ó vài phần tiều tụy, nếu như
lúc thường ngày quả thật không thể tưởng tượng được đây là Nhạc Kha vốn
xưa nay luôn chú trọng cách ăn mặc.
Phản ứng đầu tiên khi hắn
thấy ta từ trong thành đi ra là ngớ ra, ý cười trên mặt lại nhàn nhạt
như sóng nước khẽ gợn, nụ cười tựa như xoáy nước dần sâu, sóng biếc
trong trẻo, đều là tình cảm dịu dàng nồng cháy, nơi ánh mắt hắn nhẹ lướt qua cũng khiến cho tay chân ta lúng túng không biết phải đặt đâu cho
đúng. Nào ngờ khi hắn mở miệng lại nói ra những lời khiến cho ta chỉ
muốn chạy trốn.
Hắn nói: “Thanh nhi, nàng làm cho vi phu lo lắng
muốn chết!” Tình cảm chân thật tha thiết, nếu không phải bây giờ đầu óc
ta còn tốt thì tất nhiên sẽ nghĩ rằng đây là vợ chồng ân ái xa cách đã
lâu khiến cho người trông thấy mà lòng chua xót, hay là có lẽ do chứng
hay quên của hắn vẫn còn nhưng rõ ràng ba hồn của hắn đã hợp nhất, vậy
thì lời này tất nhiên là dùng để giễu cợt ta.
Ta đưa mắt liếc
ngang qua, vốn tưởng rằng khi hắn thấy thì có thể bớt phóng túng hơn,
nào ngờ hắn lại lập tức mở rộng vòng tay trước mặt binh lính Tu La đang
đứng phía sau, đây vốn là muốn gây rắc rối cho bổn tiên mà, chẳng lẽ hắn muốn đẩy bổn tiên lên đầu sóng ngọn gió.
Mặc dù da mặt bổn tiên
dày như tường thành nhưng không thể chóng chọi nổi hành vi lưu manh vô
lại lại vô liêm sỉ của hắn, ôm Cửu Ly vội vàng xoay người tránh đi, cái
mặt dày này của ta cũng nóng bừng lên, không biết đây là lần thứ mấy
trong ngày nữa, có lẽ lúc này chắc chắn đã đỏ au. Miệng lưỡi xưa nay
lanh lợi của ta hiếm khi lại mất linh như hôm nay, lắp bắp nói:
“Chàng…chàng…” Thật không biết nên trả lời thế nào đây.
Ý cười
trên mặt của hắn càng nồng đậm, quả thật nụ cười rạng ngời của hắn tựa
như đóa Tây Phồn Cúc đang nở rộ, rực rỡ mà lại thơm hương, hắn đưa ánh
mắt lướt nhẹ qua bụng của ta rồi chậm rãi nói: “Thanh nhi à, vi phu
không hề ngơi nghỉ mà đuổi theo đến đây, ngày cũng lo, đêm cũng lo chỉ
sợ nàng bị thương quá nặng, hiện giờ nhìn thấy nàng rồi vi phu mới an
tâm đôi chút.”
Tuy rằng lời nói thân thiết nhưng ánh mắt của hắn
cứ đảo tới đảo lui trên bụng ta, rõ ràng là đang trêu tức mà, cố tình
khiến ta nhớ đến lời nói bịa đặt lúc ở Đông Hải “Con của chúng ta…”, nếu không phải hiện tại đang đứng ở cửa thành Tu La đều được lát đá trên
mặt đất thì ta thật sự hận không thể chui xuống đất luôn, vĩnh viễn
không gặp thằng nhãi này nữa. Lén che mặt liếc nhìn ra phía sau, cửa
thành mở rộng, một đám người đang tựa sát cửa thành, ngoại trừ binh lính giữ cửa thành còn trông thấy rõ ràng nhất là bộ mặt tươi cười chói mắt
của Phương Trọng.
Ta giậm chân thầm oán giận: “Chàng bị điên rồi à?”
Với nụ cười rạng ngời kia, sự nhanh nhạy như chớp ấy hắn nhanh chóng kéo
tay ta rồi lại liếc nhìn một lượt, thương tiếc nói: “Lại gầy rồi, phụ
thân Tu La của nàng chẳng những không biết chăm sóc Nhị công chúa, mà
ngay cả tiểu ngốc điểu như nàng cũng chẳng chăm sóc nổi, mới chia xa
chưa được mấy ngày thì nàng đã gầy đi một vòng rồi.” Giọng nói vang dội, mang ý trách cứ sâu sắc. Quần chúng nhân dân đang đứng ở cửa thành lặng lẽ theo dõi nhưng kỳ quái là đưa lưng ra ngoài, mặt thì hướng vào trong thành giống như đang tìm người vậy, nhưng rõ ràng hai chân vẫn bất động giống như đã cắm rễ tại chỗ, lỗ tai thì dựng thẳng lên cao.
Ta
cố tránh né nhưng chẳng những tránh không được mà ngay cả nửa người cũng bị kéo vào trong lòng hắn. Hắn ôm ta vừa đi về phía cổng thành vừa thấp giọng nói: “Tửu lượng của ta không tốt, Thanh nhi ngốc phải cứu giúp vi phu trong cảnh dầu sôi nước bỏng!”
Ta chẳng hiểu rõ ràng, nhưng
buồn phiền chuyện hắn trước mặt mọi người một tiếng ‘vi phu’, hai tiếng
‘vi phu’, mặt mày thì tươi cười, ta tức quá đạp mạnh lên giày mềm nơi
chân trái của hắn, thấy khuôn mặt tuấn tú của hắn méo mó mới cảm thấy mỹ mãn, thấp giọng nói sát vào lỗ tai hắn: “Cho chàng nói hưu nói vượn
này!”
Cửa thành đông nghìn nghịt trào ra một đoàn binh tướng, ta
loáng thoáng nghe thấy câu cuối mang theo ý cười không ngừng của hắn:
“Không phải Thanh nhi tự mình cầu hôn vi phu, tự định lời thề uyên ương
đó sao?” liền bị mấy vị tướng lĩnh thủ thành túm đi.
Ta căm hận
không thôi muốn bắt hắn lại, ra sức đánh hắn một trận, lại cảm thấy tâm
trạng lúc này thật sự không thể xuống tay được, mùi hương hoa thạch
huỳnh vẫn quanh quẩn bên mũi cũng đủ khiến cho người mê say, nào có đủ
lửa giận để lột da rút xương hắn?
Mấy vị tướng lĩnh thủ thành
cười sang sảng đến vui vẻ, đều khách khí nói với ta: ” Nhạc tiểu tử đã
đợi ở đây liên tục mấy ngày nhưng Vương thượng vẫn chưa từng hạ lệnh mở
cổng thành, bọn thuộc hạ cũng không dám tự tiện quyết định. Hôm nay công chúa ra lệnh mở cửa thành nghênh đón tên tiểu tử này vào, vậy bọn thuộc hạ xin mạo gan mượn hắn một lát, trước uống hết chín mười vò rượu của
Nhạc tiểu tử, sau đó cũng dạy cho hắn biết quy củ của thành Tu La, tránh cho hắn sau vạn năm chưa trở lại nơi này thì đã quên sạch hết.”
Người cũng bị bọn họ đoạt đi, nếu ta mở miệng ngăn cản thì thật ra cũng không có cách nào nói ra miệng. Như
