ng theo lời của những vị tướng thủ thành
này thì làm như Nhạc Kha là vật sở hữu riêng của ta vậy, không viết vì
sao khi nghĩ đến đây thì mặt dày của ta đỏ ửng lên, có vài phần ngượng
ngùng gật đầu: “Các vị thúc thúc cứ thoải mái!”
Mấy vị tướng thủ
thành này đều đi theo Tu La phụ thân chinh chiến khắp nơi, tuổi tác cũng tương đương với phụ thân, bình thường lúc nghị sự ở Tư Hoàng Điện, ta
tất nhiên cũng gọi một tiếng thúc thúc, nhún nhường ba phần.
“Không dám không dám, công chúa khách khí rồi.”
Nói xong,một người cao lớn xách vò rượu lên, ngay cả nắp đậy cũng không mở ra đã ném đi: “Nhạc tiểu tử đón lấy.”
Nhạc Kha với vẻ mặt khổ sở tiếp lấy vò rượu, tự mở nắp ra, ngửa đầu uống một mạch, lại chuyển cho một nam nhân Tu La bên cạnh. Ta trợn mắt há miệng
nhìn nam nhân Tu La kia nhận lấy vò rượu, cũng uống như thế rồi lại ném
cho một nam nhân khác…Còn chưa chuyển hết một vòng thì vò rượu này đã
cạn, một người khác đã xách một vò rượu nữa đến, tiếp tục uống luân
phiên…
Ta đã sớm biết tộc Tu La rất giỏi chiến đấu lại giỏi uống
rượu, ngay cả phụ thân cũng uống rượu như uống nước, cho đến bây giờ vẫn chưa từng thấy người say. Vạn lần cũng chưa từng nghĩ đến Nhạc Kha thế
nhưng cũng cực kỳ thân thiết hòa mình vào những mãnh tướng của Tu La
giới, có thể tận hứng cùng mọi người uống rượu. Ta tò mò kéo tay Phương
Trọng, chỉ vào hắn nói: “Đây là sao vậy?”
Trong lòng ta tự nhiên
cảm thấy vui mừng, chỉ cảm thấy con đường phía trước cũng không u ám như mình nghĩ. Tộc Tu La chưa từng vì chuyện Nhạc Kha là trưởng tử của
Thiên Đế mà không hỏi nguyên do thì đã có ý thù địch với hắn, ngược lại
bọn họ lại rất thân quen với nhau.
Phương Trọng vuốt ve cái đầu
nhỏ của Cửu Ly, nhận lấy ánh mắt bất mãn hờn giận dữ dội của nó, lúc này ánh mắt nàng ta mang theo thâm ý khác liếc nhìn ta: “Nhạc tiểu tử thân
thiết với đám người kia, công chúa cảm thấy không vui à?”
Ta tức giận với ý
giễu cợt trong lời nói của Phương Trọng nên không trả lời, chỉ xem như
chưa từng nghe thấy câu hỏi ấy, liếc nhìn một đám người ồn ào nơi cửa
thành kia. Chỉ trong chốc lát đã có sáu bảy vò rượu cạn sạch, Nhạc Kha
với bộ mặt đau khổ chắp tay thi lễ: “Các vị đại ca, tiểu Nhạc hơn vạn
năm nay chưa trở về, xin mọi người hãy hạ thủ lưu tình cho tiểu Nhạc còn chút hơi để đi bái kiến Tu La Vương có được không?”
Mấy vị tướng giữ thành cười vang: “Nhạc tiểu tử, công chúa nhà ta đều gọi chúng ta
là thúc thúc, sau tới miệng ngươi lại bị đổi thành đại ca?”
Phương Trọng cười lắc đầu: “Xem ra hôm nay đám người này nếu không chiếm được
tiện nghi gì từ chỗ Nhạc tiểu tử thì sẽ không bỏ qua cho hắn rồi.” Rõ
ràng nàng ta đang vui sướng khi thấy người gặp họa mà. Ánh mắt của ta
chẳng dời đi chỉ cười nói: “Phương Trọng tỷ tỷ có muốn tiến đến bảo hắn
gọi tỷ một tiếng dì không?”
Tiếng gọi “dì’ này trong lòng bổn
tiên chỉ là chút chuyện nhỏ như kẽ móng tay nhưng khi nói ra lại mang
theo vài phần hứng thú xem náo nhiệt.
Phương Trọng ho một tiếng,
nét mặt cung kính: “Thuộc hạ không dám vô lễ với phò mã tương lai…A,
nhầm rồi, phò mã hiện giờ chính là Hùng Lực, không có liên quan gì đến
Nhạc tiểu tử.”Trong lời nói có vài phần trêu chọc khó che giấu.
Ta cắn môi, nhẫn nhịn sự giễu cợt của nàng ta, chỉ cảm thấy thâm ý sâu sắc trong câu nói ấy, nàng ta thế nhưng lại gọi Nhạc Kha một tiếng phò mã-
Phương Trọng từ trước đến nay luôn ổn trọng, nói năng cẩn thận, câu nói
luống cuống nghiêm trọng như vậy tuyệt không phải là lời lấy lòng, lẽ
nào là kế do Tu La phụ thân sắp đặt?
Lòng ta không ngừng đặt ra
những giả thuyết phỏng đoán. Nhưng khi thấy Nhạc Kha cúi chào lại lần
nữa, đổi cách xưng hô nói: “Lúc trước là tiểu Nhạc trẻ người non dạ
không hiểu chuyện, bây giờ xem như đã có chút mở mang kiến thức, thật sự không thể uống rượu no say với các thúc thúc, xin các thúc thúc hãy chỉ giáo, tửu lượng của tiểu Nhạc không được tốt lắm.”
Thật là lưu
manh vô lại mà! Uổng công bổn tiên trước nay luôn tự phụ, tự cho rằng
bản thân mình là người hiếm có trong Tiên giới, chưa từng tu thân dưỡng
tính, cả ngày chơi bời lêu lổng, trêu chọc sinh sự, đã không còn người
nào khiến cho bổn tiên nghi ngại nữa. Nhưng chưa từng ngờ rằng, da mặt
của hắn rất dày, còn dày hơn cả ta, có thể đạt đến cảnh giới mắt không
đảo, mặt không đỏ, tim không đập mạnh đã xoay chuyển tình thế bất lợi
của bản thân.
Các vị tướng lĩnh kia nghe hắn gọi mình là thúc
thúc thì cười vui vẻ tách ra hai bên, phía sau bọn họ là một loạt những
vò rượu chưa mở nắp được xếp chồng như tường thành, vò vò rượu xếp thành dãy, vò vò nối tiếp nhau, tính sơ khoảng chừng trăm vò. Lúc ta ra khỏi
thành cũng chưa từng thấy bức tường rượu này, tay chân của mấy vị thúc
thúc này thật sự rất nhanh nhẹn a.
Nhạc Kha kêu thảm một tiếng,
liền muốn vượt qua cửa thành mà vào thì đã bị một người cường tráng giữ
chặt lấy lại nhét một vò rượu vào trong lòng hắn.
Lúc nãy ta còn
ngầm buồn bực chuyện hắn dễ dàng sửa cách xưng hô lung tung, cư nhiên
còn dám học theo cách xưng hô của ta để gọi mọi người ở đâ
