Teya Salat
Lén Lút Yêu Em

Lén Lút Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325870

Bình chọn: 9.5.00/10/587 lượt.

ững người khác nãy

giờ không dám bênh vực nay đã tiến đến vây quanh Tuyết Nhi. Đặc biệt là

các nam sinh. Họ đã thích vẻ đẹp của Tuyết Nhi ngay từ khi cô bước xuống xe rồi vậy nên ngay khi có cơ hội lấy lòng người đẹp, họ liền tiến đến

dìu Tuyết Nhi đứng lên. Trong lòng bọn họ bắt đầu có hận thù với Tấn

Phong vì anh dám làm cho Tuyết Nhi ngã.

Tuyết Nhi thấy tình hình bên mình đang có lợi nên cô càng lúc càng tiến

tới. Cô giả vờ khóc trông như tội nghiệp lắm khiến ai nấy cũng mủi lòng. Dù các bạn nữ có chút căm ghét Tuyết Nhi vì cô dám hôn hoàng tử của

trường và vì cô đẹp nhưng vẫn có chút thấy xót cho cô. Bọn họ cũng giúp

đỡ Tuyết Nhi đưa cô vào phòng y tế và sát trùng vết thương.

Giờ học bắt đầu, mọi người đều có mặt đông đủ sau khi giúp Tuyết Nhi

xong, cô cũng về lớp và làm quen mọi người. Tuyết Nhi bỗng nhiên trở

thành thiên thần trong lớp bởi cô vừa đẹp lại ăn nói rất dễ thương với

mọi người. Tấn Phong thì lo sợ không biết cô gái này định giở trò gì ra

nữa.

Ngay khi được giáo viên cho cô chọn chỗ ngồi, cô vui vẻ đi xuống ngồi

cạnh Tấn Phong. Giờ đân Tấn Phong ngồi giữa 2 người con gái. Một là

người anh rất mực yêu thương và người con gái còn lại chính là người anh ghét cay ghét đắng.

Tuyết Nhi thấy bước đầu tiếp cận anh thành công, cô rất vui và nở một nụ cười ma mãnh. Và nụ cười ấy vô tình lại lọt vào mắt của Tấn Phong khiến anh không khỏi có chút lo lắng. Tuyết Nhi suốt giờ học cứ cố tình xích

lại gần Tấn Phong khiến anh rất bực bội, anh đành nhích vào 1 chút về

bên phía bé con của anh.

Cứ như vậy suốt giờ học, Tấn Phong chẳng học hành được. Cho đến khi anh

không còn chỗ để nhích vào nữa thì cũng đã đến lúc anh không kìm chế

được lửa giận. Anh đứng dậy ngay giữa giờ học và nói thẳng vào mặt Tuyết Nhi.

- Sao cô cứ thích xích vào vậy ? Tôi không còn chỗ nữa rồi. Cô thích thì nhích vào luôn đi, Tôi đi đây.

- Thôi anh à, em xin lỗi, anh ngồi xuống đi.

Tuyết Nhi cố tình làm bộ mặt tội nghiệp cho mọi người thấy, ngay cả Ngọc Linh cũng thấy thương cho cô. Cô thầm nghĩ nếu là cô, hẳn cô đã bỏ qua

cho rồi nhưng Tấn Phong lại khác. Anh thấy gương mặt đó quá giả tạo. Anh lại lần nữa quát thẳng vào mặt Tuyết Nhi.

- Gương mặc cô giả tạo quá ! Tôi ghét loại con gái thế này nhất. Cô định đóng kịch à. Không hiểu sao thuở bé tôi có thể chơi chung với cô được,

rõ là bực mình.

Tấn Phong nói với giọng điệu rất nặng nề làm Tuyết Nhi thấy ấm ức thật

sự. Cô không ngờ lúc nhỏ Tấn Phong lại căm ghét mình đến thế. Từ giả

thành thật cô chạy ra khỏi lớp và ấm ức khóc. Ai nấy xì xào bàn tán làm

tiếc học trở nên hỗn loạn.

