80s toys - Atari. I still have
Liệu Có Phải Tình Đầu

Liệu Có Phải Tình Đầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324732

Bình chọn: 9.00/10/473 lượt.

cũng đều biết người kia là người

tốt và cũng đều giúp đỡ nhau khi cần. Lên cấp ba thì số phận mới gọi là khéo

sắp xếp. Cả hai đứa đều đăng kí thi trường khác nhưng đến cuối cùng lại cùng

vào ngôi trường Danh Vọng này và cũng tình cờ làm sao lại được sắp xếp ngẫu

nhiên vào cùng một lớp.

Đến lúc này thì Vy cảm thấy như số phận đã an bài hai đứa là bạn của

nhau, và còn phải là bạn thân của nhau nữa nên cô cũng cố hiểu My Oanh hơn, bỏ

qua sự khác biệt giữa hai đứa. Và thế là họ chơi với nhau thân thiết, đi đâu

người khác còn tưởng là chị em. Vốn không có chị ở bên cạnh nên giờ có một

người như My Oanh nên Vy cũng cảm thấy đỡ trống trải hơn. Từ đấy, đi đâu hai

đứa cũng thường đi với nhau, kết hợp với hai đứa ngồi cạnh nữa tạo thành nhóm

bốn người chơi với nhau, giúp đỡ nhau trong lớp. Hôm nay cũng vậy. Oanh rủ Vy

đi sắm sửa lại đồ đạc một chút. Oanh sẽ qua đón Vy đi học như mọi ngày rồi sau

khi tan học sẽ đi. Trong hoàn cảnh tâm trạng như thế này, Vy cũng muốn đi giải

tỏa một chút. Thế nên hôm nay sẽ là một ngày vui.

“Gotta pick myself up where do I start

Cuz I cant turn to you when it s all fall apart”

- A lo?

- Vy à? Ra đi.

- Uk tớ ra đây.

Sau tiếng nhạc chuông bất hủ của Vy, cô tất tởi chạy ra cửa. Oanh đã đến.

- Hôm nay học xong đi nhớ.

- Uk, hôm nay đi cho thư thái đầu óc một tí. Đằng nào hôm nay cũng toàn

môn chơi, chẳng có gì mấy.

- Uk, cả tuần đợi mỗi ngày này.

- Chắc hôm nay cả giờ lại ngồi ngủ hoặc đọc truyện hay chơi bời linh tinh

gì đấy thôi chứ học hành gì.

- Uk hoặc cùng lắm là ngồi ghi chép một tí thôi. Nói chung là không phải

làm gì.

- Sướng thật. Nghĩ đến thôi là nhẹ hết cả đầu óc rồi hi hi.

Thế là ba tiết học cũng qua vèo như nước chảy bèo trôi, trong đầu mọi

người chẳng ai có chữ nào của buổi học ngày hôm nay cả. Hết giờ, bốn đứa đều

tung tăng tất tưởi lấy xe sao cho thật nhanh để còn đi. Kế hoạch hôm nay dự

định là sẽ đi mua quà sinh nhật cho mấy đứa trong lớp rồi nếu thấy cái gì hay

hay thì sẽ mua luôn. Nghĩ đến đây cũng đã thấy vui với Vy rồi. Thực ra tiêu

tiền là sướng rồi, còn tiêu tiền của ai, mua hộ ai cô cũng chẳng quan tâm. Nó

như là chuyện chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới là mấy. Thế là bốn đứa,

ba cái xe đạp lên đường. Do chỗ đấy cũng ở khá xa nên cũng phải mất một lúc khá

lâu bốn đứa mới đến nơi, nhưng đến nơi mới thấy đúng là không bõ công đi.

Ôi thôi rồi, bao nhiêu là hàng hóa

đẹp, những món đồ lưu niệm nhỏ xinh cứ gọi là tha hồ mà chọn, chỉ sợ không đủ

tiền để mua hết những gì mình muốn thôi. Nhưng nhiều như thế lại cũng sinh ra

một vấn đề, đó là những món đồ đó trải dọc trên cả một đoạn phố toàn cửa hàng

lưu niệm. Nhưng thôi muốn chọn đồ vừa rẻ vừa đẹp thì phải chấp nhận đi xa và đi

nhiều thôi. Vậy là cả bốn đứa đều bắt đầu xuất phát, đi hết hàng này đến hàng

khác, có hàng còn quay lại đến hai lần. Đầu tiên là đi dọc qua tất cả các hàng

để xem có những hàng nào có đồ hợp với sở thích và túi tiền của mình sau đó mới

quay lại những hàng đạt tiêu chuẩn để chọn kĩ hơn. Nói chung là mua sắm là một

nghệ thuật và người mua sắm cũng là một nghệ sĩ.

Đang đi Vy bỗng nhìn thấy một người, một người thật quen nhưng cũng thật

lạ. Vũ, người mà cô không mong gặp mặt ở đây nhất thì lại xuẩt hiện trước mắt

cô. Lướt qua, thật nhanh như gió thoảng nhưng lại mang về cho Vy biết bao kỉ

niệm. Cậu không nhìn thấy Vy và Vy cũng không muốn bị cậu nhìn thấy. Nhìn thấy

thì sao chứ, Vy biết nói gì với cậu đây. Vy không biết. Chính vì thế mà có lẽ

tốt hơn là coi như không có lần gặp này.

Trông Vũ có vẻ như cậu vừa đi đâu về, cậu trông vẫn vậy và vẫn đi một

mình. Chẳng hiểu sao khi trông thấy cậu đi một mình như vậy, Vy lại cảm thấy

lòng mình rộn ràng. Cô biết rằng mình nên mong Vũ được hạnh phúc bên người con

gái khác, người có cùng ước mơ với cậu và dám theo đuổi ước mơ cùng cậu ấy,

người tốt hơn Vy nhưng lòng ích kỉ trong con người Vy vẫn chiến thắng. Cậu đi

một mình có nghĩa là Vy vẫn còn một tia hi vọng le lói là trong lòng Vũ vẫn còn

hình bóng của cô.

Nhưng thế thì đã sao, Vy lại tự cười và cố xua tan những suy nghĩ cố hữu

đó đi. Dù thế nào thì hai người cũng chẳng thể có kết quả gì, đến nhìn cậu thôi

mà Vy còn cảm thấy ngại ngùng chứ đừng nói đến nói chuyện. Vừa tự nói với mình

như vậy, Vy vừa cố thôi không nghĩ về lần chạm mặt vừa rồi nữa. Và cũng không

thật khó khăn để Vy có thể làm được điều đó. Không phải là vì hình bóng của Vũ

trong Vy đã phai nhạt dần mà là vì các bạn của cô, những người không hay biết

về sự xuất hiện thoáng qua vừa rồi của Vũ vẫn mải mê nói chuyện và kéo cô đi

hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, nhờ cô chọn cũng như là chỉ cho cô những

món đồ lưu niệm mà cô có thể thích. Vy cũng tự bảo mình là đến lúc phải quên và

thoát ra khỏi những kỉ niệm với Vũ rồi. Có lẽ vì thế mà lần chạm mặt với Vũ vừa

rồi cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến tâm trạng của cô bây giờ. Cảm xúc đó cũng

như Vũ thoáng đến rồi thoáng qua, và chỉ có thể dừng lại như thế mà thôi.

- Vy, cái khung ảnh này được không? Chọn cho bọn