n-Vân : *hắt xì* chàng ơi có kẻ nói xấu mình kìa… Ok để ta dùng mắt đóng băng
hắn mang về cho nàng ướp thịt *hắc hắc*)
« Không được. » Khuynh Thành trả lời quyết liệt chém đinh chặt sắt.
« Vì sao ? »
« Không vì sao hết. Ta không chuẩn cho các ngươi thương tổn hắn. » Giọng nàng cương ngạnh phi thường.
« Độc Cô cô nương, ta đã nhìn mặt mũi cha mẹ ngươi nên không làm khó
ngươi rồi, đừng có không biết tốt xấu thế. » Bọn họ mặt mũi lớn quá mà,
không nhìn cũng phải nhìn thôi.
Khuynh Thành cười. « Cố môn
chủ, bà hẳn là hiểu thích một người là cái tư vị gì, bởi bà cũng đã từng yêu sâu nặng không phải sao ? Nói trắng ra, ta yêu hắn, nên sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào làm thương tổn hắn. »
« Nhưng hắn giết cha
ta. » Nhắc tới chuyện thương tâm đó, mặt Cố Mộng Tình cơ hồ rúm lại. «
Ta chỉ còn có cha, ta chỉ có cha, vì sao hắn lại muốn giết thân nhân duy nhất của ta chứ ? » Y Dục Thành không thích nàng, tỷ muội thân yêu có
thể duy nhất giao tâm lại thành tình địch, nàng chỉ còn có cha mình.
Chính là thân nhân duy nhất đó cũng thành vong hồn dưới kiếm Lãnh Diện
Diêm La, nàng phải báo thù, mượn lực Đường môn nhiều lần muốn giết hắn.
Ấy vậy trời già không cho toại nguyện, tới giờ vẫn không thành công.
(vầng, bà thành công thì chị Khuynh Thành nhà cháu ở góa chắc ? = =’)
Vốn tưởng là tìm ra nhược điểm của Lãnh Diện Diêm La, lại không nghĩ tới cái nhược điểm đó nàng chọc không tới.
Khuynh Thành nhìn mãn mắt vẻ đau khổ rúm ró của Cố Mộng Tình, liền bất đắc dĩ lắc đầu, lại là một nữ nhân vì tình mà khổ.
« Môn chủ, ngươi cố chấp như vậy làm gì ? Cảm tình vốn là không cách
nào miễn cưỡng hết, bà cũng biết, cô phụ (chồng của cô cô) ta lúc trước
nguyện ý tiếp cận bà, là cũng vì cô cô của ta. Kỳ thật từ lúc quan hệ
bọn họ còn là huynh muội, cũng đã thích nhau rồi. Cô phụ ta đối với cô
cô bảo hộ trăm bề, sớm đã không chỉ là tình cảm huynh muội, bà nhìn vào
mắt, hẳn trong lòng có đau đớn. Cô cô trong lòng cũng thích cô phụ, chỉ
là không dám nói ra thôi. Nếu bọn họ yêu nhau khổ như thế, bà hẳn nên
thành toàn bọn họ mới phải ? Cô cô là tỷ muội tốt của bà, bà không mong
cho nàng hạnh phúc sao ? Bà thích cô phụ ta, ta biết, nhưng chính là
thích một người không phải độc chiếm mà là muốn cho người đó hạnh phúc.
Ông ấy lấy cô cô ta, dù tạo nên không ít điều chê tiếng khen của người
đời, chính là bọn họ vẫn thật sự hạnh phúc. Cố môn chủ, ta biết bọn họ
thật cảm thấy có lỗi với bà, ta thay mặt họ giải thích với bà. Chính là
bà thật sự có ý hận bọn họ sao ? Haizzz, dù gì bọn họ cũng đã từng là
người bà yêu thương mà. Còn về phần cha bà, ta cũng thực tiếc hận thay.
Ông ấy là do Lãnh Diện Diêm La giết, quả đúng thế, nhưng Lãnh Diện Diêm
la cũng chỉ là công cụ sát nhân mà thôi. Giết một cái công cụ sát nhân
không có cảm tình để báo thù cho cha, bà cảm thấy thật sự có ý nghĩa sao ? Nếu bà muốn báo thù thật sự, nên tra phía sau ai sai sử vụ đó thì
hơn. Cố Môn chủ, lời ta không có sai, bà thử nghĩ mà xem. » Cô cô, cô
phụ cùng Cố Mộng Tình ân oán năm đó nàng biết rất rõ ràng, vì mẹ chán
ghét Cố Mộng Tình, khiến nàng cũng chán ghét bà ta theo. Hiện giờ đối
mặt với Cố Mộng Tình, nàng đột nhiên cảm thấy bà ta thật đáng thương.
Cố Mộng Tình quay người, nước mắt không nhịn được trào ra. Nàng ta sống từng đó năm, cho tới giờ chưa ai khuyên bảo nàng gì hết. Từ nhỏ đã là
Đại tiểu thư, cao cao tại thượng, tất cả mọi người chung quanh nàng đều
không nguyện ý nói thiệt tình. Tới khi kết bạn với Y Lạc Lạc, cô nương
nhỏ đó như một hài tử, nói chuyện rất ngây thơ. Từ lúc Y Lạc Lạc biến
thành Độc Cô Huỳnh, tiểu muội muội của nàng trở nên thành thục hơn
nhiều. Chính là nàng ta lại thành hôn cùng người con trai nàng yêu mến.
Từ đó về sau ngay cả bằng hữu duy nhất của nàng cũng mất. Mẹ ruột sớm
qua đời, cha lại là nam nhân, căn bản không ai nguyện ý nói thật thâm
với nàng. Độc Cô Khuynh Thành một mạch nói, chính là nói được nỗi lòng
của nàng 24 năm qua. Người bạn tốt nhất cùng người mình yêu thành thân
24 năm qua, nàng vẫn hận bọn họ. Lời nói của Độc Cô Khuynh Thành như nổ
oanh một cái trong đầu nàng khiến nàng thanh tỉnh, nguyên lai nàng sớm
đã không còn hận bọn họ, chẳng qua tâm ý không cam lòng mà thôi.
(Chú thích : đoạn này là tâm sự của Tình tiểu thư nên đổi danh xưng là nàng cho nó thân mật, đoạn sau sẽ quay lại bà ta… :D)
« Cố môn chủ, bà không sao chứ ? » Cố Mộng Tình thật lâu không nói năng gì, Độc Cô Khuynh Thành không khỏi có chút lo lắng.
Cố Mộng Tình khẽ chớp mắt. « Độc Cô cô nương, ngươi nói rất đúng. Là ta rất cố chấp. Kỳ thật ta vốn đã không hận cô cô của ngươi, không đau vì
cô phụ ngươi nữa, chẳng qua là không cam lòng thôi. Từ nhỏ tới lớn ta
muốn thứ gì, sẽ không có không lấy được. Hắn là ngoại lệ. Bọn họ lúc đó
tình nghĩa so với vàng còn bền vững. Ta chúc phúc cho bọn hắn. » Hơn 20
năm trước, sự việc Độc Cô Huỳnh chính là Y Lạc Lạc truyền ra, khiến mọi
người xôn xao thật lớn. Ngay sau đó lại truyền ra việc Y Dục Thành cùng
Độc Cô Huỳnh thành thân khiến tất cả mọi người ngã ngửa. Thậm chí
