g : *mắt sáng long lanh, đầu gật muốn
rớt*)
« Mời hai vị vào trong. » Tiểu nhị tiếp đón thật ân cần.
Hàn Ngự Tuyệt không nói lời nào bước vào, Khuynh Thành theo sau cúi gằm đầu xuống. Bọn họ vừa vào khách điếm, điếm tiểu nhị nhìn chằm chằm vào
Khuynh Thành, mặt lộ ra ý cười hoàn toàn không có hảo ý.
Họ vừa ngồi xuống, lập tức có người bưng trà lên mời. Hàn Ngự Tuyệt vừa nâng
chén trà lên, ngửi thấy một làn nhiệt khí từ chất lỏng trong chén bốc
lên, bỗng rùng mình một cái đảo mắt nhìn quanh cả khách điếm. Người
trong đại sảnh không nhiều lắm, chỉ có vài người khách, một tiểu nhị
cùng một chưởng quầy, nhưng mà…
« Khuynh Thành… » Hắn quay phắt đầu lại, thấy Khuynh Thành đã uống xong chén trà tự lúc nào. Lần đầu
tiên hắn mở miệng gọi tên nàng, không ngờ lại là dưới tình huống này.
« Sao ạ ? » Nàng mị mị cười nhìn hắn.
« Chết tiệt thật. » Hắn thầm rủa một tiếng.
Khuynh Thành lại nâng chén trà lên, lặng lẽ nhìn lướt qua bốn phía,
khóe miệng nhếch khẽ, nếu gọi là cười thì phải gọi là cười lạnh. Vẻ mặt
thực thực hư hư, như bóng ảnh dưới nước.
« Đi thôi. » Hàn Ngự Tuyệt nắm lấy kiếm, tay kia giữ chặt tay Khuynh Thành. (yeah, nắm tay rồi *tung hoa*)
Hắn vừa đứng dậy, những kẻ khách chung quanh cũng cùng nhau đứng lên,
chụp lấy binh khí đề phòng. Hắn veo một cái ôm lấy nàng, lạnh lùng nhìn
mọi người. (yeah, ôm rồi *tung hoa*)
« Khách quan phải đi rồi
sao ? » Điếm tiểu nhị ân cần tiễn khách. Hàn Ngự Tuyệt không thèm để ý
đến hắn, lấy một khối bạc nhỏ trong người ném qua. Tên điếm tiểu nhị mặt đang niềm nở, mắt bỗng lộ hung quang, nhanh chóng rút từ trong tay áo
ra một thanh chủy thủ nhọn hoắt đâm tới Khuynh Thành.
Khuynh
Thành âm thầm vận công, chuẩn bị cho hắn một chưởng. Nàng chưa kịp ra
tay thì Hàn Ngự Tuyệt đang quay mình một cái, chủy thủ cắm phập vào vai
hắn. Hắn thật chủ quan, cứ tưởng mục tiêu của bọn chúng là mình mà coi
nhẹ Khuynh Thành đang ở trong lòng. Mắt thấy chủy thủ chuẩn bị đâm tới
Khuynh Thành, hắn không còn nghĩ gì hết ngoài phản ứng lấy thân mình che cho nàng. (yeah, yêu rồi *tung hoa* *chấm chấm nước mắt* tội anh Ngự…)
Truy Hồn xuất kích, hàn quang chợt lóe, kẻ ám sát kia lập tức bị chém
thành hai nửa. Tốc độ của hắn quá nhanh, ngay cả việc kẻ kia kêu cũng
còn không kịp.
Đột nhiên hắn cảm thấy toàn thân vô lực, nơi bị
chủy thủ đâm bắt đầu tê dại ngứa ngáy, vậy là chủy thủ có độc, hơn nữa
là loại kịch độc. Ngay giây phút nước sôi lửa bỏng đó, hắn chỉ cảm thấy
choáng váng, sức lực biến mất, trụ không nổi quỵ một chân xuống đất. Một tay hắn vẫn ôm Khuynh Thàn, một tay nhanh chóng bế phong huyệt đạo,
lạnh lùng ngẩng đầu nhìn những người chung quanh.
