Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Lãnh Cung Hoàng Hậu

Lãnh Cung Hoàng Hậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214730

Bình chọn: 9.5.00/10/1473 lượt.

m nay đều là giả sao?”

Đôi mắt ta đỏ ngầu, chậm rãi ngẩng đầu lên, nghẹn ngào, thống khổ nói “Ta

biết ta không có cơ hội, cho nên mới không đi! Vấn Hiên, đệ đừng ầm ĩ

nữa!”

“Không có cơ hội? Huynh đang đùa phải không? Đại ca, huynh có biết mình đang

nói cái gì không? Cái gì mà huynh biết không có cơ hội? Huynh rõ ràng là có cơ hội! đại ca, cầu xin huynh, mang Tuyết Dung đi đi! Ta không muốn

nhìn thấy người bạn từ nhỏ đến lớn của tar a đi như vậy, ta năm đó bệnh

nặng, người của Phượng Hoàng cốc cũng có thể làm cho ta sống lâu như

vậy, càng huống chi là loại độc này!” Dứt lời, khóe môi hắn liền tràn ra máu

Ta ngẩng đầu lên, nửa ngày mới nói giọng khàn khan “Đệ có biết Tuyết Dung

là ai không? Vấn Hiên, đệ cái gì cũng không biết, đệ nói bậy!”

Vấn Hiên lớn tiếng nói “Huynh không nói với ta, ta sao có thể biết, đại ca, huynh chưa làm thì sao biết trước kết quả, thử 1 chút đi, đại ca!’

Ta tức cười nói: “Là ta biết kết quả, nên mới không đi, Vấn Hiên, trên đầu vai của Tuyết Dung có 1 đóa huyết sắc hàn mai, máu của nàng và máu của

ta có thể tương tan, còn có đóa huyết sắc hàn mai ấy, đệ có biết là ai

không?”

Hắn lắc đầu: “Tại sao lại tương tan? Hay là phụ thân và nữ nhi?”

Ta lắc đầu “Không phải, là của ta, việc này nghe có vẻ không thể tưởng

tượng nổi, nhưng là thiên chân vạn xác [chắc chắn là sự thật'>, mà ở đầu

vai của nàng có vết xăm màu đỏ tươi, đó là của Diệp Dược Nô, nói cách

khác, Diệp Dược Nô chính là mẫu thân của nàng! Mà, chuyến này nếu ta

mang nàng đến Phượng Hoàng cốc, Diệp Dược Nô sẽ ra tay giết Tuyết Dung,

hài nhi của bọn ta!”

Hắn nghe xong, vỗ vỗ ngực, cuống quít lui về phía sau “Đại ca như thế nào biết việc này? Có phải là dùng Long thần ngọc không?”

Ta gật đầu. Hắn cười khổ “Nguyên lai, hai người mới thật sự là 1 đôi! Ha

ha, như vậy, ta hao hết tâm ý thì có tác dụng gì? Nguyên lai kết cục đã

định sẵn, ta, cần gì phải…!” Dứt lời, hắn phun 1 ngụm máu tươi, cúi đầu

thở phì phò

Ta vội la lên: “Nhị đệ, ngươi làm sao vậy, có cần gọi Thụy thái y đến xem không?”

Hắn lắc đầu: “Không phải, đại ca, huynh có biết là vì chuyện gì?”

Ta lắc đầu: “Vì chuyện gì? Ta cũng không biết!” Ta phái rất nhiều thám tử ở chung quanh Phượng Hoàng cốc, chỉ biết là nàng vẫn bình an lớn lên, bây giờ hẳn đã rất xinh đẹp rồi, vẫn giống như năm đó, thích hồng y, nhưng

là, sự việc năm đó nàng đột nhiên rời đi giống như 1 mảnh dằm trong lòng ta, không muốn nghĩ đến, hôm nay nhận ra nguyên lai mình lại để tâm như vậy, đúng là đang ngừng thở nghe hắn nói

Hắn lắc đầu: “Diệp thần y thấy nàng muốn cùng huynh đi ra ngoài liền nói nữ nhi không thể tương tư sớm như vậy, cho nên, liền cho nàng 1 liều thuốc lãng quên, hết thảy mọi chuyện trong hoàng cung, kể cả ta và huynh,

nàng đều đã quên sạch. Cho nên, đại ca, huynh gặp lại nàng, nàng sẽ

không nhận ra huynh!”

