XtGem Forum catalog
Lục Phúc Nhàn Rỗi

Lục Phúc Nhàn Rỗi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324211

Bình chọn: 8.00/10/421 lượt.

phải thay mặt lão thái thái, tự thân xuất mã rồi.” Khuynh Thành

đáp.

“Chuyện này nàng không cần ra mặt, giao cho ta là được.” Trần Mục Phong nói.

“Ai nha, tướng công, vất vả lắm mới có thể tham gia náo nhiệt, chàng

cũng đừng ngăn cản ta.” Nhìn Trần Mục Phong lại nói tiếp. “Tướng công,

giả vờ làm…Đông Hải đạo nhân kia thì thế nào?”

Trần Mục Phong nhìn nàng, có chút buồn cười.

Trong lúc Kim Lục Phúc đang ngồi chơi với nương tử trong sân ngắm trăng, đàm đạo chuyện tình yêu, thì có một bóng người lặng lẽ nhảy vào tiểu

viện.

“Nương tử, có khách tới.” Kim Lục Phúc cười nói, nhìn về phía người vừa

tới. “Vu Đà Chủ cũng thích ngắm trăng sao? Tại hạ không tiếp đón chu

đáo, thỉnh đà chủ khoan dung, chỉ là không biết đêm khuya các hạ tới đây là có gì muốn chỉ giáo?”

“Có người ủy thác mà thôi.” Vu Vạn Định nói. “Là tới đưa ngươi và tôn phu nhân rời đi.”

"Rời đi?" Kim Lục Phúc đảo mắt một cái: “Cũng không nhìn ra nha, Vu đà

chủ thật có tình có nghĩa, có tinh thần trọng nghĩa, không giống Mộ Dung lão thất phu kia.

Vu Vạn Đình ho nhẹ: “Kim công tử không cần mỉa mai, Mộ Dung bá bá không

phải như công tử nghĩ đâu. Cũng không còn sớm… mời hai vị rời đi.”

“Không được, Mộ Dung lão đầu tử còn không chịu giải huyệt đạo cho nương

tử ta, không thể để cả đời nàng đều như vậy. Vu Đà chủ biết cách chứ?”

“Không biết, nhưng chỉ cần chịu đi theo, tự nhiên sẽ có người giải huyệt đạo cho tôn phu nhân.”

“Tự nhiên có người? Là ai?”

"Đến lúc đó tự nhiên sẽ biết." Vu Vạn Đình không chịu nói.

“Ngươi đúng là không dứt khoát.” Kim Lục Phúc bĩu môi. “Nhưng, ta không

thể đem nửa đời sau của nương tử ra làm trò đùa, dù sao từ điển võ lâm

sống – mẫu thân ta sẽ đến cứ, ta yên tâm chờ là tốt rồi.”

“Kim công tử, khuyên ngươi mau rời đi, nếu không sẽ liên lụy tới rất

nhiều ngời… Tóm lại, người ủy thác cũng không có ý xấu với Kim công tử,

xin hãy tin tưởng.” Vu Vạn Định nói.

“Ngươi muốn ta tin thế nào? Có quan hệ mật thiết với Mộ Dung gia như

vậy, lại để cho ta chạy, bảo ta tin kiểu gì? Thôi, quên đi, ta không đi

đâu, cảm ơn ý tốt của Vu đà chủ.” Hắn cười nói.

Vừa dứt lời, lại thấy cánh cửa đóng ầm ì mở ra, Mô Dung Thanh Lam mạnh

mẽ đạp gió đi tới, nhìn thấy Vu Vạn Đình, vẻ mặt bất mãn nói: “Kim Lục

Phúc, cha ta cho gọi.”

"Gọi? Uống rượu à?” Kim Lục Phúc nói.

“Không biết, ngươi tự đi thì biết.” Mộ Dung Thanh Lam nói.