« Ha ha,
không ngờ đường đừơng đại danh Lãnh Diện Diêm La, cư nhiên lại bại vì
một nữ nhân trong tay. » ‘Chưởng quầy’ đi từ phía sau tới, dương dương
đắc ý.
Hàn Ngự Tuyệt hừ lạnh một tiếng. « Ti bỉ tiểu nhân. »
« Chúng ta ti bỉ, ngươi giết nhiều người như vậy, so với chúng ta càng ti bỉ hơn. » ‘Chưởng quầy’ kia cười khẩy.
Hàn Ngự Tuyệt ôm chặt Khuynh Thành. « Người các ngươi muốn giết là ta, thả nàng đi. »
« Hàn đại ca, huynh sao rồi, có sao không ? » Mắt thấy Hàn Ngự Tuyệt
nhận mũi đao giùm nàng, Khuynh Thành cảm động tới mức hồ đồ, sau rồi hắn lại muốn bảo hộ nàng, nàng càng thêm cảm động. Trừ ra cha mẹ cùng ca
ca, chưa từng có ai tốt với nàng như vậy.
« Dĩ nhiên là có sao
rồi, dù hắn không uống trà, chất độc trên chủy thủ chính là Đoạn trường
tán lợi hại nhất của Đường Môn nha, dù chúng ta giờ không giết hắn, hắn
cũng chả thể qua nổi ngày mai. » ‘Chưởng quầy’ dương dương tự đắc. Giết
được Lãnh Diện Diêm La, với Đường Môn mà nói là có vinh hạnh cực lớn đó.
« Giải dược. » Hàn quang chợt lóe trong mắt Khuynh Thành, nàng âm lãnh nhìn hắn chằm chằm.
« Không có giải dược, ngươi trước tiên vẫn nên tự lo chính mình đi đã,
ngươi trúng Thiên nhật túy của Đường Môn, chắc chắn sẽ hôn mê ba ngày ba đêm. » Chưởng quầy trong lòng đang cảm thấy lạ, vì sao nàng còn chưa
hôn mê.
« Khuynh Thành, để ta chặn bọn hắn, ngươi mau đi. » Hàn Ngự Tuyệt chầm chậm buông ra Khuynh Thành, cầm lấy kiếm.
« Không cần. » Nước mắt bắt đầu tuôn ra, Khuynh Thành đỡ lấy hắn, giọng bắt đầu hàm hồ không rõ.
« Đi mau ! » Hắn một mặt đề phòng kẻ địch, một mặt đẩy Khuynh Thành ra.
« Để ta giúp các ngươi cùng đi, cho các ngươi làm một đôi yểu mệnh uyên ương. » Chưởng quầy vừa nói vừa chậm rãi tiến gần bọn họ, chuẩn bị động thủ.
Hàn Ngự Tuyệt cũng làm bộ động thủ, Khuynh Thành chạy tới trước mặt hắn giơ tay ra cản lại. « Khoan đã. »
« Tiểu nha đầu, có phải nghĩ không muốn chết phải không ? Nếu không
muốn chết, ta có thể ‘hầu hạ’ ngươi thật tốt. » Một kẻ nói xong, mặt lộ
ra vẻ cười cực dâm tà.
Hàn Ngự Tuyệt lại đem Khuynh Thành ôm vào ngực, giọng đầy nguy hiểm. « Dám động nàng, sẽ chết. »
Khuynh Thành vùng ra khỏi vòng ôm của hắn, hất cằm lên nhìn bọn họ ngạo nghễ cười lạnh. « Trở về nói với Cố Mộng Tình, nếu không muốn thành
địch nhân với Tam đại thế gia, tốt nhất đừng có động tới Hàn Ngự Tuyệt,
mệnh của hắn chính là của ta. »
«