ắn quả nhiên tìm dược liệu đến cho ta. Nơi độc trùng thường lui tới thường có dược thảo giải độc. Hắn quả nhiên là cao thủ dụng độc, rất nhanh liền đem giải dược của xà độc hái rất nhiều trở về! Ta tinh tế nghiên chế thành dược hoàn nho
nhỏ, cho hắn mang theo trên người.
Mấy ngày nay, trong đầu không thoải mái. Có thể vì đã ở trong sơn động ngây ngốc lâu lắm rồi “Vấn Thiên! Không bằng
chàng mang ta đi hái thuốc, được không? Chàng săn thú, ta hái thuốc!”. Bên môi ta phiếm ý cười. Hắn trầm mặc trong chốc lát, như là lo lắng cho ta. Ta nhìn sắc mặt hắn, nhỏ giọng nói,”Chàng nếu không muốn, vậy liền quên đi! Có chàng bên người cũng giống nhau thôi!” Hắn nhìn ta cười nửa ngày, lúc này mới nói, “Chờ thân thể khoẻ hơn rồi, thì theo ta cùng đi đi!” Trong lòng ta hoan hô. Trên mặt cũng không biểu hiện ra ngoài, chỉ là thản nhiên nói, “Chàng không muốn ta đi, thì thôi vậy! Ít nhất ở trên đảo này, chúng ta nên tin tưởng lẫn nhau!” Hắn thoáng giật mình, cắn chặt môi. “Nếu có một ngày hai người chúng ta có thể ra khỏi nơi này, nàng có thể hay không giống như hôm nay! Dịu dàng đợi chờ ta? Không có hoài nghi, không có đoán kỵ, nàng lo lắng cho ta, ta cũng sẽ lo lắng cho nàng! Hai người chúng ta, liền giống như một đôi vợ chồng bình thường?” Ta lắc đầu. Nụ cười bên môi rất bất đắc dĩ,”Hai người chúng ta, lúc đó không thể ở cùng một chỗ rồi!” Hắn sợ run nửa ngày, lúc này mới gật đầu. “Được! Ngày mai, nàng theo ta cùng đi hái thuốc đi!” Trong lòng ta thầm nghĩ- ” Thật nguy hiểm” . Nếu như ta nói đồng ý theo hắn cùng một chỗ, với tính tình đa nghi của hắn, tất nhiên sẽ không tin ta. Nếu ta trả lời thật, hắn ngược lại tin tưởng nhiều hơn một ít. Mà ta đã đánh cuộc thắng!
Đợi được sang ngày thứ hai, hắn liền dìu ta cùng nhau vào trong rừng. Đi qua sơn động của Vấn Hiên một lúc, khoé môi ta giật giật. Hắn không lên tiếng, híp mắt nhìn ta.” Rất muốn nhìn thấy hắn?” -Hắn nhỏ giọng nói.
“Nghĩ muốn! Nhưng là, ta bây giờ, chỉ có thể cùng hắn chia lìa! Hắn có cuộc sống của hắn ! Ta cũng có cuộc sốngta! Cuộc sống của ta bây giờ, là chàng! Nếu hai người không thể cùng tồn tại, thì ta liền chỉ có thể lựa chọn một người, là người ta thích! Lại làm cho ta ngang ngạnh một hồi, làm sao đây!” Ta tỉnh táo nói. Hắn nhìn ta,cúi đầu cười. Nửa ngày mới nói, “Ta biết, nàng vẫn rất yêu ta, phải không? Nếu không, với tính tình của nàng, nàng như thế nào có thể sinh Tuyệt Hoàng cho ta! Diệp Dược Nô, không nên lừa gạt chính mình! Mấy ngày nay, nàng và ta ở cùng một chỗ, hưởng thụ cuộc sống của một đôi vợ chồng bình thường, nàng cũng rất thích! Nàng, thậm chí , rất yêu ta, phải không?” Ta gật đầu. Đem mặt chôn ở trong ngực hắn. “Đúng vậy! Vấn Thiên! Ở trên đảo Hải Sa này, chúng ta liền tạm thời buông tha ân oán, được không? Chàng không nên lại tính kế ta, ta cũng không tính kế chàng! Được không?”
Hắn vỗ về đầu ta, nhẹ giọng nói, “Đúng vậy! Ở trên đảo Hải Sa này, chúng ta không bao giờ tính kế đối phương nữa!”
Hai người chúng ta thật ăn ý. Đoạn đường đi vừa cười vừa nói, hướng trong rừng mà đi đến! Ngày đó, khi bị nước mưa che mắt, ta không biết được, thì ra, thảo dược nơi này thật nhiều!
Ta một hơi hái rất nhiều dược liệu có thể dùng được. Chờ sau khi hái xong dược liệu, Đường Vấn Thiên đã đem con mồi hôm nay thu lại rồi! Người Hoàng quốc không biết bắt cá, cho nên chỉ có thể săn thú.
Hai người chúng ta thường xuyên trao đổi bằng mắt với nhau, ta hướng hắn cười tươi như hoa. Lúc này, trong lồng ngực tràn đầy hạnh phúc. Thì ra, một phần chân tình của ta đã thay đổi ! Nhưng là, phần chân tình này, không đủ để ta tha thứ cho những việc hắn đã làm với ta.
Chúng ta chậm rãi tiêu sái trở về, lúc đi qua cửa động của Vấn Hiên, Vấn Hiên ở trong động gào thét những
tiếng như xé gió. Cũng rống được ra tiếng nói rồi! Ta cau mày xa xa nhìn lại cái cửa động. Vết thương của hắn, còn không có tốt! Ta biết! Trong lòng không khỏi đau xót, mới không lâu trước, ta còn đáp ứng hắn, ta quyết định ở cùng một chỗ với hắn. Nhưng là, bây giờ, ta lại theo Đường Vấn Thiên ân ái.
Tất cả những việc này, đều phải trách Đường Vấn Thiên! Nếu hỏi ta có thể cảm giác được chính mình không xứng với Đường Vấn Hiên hay không, ta không đồng ý một chút nào!Bởi vì, từ đầu tới đuôi, đều là Đường Vấn Thiên một tay tạo thành! Hơn nữa, lúc ta đáp ứng Vấn Hiên,ta vẫn là thê tử của Đường Vấn Thiên. Dựa vào cái gì, ta và Đường Vấn Thiên xảy ra quan hệ , ta liền không xứng với hắn rồi . Đường Vấn Thiên càng đối xử với ta như vậy, càng khiến tâm của ta đối với Vấn Hiên thêm kiên định!Thậm chí có thể nói là không từ thủ đoạn cũng được!
Trở lại trong sơn động lúc trước, ta liền đem tất cả dược thảo chậm rãi sửa sang lại. Hắn thì vô thanh vô tức bắt đầu
đem thức ăn làm tốt. Trong khoảng thời gian ngắn, hai người chúng ta không ai nói chuyện cả! Bởi vì tất cả chúng ta đều biết, hôm nay người nào cũng không muốn nhắc đến chuyện phiền lòng! Vấn Hiên! Yên lặng ăn xong, hắn mang theo đồ vật đi ra ngoài. Là cho Vấn Hiên ăn sao? Ta biết! Ba người chúng ta không biết lúc nào có thể ra khỏi hải đảo nà