Tiểu
nương tử, ngươi muốn thành hôn, sau này phải tuân thủ nghiêm ngặt nữ tắc (chuẩn mực của nữ nhân)."
Đỗ mỹ nhân hoan hỉ, ngây ngất nở nụ cười.
Lại qua mấy ngày, có chút nắng sớm, Kim Lục Phúc đang ngủ say sưa, bỗng nhiên, cửa bị đẩy “rầm” một cái; ngay sau đó, một trận gió lạnh thổi
vào, đang ngủ say như chết, đột nhiên Kim Lục Phúc ôm chăn lăn hai vòng, che kín toàn bộ cơ thể, chỉ ló mặt ra ngủ tiếp.
"Kim Lục Phúc, rời giường ăn cơm!" Thanh âm yêu kiều đượm vẻ không vừa lòng: "Bánh nướng, tới giờ ăn cơm ."
"Không ăn, giữa trưa mới ăn." Giọng nói của Kim Lục Phúc đượm vẻ ngái ngủ.
"À." Quý Bạch Ngạc à một tiếng, sau đó tặc lưỡi cười, tay ngọc vừa nhỏ
vừa dài di chuyển về phía “bánh nướng” nọ, ai ngờ bánh nướng sống chết
nhất định không động đậy: "Đại miêu, lại đây, ăn bánh nướng."
"Nữ nhân a nữ nhân, tại sao lại phiền phức như thế." Bánh nướng mở ra,
người trên giường hé ra đôi mắt mơ hồ: "Tiểu Bạch Ngan, lúc nam nhân rời giường, cô không biết đường tránh đi chỗ khác sao?"
Quý Bạch Ngạc lườm hắn làm mặt quỷ: "Được, tránh thì tránh."
Sau đó xoay người, cúi xuống nô đùa với báo tuyết.
Kim Lục Phúc lắc đầu: "Tiểu Bạch Ngan, cô biết tránh là có ý gì không?"
"Không nhìn thấy gì chính là tránh rồi." Quý Bạch Ngạc nói.
"Ta nhìn thấy cô ." Kim Lục Phúc nói.
"Hắc hắc, chính là ta không nhìn ngươi a, ta chỉ nhìn thấy đại miêu ."
Quý Bạch Ngạc nói xong, suy nghĩ một chút: "Nhanh lên một chút, đừng có
hại ta không có điểm tâm."
Kim Lục Phúc ôm chăn gục ở mép giường, nhìn Quý Bạch Ngạc nô đùa với báo tuyết: "Tiểu nương tử a Tiểu nương tử, ngươi đúng là không biết lễ
tiết, uổng công ta đối với ngươi tình nghĩa sâu đậm, tại sao trước mặt
ta lại hồng hạnh vượt tường? Quả nhiên, lòng dạ nữ nhân giống như mò kim dưới đáy biển a."
Tùy ý cởi y phục, Kim Lục Phúc kéo lê giầy loẹt xoẹt đi ra ngoài, kéo
cửa phòng đi ra ngoài, bốc một nắm tuyết áp vào mặt, Quý Bạch Ngạc và
báo tuyết nhìn hắn, Quý Bạch Ngạc đảo đảo mắt, còn báo tuyết thì chun
mũi thở khỉ, giống như xem thường.
"Kim Lục Phúc, ngươi không biết cái gì gọi là ‘y phục chỉnh tề’ sao?"
Quý Bạch Ngạc nói. Kim Lục Phúc quá lôi thôi, không, là càng ngày càng
lôi thôi.
Kim Lục Phúc lắc lắc đầu, ngũ quan lộ ra, có lẽ đã hoàn toàn tỉnh táo.
Ánh mắt giống như tuyết sáng lóng lánh. Quý Bạch Ngạc chớp chớp mắt, ghé sát vào mặt hắn: "Kim Lục Phúc, ta phát hiện, chỉ có buổi sáng là lúc
mà mắt ngươi hoàn toàn mở to, vì sao bình thường không mở to như vậy?"
