g thể hiểu
sao có những người mù quáng tin vào, nhưng dù sao thì ai mà chả hy vọng
chính mình có thể có được hạnh phúc chứ?
Giống như nàng bây
giờ, cho dù từng cười nhạo truyền thuyết này là không có căn cứ, nếu
không phải bất ngờ nghĩ đến nó, còn cho rằng thực sự có khả năng mang
lại hạnh phúc cho mình mà nhất thời nảy lòng ham muốn chạy đến đây.
Hạnh phúc nha, nếu truyền thuyết 7 cột này là thật, nàng cũng hy vọng
có thể hưởng 1 chút sự kỳ diệu, có thể hy vọng cùng Tề Sóc đi đến hạnh
phúc, ít nhất có thể giúp nàng thu hồi những sự kiện phát sinh lúc nãy.
“Vẻ mặt của ngươi lúc này hình như là có tâm sự.” Đoạn Lại Lăng nhìn
nàng nói “Ngươi ăn tối chưa? Muốn uống cái gì hay là muốn dùng cơm?”
“Chưa ăn, nhưng hiện giờ ta nuốt không vô.” Quan Chi Yên lắc đầu nói.
“Ăn không nổi cũng phải ăn một chút gì chứ. Cứ như vậy đi, lão Từ gần
đây có học qua cách chữa bệnh mới, ngươi chịu khó ăn thử xem, ăn không
được cũng không sao, dù sao cũng là sản phẩm thử nghiệm. Ngươi chờ ta 1
chút, ta vào bếp lấy ra cho ngươi.”
Nói xong, Đoạn Lại Lăng lập tức đi từ quầy bar vào bếp, chỉ lát sau bưng ra liền 1 dĩa tỏa mùi thơm khắp nơi, làm cho nàng vừa ngửi thấy liền đưa tay đón lấy cái dĩa mới
vừa được đưa ra.
“Đây là món gì?” Quan Chi Yên tò mò hỏi.
“Rượu đế đôn cây Ngưu Tất.” Đoạn Lại Lăng mỉm cười nói “Ha ha nhìn, nhìn thì không thể ăn a.”
Quan Chi Yên liếm môi dưới, do dự 1 chút, rốt cục vẫn là không chịu
được trong bụng lẫn miệng không ngừng chảy nước miếng, liền cầm dao nĩa
cắt 1 miếng đầu cây Ngưu Tất đưa vào miệng ăn.
“Thế nào?” Đoạn Lại Lăng hồ hởi hỏi. Nhìn lướt qua nàng đã sớm biết rằng Rượu đế đôn cây Ngưu Tất có bao nhiêu là vị ngon.
“Ngươi rõ ràng đã biết rồi, vậy mà còn hỏi ta sao?” Quan Chi Yên giận
dữ liếc nàng 1 cái, hai tay vẫn không ngừng cắt cắt, tiếp tục đưa từng
miếng từng miếng vào miệng ăn.
Xem ra nàng đã khôi phục việc ăn uống, Đoạn Lại Lăng yên tâm xoay người tiếp tục làm việc, không quấy rầy nàng thưởng thức.
Món ăn chữa bệnh cùng với âm nhạc du dương, còn có mọi người xung
quanh nói chuyện hòa nhã, tâm trạng buồn bực và khổ sở của Quan Chi Yên
phần nào cũng vơi đi 1 chút. Nhưng khi nghĩ đến bộ dáng quay người bỏ đi của Tề Sóc vẫn làm cho nàng cảm thấy rất khó chịu.
“Ngươi lại
có chuyện gì cần giúp sao?” Nhìn thấy nàng 1 lúc lâu lại không ăn tiếp,
Đoạn Lại Lăng đưa đến ly cà phê mà nàng thường uống đến, đồng thời nhẹ
nhàng hỏi.
“Ngươi làm ở đây cũng được 2 3 năm rồi, ngươi cảm
thấy truyền thuyết về mấy cái cột đó có thể làm cho người ta hạnh phúc
thật sao?” Quan Chi Yên hỏi.
“Ngươi hỏi như vậy thật sự làm ta
không trả lời được.” Đoạn Lại Lăng ôn nhu mỉm cười “Bất quá ở tại nơi
đây có một đôi so với một đôi vợ chồng rất vui vẻ hạnh phúc ân ái nha
(câu này ko trans lại nổi, ko hiểu đc a L), vậy ngươi hỏi ta tại sao
điều đó có thể làm người ta hạnh phúc? Nói thật ra là ta cũng không
biết, có điều từ khi đến Hạnh Phúc làm việc cho tới giờ, đã có hơn 50
cặp từng đến đây gửi thiệp hồng a.”
Nàng từ hướng quầy bar giơ tay trái chỉ về khuôn mặt đang mỉm cười trên tường.
Chi Yên theo ánh mắt của nàng cũng nhìn về phía vách tường, thấy bức
hình chụp một đôi tươi cười tràn đầy hạnh phúc, nàng hảo nghĩ hy vọng 1
ngày nào đó trên tường cũng treo ảnh cưới của nàng và Tề Sóc, nhưng cơ
bản là chuyện không thể.
Có lẽ lúc đó hắn muốn mua nhẫn nàng
không nên có ý kiến hay tỏ thái độ quá, chỉ cần làm theo quyết định của
hắn, cùng hắn kết hôn thì tốt rồi.
Không cần nghĩ hắn có thể
hối hận hay không, không cần hắn có cảm thấy miễn cưỡng, cũng không cần
về sau hắn có oán hận nàng hay không, cuối cùng lại càng không nghĩ đến
bọn họ sẽ ly hôn hay không, dù sao cho dù là ly hôn, nàng cũng sẽ có
tiền phụng dưỡng không phải sao?
Lúc này nàng muốn ích kỷ, chỉ
cần nghĩ tốt cho chính mình là đủ rồi, mặc kệ tương lai, kết quả của bọn họ có bên nhau hay chia tay hay không, ít nhất có thể cam đoan, khi đến ngày kỷ niệm thành lập trường nàng khẳng định có thể lấy hắn khoe với 3 đối thủ sống mái kia, vậy chưa đủ sao?
Nàng hy vọng chính mình có thể ích kỷ a, nếu nàng có thể chỉ nghĩ cho mình, không cần phải lý
trí, không cần phải khao khát hạnh phúc giống những đôi kia thì tốt rồi, như vậy hiện giờ nàng sẽ không khó nghĩ như vậy.
Nếu nàng có thể không yêu hắn nhiều như vậy thì tốt rồi.
Quan Chi Yên thở dài, đột nhiên lộ ra vẻ đau buồn 1 chút, mỉm cười buồn bã.
“Ngươi không sao chứ?” Đoạn Lại Lăng nhăn mày, vẻ mặt lo lắng ngóng nhìn nàng.
“Không có việc gì.” Nàng lắc đầu.
“Tuy rằng năng lực của ta có hạn, nhưng nếu ta có thể giúp được gì thì nhất định ngươi phải nói cho ta biết nha.” Đoạn Lại Lăng chân thành nói với nàng.
“Cám ơn.” Nàng mỉm cười gật gật đầu.
Đoạn
Lại Lăng sau khi thấy nàng đã cười liền đi tới chỗ khác của quầy tiếp
đón khách, mà nàng lại bắt đầu tiếp tục chìm đắm trong u buồn, nàng hội
nghĩ sau này nên dùng thái độ và hành động như thế nào khi ở chung với
Tề Sóc đây.
Từ lúc hai người bọn họ yêu nhau, sống chung đến
nay,