Lãnh Khốc Phu Quân

Lãnh Khốc Phu Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322784

Bình chọn: 7.00/10/278 lượt.

ược nhau.

Giang Vô Vân cười khổ. « Cô nương, ta không đi theo cô. »

« Thế tại sao ngươi vẫn đi cùng đường với ta ? » Từ tối hôm qua nàng đã không có cảm tình gì với hắn rồi.

« Ta vốn định đi đường này. »

« Ngươi định đi đâu ? » Nàng cũng định đi đường này.

« Hoàng Sơn. »

« Ta cũng đi Hoàng Sơn. » Đi tìm Khuynh Thành tỷ tỷ.

« Vậy chúng ta cùng đường. » Giang Vô Vân cười cười. « Vậy cùng nhau đi nhé, trên đường còn có người hỗ trợ. Xin hỏi phương danh * của cô nương là gì ? »

« Mục Tuyết Đường. » Kỳ cục, sao lại phải nói cho

hắn chứ, nói xong được cái gì. (Tên chị này có chữ tuyết trong chữ sương tuyết, đường là tên một loại cây, gỗ rất dẻo có thể uốn thành cung tên, đặt tên cho chị í tức là muốn chị í trong trắng như tuyết và dẻo dai

như gỗ cây đường)

« Giang Vô Vân. »

« Á, trách sao ta

thấy huynh nhìn quen quen, té ra chính là Tân Tuấn Thanh Niên nổi tiếng

Giang Vô Vân. » (Là cái bảng Thanh niên mới đẹp giai đã nhắc đến ở vài

chương trước) Nàng cười khẩy một tiếng, nhìn hắn một cách đánh giá. « Có điều huynh ngốc thế, ta còn tưởng huynh có chút lợi hại kìa. »

« Tại hạ vốn không cho rằng mình lợi hại. »

« Có vẻ là không lợi hại chút nào, mắt nhìn thật kém, thật khó tin làm

sao sau này huynh có thể làm Võ lâm minh chủ đây. » Người trên giang hồ

ánh mắt rất lợi hại, không ngờ lại có một gã ngu ngốc như vậy lên làm Võ lâm minh chủ.

« Mục cô nương, cô có ý với tại hạ sao ? »

« Vô nghĩa, không thèm nói với huynh. » Mục Tuyết Đường ra roi quất

ngựa, cả người lẫn ngựa lập tức chạy xa, bỏ Giang Vô Vân lại đằng sau.

Giang Vô Vân cười, đuổi theo sau nàng. Cô gái này rất có cá tính, đi

chung đường tất sẽ không cảm thấy buồn. Muội muội đã trốn bỏ đi, có Mục

Tuyết Đường làm bạn hẳn cũng không tệ. Có lẽ ông trời thấy hắn tịch mịch nên cho hắn một người bạn đường chăng.

*

Khuynh Thành hoàn toàn không biết mình đã thành người nổi tiếng, toàn thế giới đều

biết đến tên nàng. Nàng làm sao lại nổi danh thế ? Đương nhiên không

phải được lên TV, chẳng qua là toàn bộ các bang phái lớn mạnh trên giang hồ đều vì nàng chạy tới Hoàng Sơn mà thôi, ai không biết còn tưởng nàng là một kẻ có dã tâm trốn ở Hoàng Sơn cần bị tiêu diệt chứ.

Trong lúc mọi người vội vã tìm nàng, nàng lại đang cùng Hàn Ngự hưởng thụ thế giới riêng của hai người ở thế ngoại đào nguyên.

Đào nguyên của bọn hắn tổng cộng có ba gian phòng, một phòng ngủ, một

phòng bếp kiêm làm kho, một phòng đọc sách. Hàn Ngự thường tới nơi này

tu tâm dưỡng tính, nên thư phòng cũng rất đa dạng các loại sách khác

nhau, có rất nhiều cuốn nàng còn chưa đọc qua. Kỳ thật phần lớn chúng là do chủ nhân trước đây của căn nhà để lại, Hàn Ngự cũng có bổ sung thêm

một chút.

« Chàng thật nghĩ là phải vào từ vị trí Thanh Long

trước ? » Khuynh Thành ngồi trên đùi Hàn Ngự, trong tay cầm một cuốn

sách cổ.

« Đúng thế. » Tiểu thê tử nhà hắn không những xinh

đẹp, lại còn bác học đa tài, từ lúc tìm thấy một cuốn sách cổ về kỳ môn

thuẫn giáp trong thư phòng hắn, liền mê mẩn với ngũ hành bát quái, cả

ngày đều muốn cùng hắn nghiên cứu. Kiến thức của Hàn Ngự đều do sư phụ

dạy dỗ, cũng là một cao thủ trong nghề, nhưng cũng mới miễn cưỡng có thể nghiên cứu cùng cô vợ nhỏ. Đúng là phải cảm tạ sư phụ, nếu không hắn sẽ rất mất mặt trước mặt lão bà.

Nàng gãi gãi tóc. « Thật không ? » Nàng mất kiên nhẫn vứt sách trên bàn. « Ai da, không nghĩ nữa. » Trận pháp này nghiên cứu đã nhiều ngày, họ vẫn không tìm ra cách giải trận.

« Khuynh Thành, nàng cảm thấy nhàm chán không ? » Nơi này yên tĩnh phát sợ, cái gì xem qua được đều đã được xem qua, đương nhiên nàng sẽ nhàm

chán.

Khuynh Thành lắc đầu. « Không. » Ngón tay nàng bắt đầu vẽ linh tinh trên ngực hắn. « Có chàng ở bên, thiếp sao có thể nhàm chán

được ? » (Sến quá đi…)

« Muốn xuống núi không ? » Tiểu thê tử

của hắn không có đồ dùng hàng ngày vẫn dùng, phụ nữ nhà người ta có gì,

nàng đều không có, cả ngày chỉ tố diện triều thiên.**

« Không

cần, thiếp muốn cùng chàng hưởng thụ thế giới riêng của chúng ta. » Nàng không cần xuống núi, để bị cha mẹ túm được. Chỉ cần cha mẹ phát lệnh

truy tìm nàng, nàng tuyệt đối chạy không thoát, nơi này vẫn là an toàn

nhất.

« Nàng thật sự nguyện ý theo ta trải qua những ngày thế

này sao ? Lâu ngày sẽ không thấy buồn sao ? » Tuy nàng kiên trì nói mình không phải Đại tiểu thư gì hết, nhưng tuyệt đối nàng là được nuôi dưỡng tốt, liệu nàng nguyện ý theo hắn sống những ngày bình thản như thế sao ?

« Đương nhiên, thiếp cái gì cũng có thể tự mình làm, nhưng thiếp thích

những ngày bình lặng như thế này. » Hai mươi năm qua nàng đều sống như

vậy mà. Tuy nhà nàng không khác gì lầu cao gác lớn nhà tiêu chuẩn đại

phú hộ, tuy cả nhà nàng thường xuyên xuống núi, tuy nàng vẫn đeo vàng

bạc làm trang sức, nhưng rốt cuộc nàng vẫn là lớn lên trong núi mà.

Nghe mẹ nói, thật ra nhà nàng vốn chỉ là một căn nhà gỗ nhỏ. Lúc nàng

sinh ra, tất cả các thúc thúc a di bọn họ đều nhào tới nhà nàng thăm nom khiến họ không có chỗ nào ở. Lục thúc thúc liền làm chủ, giúp nhà nàng

xây một toà phủ đệ trong núi


XtGem Forum catalog