pacman, rainbows, and roller s
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211760

Bình chọn: 8.00/10/1176 lượt.

thể làm chứng. Khi nhi thần tiến vào nội viện cung Chiêu Nhân, quả thật Tư Mã Lôi đang ở bên người quận chúa, hành vi cực kỳ buông thả.”

Việt quý phi chấn động toàn thân, quay đầu trợn mắt nhìn Tiêu Cảnh Diễm với vẻ khó tin.

“Nhi thần thấy tình hình khẩn cấp, đành phải thất lễ, định cưỡng chế đưa quận chúa ra ngoài.” Tĩnh vương không thèm quan tâm đến bà ta, vẫn chậm rãi nói. “Để ngăn cản nhi thần, quý phi và Thái tử lại hạ lệnh cho thị vệ loạn tiễn tề phát. Nhi thần bất đắc dĩ, đành phải bắt giữ Thái tử làm con tin nên mới giữ được tính mạng, trì hoãn đến lúc Thái hoàng thái hậu giá lâm. Nhi thần tự biết uy hiếp Thái tử không phải là tội nhẹ, nhưng không muốn giấu tội của mình mà phải che giấu sự thật với phụ hoàng. Xin phụ hoàng suy xét, nếu không phải trong lòng có tà tâm nên luống cuống muốn che giấu thì Thái tử tại sao lại muốn bắn chết nhi thần diệt khẩu?”

Chuyện này ngay cả Hoàng hậu và Dự vương cũng không biết, tất cả mọi người đều đứng sững. Việt quý phi càng không ngờ Tiêu Cảnh Diêm lại can đảm đến vậy, nhất thời lòng rối như tơ vò, sắc mặt trắng bệch.

“Việt phi! Có việc này không?” Hoàng đế Đại Lương sa sầm nét mặt, đã không nén được cơn giận.

Việt quý phi cắn răng, ngẩng đẩu nói: “Hoàng hậu nương nương, quận chúa và Tĩnh vương đã luôn miệng chỉ trích thần thiếp có tội, thần thiếp không dám biện hộ thêm, cũng không dám đòi hỏi bằng chứng gì. Thần thiếp chỉ xin Bệ hạ phán đoán sáng suốt. Nếu Bệ hạ cũng cho rằng thần thiếp có tội thì mẹ con thần thiếp tự nhiên nhận phạt, tuyệt đối không dám oán giận.”

Bà ta lấy lùi làm tiến như vậy, Hoàng đế Đại Lương lại bắt đầu chần chừ. Đang do dự thì thái giám ngoài điện bẩm báo: “Bệ hạ, thống lĩnh Mông Chí cầu kiến.”

Hoàng đế Đại Lương đang xử lý một chuyện nghiêm trọng thế này, không muốn bị quấy rầy, vẫy tay nói: “Bảo hắn chờ một chút, ta sẽ triệu kiến sau.”

Thái giám khom người lui ra, một lát sau lại xuất hiện, bẩm: “Bệ hạ, Mông đại thống lĩnh lệnh nô tài chuyển tới Bệ hạ một câu, nói là Mông đại thống lĩnh bắt được một ngoại thần tự ý xông vào nội cung ở bên ngoài cung Chiêu Nhân tên là Tư Mã Lôi, mời Bệ hạ xử lý.”

Lời vừa nói ra, tất cả những người trong điện đều giật mình.

Nhưng chỉ lát sau, vẻ mặt của mỗi người đã hoàn toàn khác nhau.

Việt quý phi cực kỳ căng thