Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212350

Bình chọn: 9.5.00/10/1235 lượt.

ta cũng sẽ mềm lòng, đưa tay ôm hắn vào lòng không?

Chỉ tiếc thời gian như nước, đã trôi qua thì không bao giờ trở lại.

Có lẽ chính vì tóc đã dần bạc, người đã về già nên Hoàng đế mới giật mình phát hiện cách xử trí quyết liệt năm đó không chỉ hủy diệt người khác mà cũng trở thành một vết thương ngầm khắc sâu trong tim ông ta, không ai có thể phát hiện được.

Bàn tay run run của Hoàng đế Đại Lương rốt cuộc cũng vuốt lên gáy Thái tử, Việt quý phi thở phào, vật người ngã sang một bên, dùng cánh tay gắng gượng chống đỡ thân thể.

“Việt thị không có đức, hành vi hèn hạ, cung quy không thể dung tha. Từ hôm nay, tước danh hiệu quý phi, giáng xuống làm tần, tất cả đãi ngộ giảm theo, chuyển sang viện Thanh Lê sám hối, không có ý chỉ không được tự ý ra ngoài.” Hoàng đế Đại Lương chậm rãi nói từng chữ từng câu, cuối cùng đưa ánh mắt về phía Ngôn Hoàng hậu. “Hoàng hậu thấy thế nào?”

Theo ý Hoàng hậu thì đương nhiên đày vào Dịch U đình là tốt nhất. Có điều bà ta cũng hiểu rõ tình hình. Thái tử đã bình an vô sự thì mẫu bằng tử quý, Hoàng đế Đại Lương cũng không thể làm nhục Việt phi quá mức, lúc này nói gì cũng không có hiệu quả, còn không bằng không nói.

Thấy Hoàng hậu buông mắt không nói gì, Hoàng đế Đại Lương lại đưa ánh mắt qua chỗ Nghê Hoàng. “Quận chúa có gì dị nghị không?”

Nghê Hoàng đến tố cáo với Hoàng đế chẳng qua là để đòi công bằng cho mình, thực ra trong lòng cũng biết rõ không thể thật sự vì chuyện này mà phế Thái tử.

Bây giờ dù Hoàng đế Đại Lương thiên vị con trai, nhưng dù sao cũng đã giáng chức, giam lỏng quý phi nhất phẩm, thân mẫu của Thái tử vì mình, xem như đã tận tâm rồi. Nếu mình còn không chịu buông tha thì lại tỏ ra không biết thời biết thế, cho nên cũng không nhiều lời, chỉ lắc đầu.

“Còn ngươi.” Hoàng đế Đại Lương hưng ác trợn mắt nhìn Thái tử. “Ngươi cũng bị cấm túc ba tháng trong Đông cung, tử tế đọc sách, suy nghĩ cái gì là Thái tử chi đạo. Sau này còn tham dự vào những chuyện bỉ ổi như vậy thì trẫm sẽ không tha!”

“Nhi thần... cẩn tuân ân chỉ của phụ hoàng...”

“Đứng lên đi!” Hoàng đế Đại Lương hơi nguôi giận, ngẩng đầu lên, ánh mắt như có thể xuyên thấu mọi vật lướt một vòng trong phòng, rơi trên người Tĩnh vương.

“Cảnh Diễm...”

“Có nhi thần!”

“Ngươi có biết tội không?”

Tĩnh vương gạt áo bước ra khỏi hàng, quỳ xuống. “Nhi thần biết tội.”

Hoàng đế Đại Lương lạnh lùng “hừ” một tiếng, nói: “Trẫm hỏi ngươi, tại sao ngươi biết quận chúa gặp nạn để xông vào cứu quận chúa đúng lúc?”

Tĩnh vương vẫn đang suy nghĩ xem khi Hoàng đế Đại Lương hỏi câu này mình sẽ phải trả lời thế nào, nhưng đến lúc ông ta hỏi, hắn vẫn chưa nghĩ ra được câu trả lời hợp lý nên nhất thời có phần do dự.

Tới cứu quận chúa là bởi vì Mai Trường Tô bảo hắn đến, nhưng tại sao Mai Trường Tô lại biết quận chúa gặp nạn thì hắn không hề biết, cho nên không dám tùy tiện khai tên chàng ra.

“Thế nào? Vấn đề này ngươi không trả lời được sao?” Hoàng đế Đại Lương đợi một lát, giọng nói dần trở nên nghiêm khắc.

“Không... Nhi thần... nhi thần là... bởi vì...”

“Hồi bẩm phụ hoàng.” Một giọng nói bình tĩnh đột nhiên vang lên. “Là nhi thần nhờ Tĩnh vương đến.”

“Ngươi?” Hoàng đế Đại Lương cau mày. “Thế làm sao ngươi biết được?”

“Là thế này...” Dự vương tiến lên một bước, kính cẩn nói. “Nhi thần vào cung vấn an mẫu hậu, đi vào từ cửa Phổ Thanh, ngang qua cung Chiêu Nhân, lại gặp thị nữ của quận chúa bối rối chạy đi cầu cứu, nói tình hình bên trong có gì không ổn lắm. Nhi thần biết chuyện này không thể xem thường, thà rằng mình tính sai phải chịu tội tự ý xông vào chứ không thể để quận chúa xảy ra chuyện vì sự do dự của mình, nhưng nhi thần tự biết võ công quá kém, sợ chưa vào được nội viện đã bị ngăn cản trì hoãn thời gian, vừa hay lúc đó Tĩnh vương đi qua, nhi thần liền nhờ Tĩnh vương đi vào trước ổn định cục diện, còn bản thân thì chạy đi mời mẫu hậu. Tĩnh vương là người hào sảng, lập tức nhận lời nhi thần, không ngờ quý phi... à không, không ngờ Việt tần nương nương lại phát điên như thế, dám hạ lệnh bắn chết hoàng tử diệt khẩu, vì vậy mới có những chuyện tiếp theo. Mặc dù không phải nhi thần bày mưu cho Tĩnh vương uy hiếp Thái tử, nhưng dù sao Tĩnh vương cũng được nhi thần nhờ vả. Nếu phụ hoàng muốn giáng tội thì nhi thần sẵn lòng cùng chịu tội với Tĩnh vương.”

Hắn nói chậm rãi, cũng không có chỗ nào không hợp tình hợp lý.

Đương nhiên, mẫu tử Việt thị rất rõ ràng chuyện thị nữ của quận chúa chạy đi cầu cứu là không thể xảy ra, nhưng lúc này đã không có tư cách mở miệng hoài nghi Dự vương, hơn nữa những chi tiết này có đúng sự thật hay không thì cũng không thể thay đổi được gì, cho nên đều không mở miệng.

Dù biết rõ Dự vương không hề cao thượng như hắn tự thổi phồng, chắc hẳn là vì nghe thấy có khả năng nắm được sơ hở của Thái tử nên hắn mới vui mừng ra tay giúp đỡ, nhưng Hoàng đế Đại Lương vẫn tin đại khái những gì hắn nói, gật đầu. “Thì ra là vậy. Có điều Cảnh Diễm dĩ hạ phạm thượng, bắt Thái tử làm con tin, theo lý nên nghiêm trị.”

Quận chúa Nghê Hoàng vừa biến sắc mặt, Hoàng đế Đại Lương lại nói tiếp: “Nhưng trẫ


Polaroid