ặt các văn võ bá quan mà vũ nhục thần thiếp, nếu như hoàng thượng không vì
thần thiếp làm chủ, thần thiếp thật không muốn sống nữa, ô ô ô…”
“Vậy chúng ta cùng xuống âm phủ a!” Hừ! Nữ nhân này thật đúng là một diễn viên tài ba.
Thu Nguyệt đứng ở phía sau Mộ Cẩm Cẩm khuôn mặt nhỏ nhắn bị dọa cho
tái mét, trời ạ! Tiểu thư của nàng lúc nào trở nên lợi hại như thế?
“Cẩm phi, mặc dù hôm nay là ngày sinh của trẫm, nhưng trẫm cũng không muốn nhìn thấy loại hậu cung tranh đấu này xuất hiện ở trên điện, nếu
như nàng không muốn chọc cho trẫm tức giận, thì đừng để trẫm nhìn thấy
cách cư xử tùy hứng, đại nghịch bất đạo của nàng, nếu không trẫm liền
đem nàng vào lãnh cung!” Thân là vua một nước, Tây Môn Liệt Phong cũng
không thể dễ dàng tha thứ cho một nữ nhân ở trước mặt hắn làm đủ trò càn rỡ, mặc dù nàng là người mà hắn đã bắt đầu sinh ra to mò, hứng thú.
“Tốt, hoan nghênh ngươi tùy thời đem ta vào đó!” Thấy người nam nhân
trước mắt che chở cho Nguyệt quý phi như vậy, nàng đột nhiên phát hiện
lồng ngực của mình có chút khó chịu.
“Ngươi thật to gan….”
“Ta biết ngươi thân là hoàng thượng, có thể từ trước đến nay chưa
từng có ai dám ngỗ nghịch như vậy trước mặt ngươi, nhưng là cho dù ngươi nghĩ mình có quyền uy chí cao tới đâu, cũng nhờ cậy ngươi phải tìm đúng đối tượng mà tức giận, từ đầu tới cuối, ở trong hậu cung bị người kia
khi dễ, chèn ép là Mộ Cẩm Cẩm ta, hoàng thượng ngươi bận trăm công nghìn việc, có thể không có thời gian đi quanh hậu cung nhìn rõ mọi việc, bất quá ta có thể nhắc nhở hoàng thượng đại nhân ngươi một tiếng, vị Nguyệt phi đứng cạnh ngươi này có bề ngoài thiên sứ, nhưng tâm địa lại độc ác
như rắn rết, ngươi nghĩ phạt ta dĩ nhiên ta cũng không có biện pháp phản kháng, nhưng trong đáy lòng ta không phục.”
Mộ Cẩm Cẩm một hơi đem hết những lời này nói ra khỏi miệng, trong
điện an tĩnh đến mức ngay cả tiếng thở dốc của mọi người cũng nghe được
rõ ràng.
Tây Môn Liệt Phong có chút kinh ngạc nhìn Mộ Cẩm Cẩm trước mắt, tiểu
nữ tử này từ khi bắt đầu xuất hiện lại trong trí nhớ hắn, tại sao lại
trở nên lớn mật như vậy, lần này cuồng ngôn loạn ngữ rõ ràng khiến cho
hắn cảm thấy vô cùng tức giận, nhưng là hắn lại không thể không bội phục dũng khí cùng quyết đoán của nàng.
“Hoàng thượng….”
Nguyệt phi vừa định mở miệng nói chuyện, lại bị ánh mắt âm lạnh của Tây Môn Liệt Phong rút trở về.
“Lui ra!”
“Nhưng là….”
“Trẫm nói lui ra!” Hắn ngữ khí tăng thêm vài phần, Nguyệt quý phi sắc mặt trở nên khó khăn hai gò má vì nén giận mà trở nên đỏ hơn, nhưng
ngay sau đó vẫn phải không tình nguyện mà một lần nữa trở lại ngồi trên
vị trí cũ.
Mộ Cẩm Cẩm không sợ hãi đón nhận khuôn mặt tuấn tú mà lạnh băng của
Tây Môn Liệt Phong, đối phương lúc này cũng là dùng ánh mắt nghiêm nghị
nhìn chằm chằm nàng.
Giữa hai người ánh mắt lần lượt thay đổi rồi tập chung vào nhìn thẳng đối phương, phát ra vô số tia lửa nguy hiểm.
“Trẫm nhớ kỹ ngươi!”
Không biết qua bao lâu, đôi môi xinh đẹp của Tây Môn Liệt Phong khẽ
phát ra mất chữ này, không đợi Mộ Cẩm Cẩm kịp phản ứng, hắn đã di chuyển thân hình cao lớn một lần nữa trở lại vị trí của mình.
“Các ái khanh, tiếp tục yến tiệc.”
Một tiếng ra lệnh, trên đại điện một lần nữa lại trở lên ồn ào náo nhiệt.
Mà Mộ Cẩm Cẩm vẫn còn đứng yên tại chỗ kia thì vẫn còn đang lâm vào
trong suy nghĩ của mình, người kia tuy trẻ tuổi nhưng lại khiến cho
người ta cảm thấy một loại áp bách vô hình.
Hừ!
Anh tuấn nhiều tiền lại quyền cao chức trọng thì thế nào?
Nàng Mộ Cẩm Cẩm cũng sẽ không bởi vì lão công cổ đại của cái thân thể này tuy là một nam nhân có bộ dạng rất rất đáng khen mà liền buông tha
cho kế hoạch làm hiệp nữ của mình.
Huống chi, thối hoàng đế kia vừa tự phụ vừa ngạo mạn bên cạnh còn có
vô số mỹ nữ, từ khi còn nhỏ qua ti vi đã sớm mắt thấy tai nghe quá nhiều Tần phi cung nữ chịu nhiều ủy khuất chết ở trong hậu cung, cho nên vì
cái mạng nhỏ này của mình phải suy nghĩ kĩ lại, nàng tốt nhất là nhanh
chóng rời khỏi vùng đất nhiều thị phi này thì tốt hơn.
Từ sau bữa tiệc lần trước, nàng không có cơ hội nhìn thấy cái tên kia nữa, thì ra là trong hậu cung này lại nhiều quy củ phức tạp như vậy,
Hoàng thượng cao cao tại thượng không phải là người nào muốn gặp là gặp
được.
Nhưng là trên có chính sách dưới có đối sách, người mà Mộ Cẩm Cẩm nàng muốn gặp không tin là không tìm thấy được!
Cẩm Cẩm nắm chặt thời cơ, đợi cỗ kiệu cách mình càng ngày càng gần,
nàng đột nhiên nhảy vọt ra, hai tay hai chân dang ra đúng hình chữ đại*
cản đường đi của kiệu.
Động tác này, làm cho mấy kiệu phu kinh sợ vội vàng dừng lại, tiểu
thái giám đi bên cạnh cỗ kiệu cũng bị dọa cho sợ đến ngây người một lúc.
“Hoàng đế, có thể hay không xin ngươi mấy phút đồng hồ?”
Mộ Cẩm Cẩm đem đầu tóc của mình buộc thành một cái đuôi sam lớn, quần áo trường sam của tần phi trong cung bị hạn chế ít nhiều cũng bị nàng
sửa đổi thành quần áo bó sát người, trang phục như vậy, khiến cho thái
giám sợ đến mức nhịn không được vuốt vuốt hai mắt.
“Thật to gan…..Lớn mật ngông cuồng, ngươi lại dám cả