Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Lãnh Thiếu Truy Thê

Lãnh Thiếu Truy Thê

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324092

Bình chọn: 10.00/10/409 lượt.

tiếp nhận anh.

“Ừ…… Hôn anh.” Hạ thân cuồng liệt Chúc Nhan ghé mặt vào khóe miệng An Ninh.

An Ninh ôm cổ Chúc Nhan, chậm rãi in môi của mình. Kết quả, động tác Chúc Nhan không có nhẹ, ngược lại dùng sức hơn. An Ninh bị đụng phải hé miệng muốn hít thở, bất đắc dĩ miệng bị Chúc Nhan chặn gắt gao , chỉ có thể phát ra tiếng ừ, khiến Chúc Nhan nhiệt huyết sôi trào.

Lúc này lăn qua lăn lại, thậm chí từ sáng sớm lăn qua lăn lại đến

buổi trưa. An Ninh nhìn theo Chúc Nhan dặn dò người giúp việc đưa bữa

trưa tới, hơi thẹn thùng.

“Cũng vợ chồng già rồi, làm sao em vẫn đáng yêu như vậy?” Tắm rửa ra tới Chúc Nhan nhìn trên mặt An Ninh đỏ hồng, nhịn không được gặm hai

cái.

Qua hai ngày, An Ninh lại không giải thích được có chút muốn ăn

không phấn chấn, sáng sớm còn xuất hiện khuynh hướng nôn mửa. Trong lòng Chúc Nhan cả kinh, còn tưởng rằng bệnh An Ninh lại tái phát. Kết quả An Ninh có chút ngượng ngùng ôm anh bởi vì lo lắng mà có chút cứng ngắc

nhẹ nhàng mở miệng nói:

“Chúc Nhan, trên ảnh gia đình chúng ta, có thể thêm một người rồi.”

Nói xong, cô ngẩng mặt lên mỉm cười nhìn vẻ mặt dại ra của Chúc Nhan.

“Em nói là……” Tay Chúc Nhan đặt lên bụng phẳng của An Ninh, có chút không thể tin.

“Ừ.” An Ninh gật đầu, ngẩng đầu hứng lấy cái hôn của Chúc Nhan. An Ninh gần đây mê luyến trộm đồ. Bởi vì nguyên nhân mang thai, bác

sĩ đề nghị cô tốt nhất ít tiếp xúc thuốc màu vẽ tranh có tính chất kích

thích. Không thể vẽ tranh An Ninh rất nhàm chán, Chúc Nhan phải đi làm,

An An phải đi học, Từ Thư Nhã cũng có phạm vi cuộc sống của chính bà, mà ngay cả Chúc lão gia mỗi ngày cũng bận rộn rèn luyện, vui vẻ, chỉ có

một mình An Ninh không có việc gì.

Chúc Nhan từng muốn dẫn cô đi công ty, bị cô cự tuyệt. An Ninh vẫn

cảm thấy làm việc chính là làm việc, cuộc sống chính là cuộc sống, nếu

có cô ở bên cạnh, Chúc Nhan nhất định làm việc cũng sẽ không chuyên tâm. Hơn nữa cho dù là hai người kết hôn rồi, cũng không thể một ngày hai

mươi bốn giờ lại dính chung một chỗ nha, nên giữ lại cảm giác thần bí

tối thiểu. Chúc Nhan thấy cô không muốn cũng không có miễn cưỡng, cũng

mua không ít vật tiêu khiển cho cô, tập tranh vẽ, máy chơi game, tranh

châm biếm lại còn có thêu chữ thập nữa……

Nhưng mà, An Ninh lại cô đơn thích lên nông trường QQ. Bởi vì mang

thai, không thể ngồi ở trước máy vi tính trường kỳ, cô mượn đồng hồ báo

thức xác định thời gian lên net trộm đồ, chơi thật vui vẻ, hôm nay Chúc

Nhan không cần đến công ty, tính ngủ lấy lại sức, ai ngờ được chưa tới

bảy giờ đã bị tiếng chuông đồng hồ báo thức đánh thức.

