng kèn kẹt. Vốn tưởng nàng là loại nữ nhân
dễ dãi, định đem nàng gạt lên giường, ai ngờ ở trước mặt bao người, nàng lại khiến hắn