Nguyên lai, nguyên lai, nàng không không nhận ra ta, trái tim mơ hồ đau đớn,

nguyên lai, ký ức này chỉ là của 1 mình ta mà thôi. Mặc dù biết nàng

không có thất hứa, trong lòng nên thư thái mới phải, nhưng không ngờ,

càng nhiều hơn là không cam lòng, vì sao ký ức này chỉ có 1 mình ta nhớ

A, còn có nhị đệ, còn có nhị đệ!

“Để ta đi đi, ta chưa bao giờ biết rằng chân tướng đúng là như thế, để ta

đi đi!” Tuyết Dung tái nhợt dựa vào cây cột, đứng ở phía sau bọn ta, khí tức [hơi thở'> mong manh nói

2 người bọn ta quay đầu lại, ngây ngốc nhìn chằm chằm nàng “Tuyết Dung, nếu ngươi đi, nàng đã độc chết ngươi!” Ta khẳng định nói

Nàng gật đầu: “Xin cho ta ích kỷ 1 lần, ta từ nhỏ vẫn luôn muốn nhìn mẫu

thân 1 cái, nhưng là, ta lại thất vọng rồi, dù sao chết trong hoàng cung cũng là chết, ít nhất cũng hãy để ta nhìn nàng 1 cái!” Nước mắt nàng

liền rơi xuống

Cũng làm đau đớn trái tim của ta

“Mặc dù, ngươi chết trong tay nàng, ngươi cũng sẽ không tiếc, phải không?” Ta nói giọng khàn khàn.

Nàng gật đầu, “Chỉ cần có thể nhìn nàng 1 cái, chỉ cần có thể nói với nàng 1 câu, cho dù có chết thì cũng đáng! Cầu ngươi thành toàn cho ta đi, phụ

thân!” Dứt lời, nàng liền quỳ xuống trước mặt ta

Nước mắt của ta liền rơi xuống, ngửa đầu nhìn nóc nhà, nửa ngày mới nói “Lần này ra đi là vĩnh viễn rồi, ngươi thật sự không hối hận?”

Nàng gật đầu: “Ta nghĩa vô phản cố, có thể chết trong tay nàng là vinh hạnh

của ta, thành toàn cho ta đi, thành toàn cho ta đi, ở chỗ này dù sao

cũng chết, không bằng để ta chết trong lòng nàng! Ta thật sự muốn gặp

mặt nàng 1 lần!”

“Dù là, nàng không nhận biết ngươi, ngươi cũng không sao cả?” Ta run giọng nói.

Nàng gật đầu, “Phải, ta không sao cả!”

Ta gật đầu, quyết nhiên nói, “Hảo, ta mang ngươi đi!” Xin lỗi, Diệp Dược Nô, ta vẫn muốn dẫn nàng tới

Trên đường đi, gió thổi rát mặt ta, cũng thổi đau đớn trái tim ta. Lần đi

này, ta biết, hai bọn ta đã không thể quay đầu. Phải rất lâu sau, ước

định của 2 bọn ta mới mãn hạn. Từ nay về sau, khoảng cách giữa 2 bọn ta

sẽ là khoảng cách xa nhất trên đời. Rõ ràng nàng đang ở trước mặt ta, ta cũng không thể để nàng biết ta yêu nàng

A! Đúng là yêu! Tình cảm của ta dành cho nàng từ băn khoăn đến