Pair of Vintage Old School Fru
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211863

Bình chọn: 7.5.00/10/1186 lượt.

m nghĩ lại, dù sao thì chuyện cũng có nguyên nhân, Dự vương lại sẵn lòng nhận tội cùng ngươi, huống hồ ngươi đã cứu được quận chúa, cũng xem như có công. Bây giờ công tội bù trừ, không thưởng không phạt. Dự vương nhanh nhẹn nhạy bén, quyết đoán kịp thời, Trẫm rất mừng, ban thưởng gấm vóc trăm cuộn, vàng ngàn lượng, thêm một viên ngọc vương châu.”

“Nhi thần tạ long ân của phụ hoàng!”

“Trẫm mệt rồi, đều lui ra đi!”

Hoàng đế Đại Lương mệt mỏi nhắm mắt lại, thân thể vô lực tựa vào lưng ghế.

Ngôn Hoàng hậu đương nhiên là người chấp hành xử phạt Việt thị, Thái tử cũng không làm gì được. Mắt thấy mẫu phi bị đưa về hậu cung, còn mình lại chỉ có thể đưa ánh mắt căm giận nhìn Dự vương mà thôi.

Đến lúc này, Dự vương lại trở thành người được lợi nhất, vừa được Hoàng đế khen thưởng vừa ra mặt bảo vệ Tĩnh vương khiến Tĩnh vương phải mang ơn, còn vì bôn tẩu cứu giúp quận chúa mà trở thành ân nhân của Mục phủ Vân Nam, điều bất lợi duy nhất chính là hắn đã kéo hết oán hận của Thái tử sang người mình, làm cho hai nhà kết thù càng sâu hơn.

Có điều hắn và Thái tử sớm đã không đội trời chung, đấu đá với nhau một mất một còn, có thêm việc này cũng không có gì khác biệt, cho nên điều bất lợi này hình như cũng không được tính là bất lợi. Việc này đúng là chỉ có lợi chứ không có hại, hắn không kiềm được sự vui mừng trong lòng, thầm bội phục vị kỳ lân tài tử Tô Triết kia đúng là có tầm nhìn xa trông rộng. May mà trên đường mình chạy vào hậu cung sau khi nhận được thông báo của Hoàng hậu lại tình cờ gặp hắn, cũng may mà mình đã hạ mình cầu hiền tiết lộ chuyện này cho hắn và thỉnh giáo đối sách, nếu không chỉ dựa vào bản thân thì quả thật không chắc có thể thừa dịp này bảo vệ Tĩnh vương, thu hết tất cả công lao về mình.

Có điều nghĩ lại, Tĩnh vương quả đúng là gan to như đấu, đáng tiếc là quá lỗ mãng, mình chỉ cần nhìn lên chứ không cần nhìn xuống, Tĩnh vương không phải người đáng để đối phó.

Lần này mình bao che cho hắn trước mặt phụ hoàng như thế, chắc hẳn hắn sẽ cảm kích trong lòng.

Còn quận chúa Nghê Hoàng, đương nhiên lại càng...

Vừa nghĩ tới đây, quận chúa Nghê Hoàng đã đi tới, hơi cúi người thi lễ, cười, nói: “Hôm nay nhờ có Dự vương điện hạ trọng nghĩa cứu giúp, Nghê Hoàng khó mà nói hết lời tạ ơn. Sau này nếu có cơ hội, tất nhiên Nghê Hoàng sẽ báo đáp.”

Dự vương vội vàng đáp lễ, mặt đầy vẻ tươi cười. “Quận chúa khách khí rồi, quận chúa là người thế nào chứ? Bản vương đương nhiên phải hết sức hiệu lao.”

Một nụ cười hoàn mỹ hiện lên trên gương mặt Nghê Hoàng, nàng đang định khách sáo vài câu thì khóe mắt liếc thấy Tĩnh vương đang lặng lẽ bước đi, trong lòng sốt ruột, có điều vẻ mặt lại không hề thay đổi, vẫn chậm rãi nói: “Ta thật sự vẫn chưa nguôi giận với Việt thị, nhưng lại không tiện đi xem Hoàng hậu nương nương xử phạt bà ta, không biết điện hạ có thể...”

“Quận chúa yên tâm, việc này cứ giao cho bản vương làm. Bản vương sẽ lập tức vào nội cung nói với Hoàng hậu, tuyệt đối có thể khiến quận chúa được trút giận.” Dự vương cười dài một tiếng, xoay người bước nhanh về phía nội cung.

Thấy hắn đã đi xa, quận chúa Nghê Hoàng mới vội vã rảo bước đuổi theo Tĩnh vương.

Nghe thấy Nghê Hoàng gọi mình từ phía sau, Tiêu Cảnh Diễm dừng bước, nói: “Quận chúa còn có việc gì sao?”

“Vừa rồi lúc ta đến tạ ơn Dự vương, có phải ngươi rất muốn đi tới nói với ta rằng kỳ thực chuyện này không liên quan đến hắn đúng không?” Quận chúa Nghê Hoàng cười ranh mãnh. “Vì sao lại không nói?”

Tĩnh vương hơi cúi đầu, im lặng không nói gì.

“Thực ra ngươi tới cứu ta là bởi vì Tô tiên sinh đúng không?”

Tiêu Cảnh Diễm bị nàng đoán trúng, giật mình, hỏi: “Tại sao quận chúa lại biết?”

“Bời vì trước đó Tô tiên sinh cũng đã cảnh cáo ta phải cẩn thận những âm mưu trong hậu cung, đáng tiếc lời nói hơi hàm hồ, ta chỉ đề phòng Hoàng hậu chứ không quá đề phòng Việt quý phi...”

Tĩnh vương cau mày, trong lòng đột nhiên nghi ngờ, chậm rãi hỏi: “Hắn không nói rõ phải đề phòng Việt quý phi sao? Nhưng lúc nhờ ta vào cung, hắn đã nói rất rõ ràng là đến cung Chiêu Nhân mà?”

“A, khi đó bọn ta nói được một nửa thì bị người khác cắt ngang, có thể là hắn chưa kịp nói hết.” Quận chúa Nghê Hoàng trời sinh hào sảng, cũng không hề để ý chuyện này, vẫn tiếp tục cười, nói: “Có điều, mặc dù được hắn cứu nhưng ta lại không thể công khai tạ ơn hắn, ngược lại chỉ có thể đi tạ ơn Dự vương, hơn nữa không chỉ là một tiếng cảm ơn vừa rồi là xong, ngày mai ta còn chuẩn bị đưa Thanh đệ tới vương phủ tạ ơn.”

Tĩnh vương hơi thắc mắc: “Chuyện này là sao? Quận chúa biết rõ...”

Nghê Hoàng cười nhạt, quay lại nhìn về phía Đông cung. “Việt quý phi mặc dù bị trách tội nhưng Thái tử vẫn là Thái tử, thế lực của hắn vẫn mạnh như cũ. Ta càng gióng trống khua chiêng đến tạ ơn Dự vương thì Thái tử sẽ càng căm hận hắn, tạm thời sẽ không có tâm tư gây sự với ngươi. Bây giờ dù sao ngươi cũng chưa thể chính diện đối đầu với Thái tử, đẩy Dự vương ra phía trước không phải tốt hơn sao?”

Tĩnh vương không phải là không hiểu những chuyện đấu đá mưu mô này, chẳng qua chỉ không thích nghĩ đến. Nghê