- Các em im lặng. Tấn Phong, em quá đáng rồi. Đi ra xin lỗi bạn ấy đi. Em ấy là con gái, em không nên đối xử như vậy.

Nghe lời thầy giáo nói, cả lớp cũng hùa theo Tấn Phong.

- Đúng rồi xin lỗi cậu ấy đi.

- Tuyết Nhi thật tội nghiệp.

Tấn Phong vẫn đứng đó. Anh không hiểu tại sao mọi người lại hùa theo

Tuyết Nhi như thế nữa. Rõ ràng đó là đứa con gái thật chẳng có gì là tốt lành cả. Anh toan định ngồi xuống thì Ngọc Linh lên tiếng.

- Tấn Phong, anh đi khuyên Tuyết Nhi đi. Anh quá đáng lắm.

Cả lớp ai cũng ngạc nhiên vì vốn dĩ Ngọc Linh ít nói nay cũng lên tiếng. Tấn Phong cũng nhìn Ngọc Linh với sự bất ngờ của mình. Anh thấy hình

như bé con của mình cũng đang đứng bên phe Tuyết Nhi cả rồi. Anh càng

thấy ghét Tuyết Nhi hơn.

- Anh đi xin lỗi ngay, không là em không nói chuyện nữa.

Cả lớp có chút bàng hoàng khi nghe giọng của Ngọc Linh nói chuyện với

Tấn Phong : gọi anh xưng em vô cùng bình thường. Họ thầm nghĩ chắc có lẽ vì Ngọc Linh mà Tấn Phong đối xử với Tuyết Nhi như vậy. Họ đâm ra cũng

có chút ghen ghét Ngọc Linh.

Ngọc Linh thì cũng đang ngạc nhiên vì mình bởi cô không ngờ mình dọa Tấn Phong lại lấy lí do trẻ con như thế. Cô tưởng là Tấn Phong không nghe

nào ngờ anh lại…

- Thôi, anh đi ra nói chuyện với Tuyết Nhi, bé con hứa là phải trò chuyện với anh đấy !

Tấn Phong buồn bực đi ra. Dù trong lòng ai nấy ngạc nhiên nhưng họ vẫn tiếp tục học.

Ngọc Linh trong lớp vẫn vô tự không mảy may có chút suy nghĩ gì cả.

Tấn Phong bước những bước nặng nhọc ra ngoài sân trường. Anh vô tình

nhìn thấy Tuyết Nhi ngồi trên băng ghế đá sau cây phượng. Anh đến bên

cạnh và ngồi xuống nhưng vẫn mặc nhiên không nói gì. Tuyết Nhi biết Tấn

Phong đang ngồi cạnh nên cô giả vờ khóc. Giọt nước mắt lăn dài qua đôi

gò má trông đáng thương vô cùng.

Tấn Phong muốn nhanh nhanh kết thúc chuyện này nên anh quay sang ngại

ngùng khều vai Tuyết Nhi. Đôi mắt long lanh đỏ hoe của Tuyết Nhi quay

sang nhìn anh rất đỗi ngạc nhiên. Tấn Phong vẫn không nhìn Tuyết Nhi mà

nhìn bâng quơ đâu đó. Anh bực mình nhưng cũng có chút ngại ngùng nói

tiếng xin lỗi Tuyết Nhi.

- Xin lỗi.

Nghe từ xin lỗi được nói ra từ miệng Tấn Phong, cô rất vui. Cho dù anh

nói vô cùng cộc lốc không hề thành ý nhưng cô biết anh cũng đã cố gắng

để nói lắm rồi. Cô cười tươi vui vẻ và lau đi nước mắt.

Anh nhìn trộm sang Tuyết Nhi ngay sau khi nói từ xin lỗi, thấy cô cười

coi như mọi chuyện xong, anh đứng dậy bước về lớp. Ai