“Còn sớm, anh tiếp tục ngủ.” An Ninh nhìn Chúc Nhan cau mày đem mặt

chôn ở gối đầu, còn phát ra tiếng rên thống khổ, nhịn không được vỗ vỗ

đầu của anh, nhẹ nhàng nói.

“Em đi đâu?” Chúc Nhan nghe lời của An Ninh vốn định ngủ tiếp, lại

phát hiện cô bắt đầu mặc quần áo, Chúc Nhan cũng ngủ không được rồi, cố

gắng híp mắt, để cho mình thanh tĩnh một chút, vươn tay túm chéo áo An

Ninh thật chặc, giống như sợ cô chạy.

“Huân y thảo của em sắp chín!” An Ninh vội vã đẩy tay Chúc Nhan ra,

thuần thục mặc đồ ngủ bằng bông vào, bỏ lại Chúc Nhan còn đang trong cơn mê hoặc đi về phía thư phòng.

“Trong nhà lúc nào có loại huân y thảo rồi?” Coi như là có, cũng

không có thể nở hoa ở mùa đông! Bị An Ninh chăm chỉ như vậy, Chúc Nhan

cũng thanh tỉnh, tùy tiện dậy thuận tay cầm một áo khoác khoác lên người rồi theo cô chạy ra ngoài. Ra cửa sau mới phát hiện cô lại đi thẳng về

phía thư phòng mở máy vi tính.

“Xảy ra chuyện gì?” Chúc Nhan đem áo khoác vây quanh ở trên bụng An Ninh, rồi đem một cái cái ghế ngồi ở bên cạnh cô.

“…… Chậm một bước, bị người đánh cắp rồi……” An Ninh bĩu môi, người xa lạ kia là chuyên gia trộm đồ của cô!

Chờ An Ninh hái được đồ của mình lại trộm sạch của bạn tốt sau đó

tắt máy vi tính quay đầu thấy sắc mặt Chúc Nhan hơi không tốt lắm.

“…… Ừ, gần đây em thích cái trò chơi này……” An Ninh kéo tay Chúc

Nhan, nhẹ nhàng chạm vào, để không tự nhiên của người khác được xuôi

thuận. Nhất định là anh đang oán giận mới vừa rồi cô quên anh.

“Trò chơi rất quan trọng sao?” Ngụ ý là quan trọng hơn tôi sao? Nhưng mà nhất định Chúc Nhan không nói ra lời buồn nôn như vậy.

“Cũng không phải là rất quan trọng, nhưng mà chơi rất vui.” An Ninh cân nhắc nên nói như thế nào.

“Chơi rất vui đến không ngủ không nghỉ? Hai ngày trước thức đêm cũng là bởi vì cái này sao?” Chúc Nhan nhìn màu xanh nhàn nhạt dưới mắt An

Ninh, bất mãn nhíu mày.

“Em chính là quá nhàm chán mà……” An Ninh thân thể mềm nhũn tựa vào trong ngực Chúc Nhan, chiêu này luôn dùng rất tốt.

“Bắt đầu từ hôm nay anh không cần đi công ty, chúng ta đi ra ngoài

chơi hai ngày?” Tâm Chúc nhan chợt mềm nhũn, ôm An Ninh vào trong ngực,

xoa nhẹ hai cái, lại đem mặt tiến tới cổ cô mà hôn. Đã hoài thai trên

người An Ninh gần như luôn tản ra mùi sữa thơm, cũng không biết là cô

uống sữa mẹ nhiều quá hay là xảy ra chuyện gì. Mà Chúc Nhan luôn luôn

chán ghét vị sữa lại bất tri bất giác thích cái mùi vị này, luôn thích

đem mặt chôn ở trên người An Ninh cọ cọ .