Kim Lục Phúc cũng ghé sát mặt lại: "Nhìn có được không? Có sáng giống như sao không?"
Quý Bạch Ngạc bĩu môi cười: "Giống."
Kim Lục Phúc cười vang, vuốt tóc một cái: "Đi, đi ăn cơm."
Tới khi xuất hiện ở phòng ăn - Kim Lục Phúc mặc trường bào, mái tóc
phóng khoáng buộc tùy tiện ở phía sau, nhìn giống như một ẩn sĩ thời
Ngụy Tấn, Đỗ mỹ nhân nhìn thấy hắn, che miệng cười: "Con rể nha, y phục
hôm nay thật đẹp mắt."
"Ánh mắt của Đỗ đại mỹ nhân ngài thật không tệ!" Lảo đảo ngồi xuống.
Nhấp một ngụm trà súc miệng. Y phục của mọi người trong Quý gia đều dựa
theo quan điểm của Đỗ đại mỹ nhân, nam nhân đều giống phong cách thời
Ngụy Tấn, nữ nhân chính là những bộ váy áo thời Đường, váy dài bốn
thước, cùng với mép quần lướt đi trên tuyết, nhìn rất đẹp mắt, nhưng đó
cũng chính là nguyên nhân mà Quý Bạch Ngạc thường xuyên tự giẫm lên mép
váy chính mình.
"Con đói bụng." Quý Bạch Ngạc vừa nói vừa chạm tay vào đồ ăn, bị Đỗ đại mỹ nhân ngăn cản.
"Ai nha, Ngạc nhi, không phải nương đã nói cho con biết rồi sao, con sắp thành thân, ăn phải có tướng ăn, ngồi phải có tướng ngồi, nếu không đến lúc đó cha nương Lục Phúc nhìn thấy con mà không thuận mắt thì làm thế
nào a?"
Kim Lục Phúc nhìn Quý Bạch Ngạc, nha đầu kia đang cúi đầu chuyên chú ăn
cơm, hoàn toàn không để mắt tới Đỗ đại mỹ nhân đang ân cần dạy bảo. Cầm
lấy đũa, ngẫm lại lão nương hắn rảnh rỗi không có việc gì lại nướng ngô
với khoai lang ăn, nha đầu này vẫn còn yên tĩnh hơn lão nương hắn nhiều.
"À, đúng rồi, Ngạc nhi a, hôm nay cha và nương có việc phải ra ngoài,
Ngô thẩm lại bị bệnh, hôm nay con và Hiểu Tuyết tự nấu cơm nhé." Đỗ đại mỹ nhân nói.
Quý Bạch Ngạc ngẩng đầu nhìn nương: "Nhưng mà, con không biết nấu a."
"Không biết thì phải học, nữ nhân không chỉ ra khỏi đại sảnh, mà còn
phải bước vào phòng bếp, con quên hôm trước nương dạy con thế nào rồi
sao:
“Tam nhật nhập trù hạ
Tẩy thủ tác canh thang
Vị am cô thực tính
Tiêu khiển tiểu cô thường.”
(三日入櫥下,洗手作羹湯 。未諳姑食性, 先遣小古嘗。) [1'>
không chỉ muốn mẹ chồng vừa lòng, còn phải vượt qua được bài kiểm tra của tiểu cô (em gái chồng) nữa mới được." Đỗ đại mỹ nhân nói xong nhìn Kim Lục Phúc: "Lục Phúc a, ta quên mất chưa hỏi, con có muội muội không?"
Kim Lục Phúc gật đầu: "Có. Nhưng, yêu cầu của muội muội ta không cao."
Đồ ăn muội muội hắn làm mặc dù không tệ lắm, nhưng mà cuối cùng thì
người ăn cơm nàng nấu cũng không phải hắn, nghĩ tới năm đó ăn thử, trải
qua quãng thời gian đó thật là gian nan a, không biết đã ăn bao nhiêu
muối và đường.
"Yêu cầu không cao? Chẳng lẽ