.” Hắn nhìn nàng, khóe miệng khẽ nhếch.
Nàng không nghĩ là……Không, là nàng không dám tưởng tượng đến điều này. Quan Chi Yên ngạc nhiên trừng mắt nhìn hắn, đầu đột nhiên bị chia làm 2 nửa, 1 nửa mừng rỡ như điên, 1 nửa cứng ngắc như đá.
Cái này
là thật sao? Cái gì đã thay đổi quyết định của hắn, không phải là hắn
muốn nàng đợi 5 năm sao? Vì sao đột nhiên quyết định muốn kết hôn, là
đồng tình với nàng sao? Không phải hắn nghĩ nàng mất việc là vì hắn?
Cảm giác mừng rỡ kia dần giảm đi, tất cả chỉ còn là sự chua sót và cười thảm a.
“Đó là ta nói giỡn lung tung thôi, ngươi tưởng thật sao?” Nàng nhếch miệng cười nói.
Sắc mặt Tề Sóc trầm xuống, đột nhiên nheo mắt lại, ánh mắt nghiêm túc nhin nàng chằm chằm.
“Nói giỡn?” Hắn lên giọng hỏi.
“Đương nhiên, ngươi đã biết ta đối với việc kết hôn đều không có hứng
thú, nếu thật muốn kết hôn thì từ lúc đầu ngươi mở lời cầu hôn ta đã
đồng ý rồi.” Nàng gật đầu, tránh đi ánh mắt của hắn, thuận tiện cho hắn
biết sẽ không ép buộc hắn phải lấy nàng, muốn hắn cứ yên tâm.
“Ý ngươi là lại không nghĩ đến chuyện kết hôn?” Cảm xúc của hắn bắt đầu cuồng bạo, lên giọng hỏi lại.
“Không phải không nghĩ mà là chưa nghĩ đến. Không phải ngày đó ta nói
đó là lời nói chơi hay sao? Ngươi đừng tưởng thật chứ. Chúng ta về nhà
đi,lâu lắm không đi dạo phố, giờ mới đi có 1 chút mà chân ta đã có cảm
giác rã rời, mỏi quá đi a.”
“Nói lại lần nữa coi.”
“Cái gì? Chân của ta có cảm giác rã rời?”
“Không phải lại không nghĩ.” Hắn ngẩng đầu lên nhìn nàng nói.
“Nha. Không phải lại không nghĩ, là chưa nghĩ đến. Ta nói thật.”
“Ngươi nói thật!” Tề Sóc cắn răng thốt ra, nắm lấy bả vai nàng mà đứng vững, thiếu chút bị nàng làm cho tức chết.
Không nghĩ đến việc kết hôn lại cùng hắn quen nhau, không nghĩ tới
muốn kết hôn lại cùng hắn dây dưa, không muốn kết hôn lại còn mở miệng
nói muốn kết hôn, sau đó không làm hắn tức giận đến mức thiếu chút nội
thương, thiếu chút muốn nổi điên sao? Nàng cũng dám nói hiện tại nàng
chưa nghĩ đến việc kết hôn, còn nói đó là sự thật, nàng là muốn làm hắn
tức điên lên có phải không?
“Ngươi sao lại tức giận như thế?”
Quan Chi Yên cẩn thận hỏi. Nàng nói như thế không phải là thuận theo ý
của hắn sao? Hẳn là hắn phải cảm thấy cao hứng chứ? Vậy tại sao mới đó
đã biến thành bạo long rồi?
“Tại sao ta tức giận?” Hắn tiếp tục trừng mắt nhìn nàng gào rít.
Quan Chi Yên không khỏi nhăn mặt nhăn mày, hoàn toàn không hiểu tại sao hắn lại như thế.
“Ngươi bị làm sao vậy, Sóc?” Nàng lấy tay sờ mặt hắn quan tâm hỏi.
Sắc mặt của Tề Sóc xanh mét trừng mắt nhìn nàng, thiếu chút nữa là tức đến hộc máu. Nữ nhân này -- Hắn đột nhiên buông tay khỏi vai nàng, xoay người bước đi.
“Sóc? Ngươi đi đâu vậy?” Nàng sửng sốt, vộn vàng đuổi theo.
“Công ty.” Hắn ngắn gọn nói ra hai chữ.
Nàng ngẩn ngơ, không nhịn được hỏi “Đã gần hết giờ làm rồi, ngươi đến công ty lúc này làm gì?”
“Tăng ca.”
Hắn không dừng bước, tiếp tục đi nhanh về phía trước, làm cho nàng phải chạy theo mới đuổi kịp.
“Ngươi đang giận ta sao?” Nàng im lặng 1 chút mới mở miệng hỏi.
Hắn không trả lời, nhưng biểu hiện nhếch môi và hơi rung nhanh cằm của hắn đã thay hắn trả lời cho câu hỏi của nàng. Nàng không hiểu, hắn rốt
cuộc tức cái gì, nàng cũng đã nói cho hắn là không nghĩ kết hôn, chưa
muốn kết hôn, cũng sẽ không muốn ép buộc hắn phải lấy nàng? Vẫn tiếp tục duy trì quan hệ, hết thảy đều dựa theo quyết định của hắn, hắn còn
không vừa lòng gì nữa chứ?
Đột nhiên nàng cũng cảm thấy khó chịu, tức giận.
“Ngươi đã nói là muốn đi công ty, vậy thì ta tự bắt taxi về, ngươi
không phải chở ta cho mắt công.” Nàng dừng bước, giận dỗi nói với hắn.
Hắn cuối cùng cũng dừng bước quay đầu nhìn nàng “Tùy ý ngươi.” Nói xong liền tiếp tục bước đi, cũng không quay đầu lại.
Nhìn theo bóng dáng hắn bước đi, Quan Chi Yên nhịn không được rơi nước mắt.
Tề Sóc đáng chết! Đáng chết…Ô ô……
g chỉ là thay mặt người chủ thờ ơ kia mà thôi.
Về phần tại sao nàng biết chuyện này, cũng vì lúc trước người thiết kế cùng trang trí tiệm cà phê này là nàng. Thậm chí nàng còn biết ban đầu
tiệm có tên là “Tiệm cà phê Duyên Đến”, sau đó lại có truyền thuyết về
cột hạnh phúc rất nổi tiếng, cho nên về sau đổi thành “Tiệm cà phê Hạnh
Phúc”.
“Lúc nào đến đây cũng đều có nhiều người a.” Quan Chi Yên quay đầu nhìn hết 4 phía.
“Cái này phải cảm tạ danh tiếng của cột hạnh phúc.” Đoạn Lại Lăng mỉm cười nói.
“Hạnh phúc nha……” Quan Chi Yên thì thào vừa nói vừa nhìn các đôi các
cặp tình nhân ngồi trong tiệm, trong lòng càng lúc càng nặng nề chua
xót.
Kỳ thật nàng cũng đã nghe đến truyền thuyết 7 cái cột
trong tiệm, nghe nói những nữ nhân ngồi ở đây, đều có thể nhanh chóng
lấy được lão công nhất hảo (tuyệt nhất), sau đó còn nghe mỗi người ca
ngợi cuộc sống rất hạnh phúc. Cho nên có rất nhiều đôi tình nhân hoặc
nam nữ độc thân đến đây ngồi cả trên cả dưới lầu của tiệm để mong có thể cũng được hạnh phúc như thế.
Nói thật, nàng nghe chuyện không
có căn cứ khoa học thật rất ngạc nhiên sửng sốt, vậy mà khôn