muội chỉ là Độc Cô Khuynh
Thành của huynh thôi. » Thân phận nàng một khi bại lộ, hậu quả thật khó
mà tưởng tượng, nếu hắn tình nguyện hiểu nhầm nàng là con gái của cô cô
(em của cha), vậy để hắn tiếp tục hiểu nhầm đi, sau vụ phong ba về bảo
tàng này, liền giải thích với hắn sau vậy.
« Nuôi lớn ư ? » Độc Cô Huỳnh gả cho trang chủ Bách Thảo sơn trang, tổng có hai trai một
gái, một con trai mang họ Độc Cô, một trai một gái nữa mang họ Y, hắn
vừa rồi xúc động nhất thời quên mất, Độc Cô Huỳnh đích xác không có con
gái mang họ Độc Cô.
« Muội gọi nàng ấy là cô cô thôi. » Hai con mắt nàng so với nước suối trong còn thuần khiết hơn.
« Nàng ấy không tốt với ngươi sao ? » Nếu là đối xử tốt với nàng, không lẽ nào nàng lại một mình chạy tới Điểm Thương sơn ?
« Tốt lắm tốt lắm, nhưng là muội không muốn gả cho con trai của Giang
thúc thúc. Muội vốn định đến U Minh quỷ vực ở Điểm Thương sơn, có bốn vị sư phó của Giang thúc thúc ở đó ẩn cư, có bọn họ nói giúp, Giang thúc
thúc hẳn sẽ hủy bỏ hôn ước này. » Nàng biết hắn nghi ngờ, nên tìm một lý do thật tốt giải thích việc nàng xuất hiện trong núi.
« Lần
đầu tiên chúng ta gặp nhau, ngươi có nói điểm tâm của ngươi là mẹ ngươi
làm mà. » Hàn Ngự Tuyệt con mắt sắc như chim ưng nhìn chằm chằm nàng như muốn nhìn thấu nàng.
« Là bà vú á. » Khuynh Thành thập phần chân thành, nhìn không ra chút gì giả dối.
« Giang gia là Võ lâm đệ nhất thế gia, vì sao không muốn ? »
« Vì muội không thích Giang Vô Vân. »
« Vậy ngươi muốn lấy ai ? » Lời vừa thốt ra, hắn hận không cắn lưỡi
chết cho rồi, sao hắn lại có thể nói mà không có tý suy nghĩ tinh tế nào thế hả ?
Khuynh Thành cúi đầu, vẻ mặt ngượng ngùng. « Huynh có biết mà. » Một câu Huynh có biết mà, chính bằng thiên ngôn vạn ngữ, ý
tại ngôn ngoại, ngôn trung tàng kiếm… (ack ack, rồi ta nhận, chỉ có
thành ngữ đầu là nguyên văn thôi, hai cái sau là ta hứng lên thả vào…)
Hắn ngoảnh đầu, lạnh lùng cứng rắn nói. « Ta không biết. »
« Thật sự không biết sao ? » Tấm lòng thiện lương của nàng thật đau a. Hắn cư nhiên không biết tâm ý nàng.
« Ngươi đi đi, đừng để ta lại nhìn thấy ngươi. » Hắn xoay lưng về phía nàng, ép xuống nỗi đau khổ trong lòng.
« Không đi. »
« Chúng ta bèo nước gặp nhau, ngươi không cần tiếp tục đi theo ta. »
Hắn đã vì nàng phá lệ rất nhiều thứ, nếu cứ còn tiếp tục như vậy, hắn sợ bản thân sẽ chìm sâu vào bể tình. (ủa chứ vẫn chưa chìm à ? *lườm*)
Khuynh Thành không nói gì, trong lòng từng chút từng chút một lạnh
cóng. Rốt cuộc đây là cái tư vị gì ? Hẳn là thứ mà mẹ thường bảo là tình cảm chăng. Có lẽ lần đầu mở mắt thấy hắn, nàng đã bị hắn hấp dẫn, tình
cảm thường chính là ở nháy mắt mà sinh sôi. Đột ngột nàng bị ý nghĩ của
mình dọa nguy, nàng căn bản chẳng biết gì về hắn, như thế nào có thể dễ
dàng thích hắn sao ?
Có những người cả đời ở chung vẫn không
khác gì người lạ, có những người ngẫu nhiên gặp gỡ lại dây dưa cả đời,
đấy gọi là duyên phận. Ca ca nói tính nàng chẳng hiền, tuyệt đối không
thể gả nổi cho ai. Mẹ nói, nàng tất sẽ gặp duyên phận của chính mình
thôi. Hắn có phải chính là duyên phận của nàng không ? Phần duyên phận
này, sẽ dài bao lâu ?
Hàn Ngự Tuyệt tùy tiện tìm một phòng
trong khách điếm nghỉ ngơi, Khuynh Thành đi theo hắn cũng không cản. Một đêm qua đi, bọn họ đều không nói gì. Khuynh Thành biết giữa bọn họ lúc này có vấn đề, hơn nữa là vấn đề cực
lớn. Tuy hai người qua đêm cùng một phòng, nhưng Hàn Ngự Tuyệt cũng vẫn
đi rồi. Trước khi nàng tỉnh lại, hắn một mình rời đi, hắn thật sự đã bỏ
lại nàng. Võ công Khuynh Thành không kém, nàng biết hắn rời đi. Hay có
thể nói, nàng còn si tâm vọng tưởng, vọng tưởng hắn sẽ đánh thức nàng.
Nàng đưa tay đẩy cửa sổ ra nhìn hắn rời đi, khóe môi khẽ nhếch lên
thành một mạt mỉm cười thật thê lương. Thiên hạ có bữa tiệc nào không
tàn, bọn họ chỉ là ‘bằng hữu bình thường’, sớm muộn cũng sẽ phải tách ra thôi. Nàng là yêu hắn sao ? Nếu không tại sao lại khó chịu như thế ?
Tiếc là hoa rơi có ý, nước chảy vô tình. Lần đầu tiên nàng có cảm tình
với một nam nhân, vậy mà lại thành kết cục thế này, mối tình đầu của Độc Cô Khuynh Thành liền chết yểu từ trong trứng nước như thế. Nàng thậm
chí còn chưa tới bước thổ lộ cùng đối phương kia mà, thật là bi ai. Một
giọt lệ khẽ chảy ra từ khóe mắt, rơi xuống bàn tay nàng, thật nóng hổi
làm sao.
« Nha đầu ngốc, muội khóc cái gì ? » Một âm thanh ôn nhu lười biếng vang lên bên tai nàng, không cần đoán cũng biết là ai.
Khuynh Thành vội lau khô nước mắt, cũng không quay đầu lại. « Con mắt
nào của huynh thấy muội khóc chứ, nơi này gió lớn huynh không thấy sao ? Thật là ngốc mà. »
« Thế sao ? » Độc Cô Tiêu Diêu bất đắc dĩ cười. « Khuynh Thành, sao muội lại ở trong này ? Đây là một hắc điếm mà. »
Độc Cô Khuynh Thành vung tay khoa trương. « Muội giải quyết xong rồi,
yên tâm, mấy tên kia đều đã bị ta dạy dỗ chu đáo. Đúng rồi, sao huynh
lại ở đây ? » Quả thật mẹ nào con nấy, ngữ khí thần thái hoàn toàn giống Mộ Dung Ý Vân năm đó như đúc.
« Cha mẹ bảo ta xuống núi bảo hộ cho muội, đi qua nơi này lạ