"Trở về nói với Mộ Dung lão đầu cho rõ ràng, hiện giờ là hắn đang nhờ vả ta, dù thế nào thì cũng phải là hắn tới gặp ta chứ?” Kim Lục Phúc cười

phất tay: “Nhanh đi đi, lát nữa Kim gia ta cần phải ngủ.”

Mộ Dung Thanh Lam sầm mặt rời đi. Kim Lục Phúc nhìn Vu Vạn Đình: “Phía trước và phía sau nắm bắt thời gian thật tốt.”

Vu Vạn Đình khẽ lắc đầu: “Nếu Kim công tử không tin, cũng không thể nói gì, tại hạ cáo từ.”

"Đi thong thả không tiễn. Thuận tiện thay ta cảm ơn người tốt kia.”

Vu Vạn Đình rời đi không bao lâu, Mộ Dung Huống đến, phía sau có rât nhiều người đi theo, giống như đang muốn khám xét nhà.

“Mộ Dung lão đầu, nhận được hồi âm rồi sao?” Kim Lục Phúc nheo mắt nhìn, len lén quét ánh mắt nhìn bốn phía.

“Đã nhận được, nhưng có vẻ như có trá,nói đi, vì sao lại chọn Đào Nhiên đình?”

“Hỏi ta, ta làm sao biết được? Sao lão không viết thư hỏi lại?” Kim Lục

Phúc hỏi ngược lại, bản thân cũng buồn bực, là ai chọn Đào Nhiên đình

chứ… Quan trọng là Đào Nhiên đình là ở chỗ nào…

“Nếu lệnh đường muốn lừa gạt, lão phu đành ủy khuất phu thê tiểu huynh đệ.” Mộ Dung Huống nói, giọng lạnh lùng.

“Chẳng lẽ hiện tại ở cùng nương tử là ở nhà hưởng phúc dưỡng lão sao?

Được rồi, không phải muốn điểm huyệt sao, đến đây đi.” Kim Lục Phúc nói.

Mộ Dung Huống liền thong thả bước chân đi tới. Trời tối đen như mực, đưa tay lên cũng không thể nào nhìn thấy năm ngón

tay, ở một nơi nào đó trong kinh thành, gió đêm lạnh buốt, một phụ nhân

đang nhìn xung quanh, giống như đang chờ đợi con mồi dâng tới tận cửa.

Từ xa có một chiếc đèn lồng tránh không nhanh không chậm lắc lư, đám

người tới gần chỉ nhìn thấy hai người, mặc áo khoác tuyết trắng. Thấy

trước mắt nhìn thấy có nhiều người, phụ nhân liền cười hỏi: “Vợ chồng

Tiểu Lục đâu?”

“Các hạ là Kim phu nhân sao?” Người cầm đầu hỏi.

Người kia khinh thường nhìn hắn: “Các người dùng thế lực uy hiếp Tiểu Lục sao?”

“Cũng không phải dùng thế lực bắt ép, cũng không phải uy hiếp, chỉ là

lão phu nghe nói phu nhân rất rõ ràng chuyện trong giang hồ, bất đắc dĩ

mới đưa ra hạ sách này, thỉnh phu nhân bao dung.” Mộ Dung Huống nói.

“Hạ sách? Mộ Dung Huống, ta biết xem bói, hôm nay miễn phí bói cho ngươi một quẻ, không chỉ là hạ sách, mà còn là hạ hạ kế sách, cực kỳ hung

hiểm, có lẽ gây ra họa diệt môn, nếu giờ chịu nghe lời ta trả lại Tiểu

Lục, sau này không cho phép gây khó dễ cho hắn, nếu không, chỉ sợ không

thể hóa giải nổi tai ương.” Người kia nói, vẫn nhẹ cười như cũ.

“Phu nhân đang đe dọa lão phu sao?” Mộ Dung Huống vuốt vuốt chòm râu hỏi.

Người kia lắc đầu: “Xem ra Mộ Dung Huống không chịu bỏ qua, vậy nói đi, phải làm sao mới bằng lòng thả Tiểu Lục ra?”

“Dĩ bỉ chi đạo, ho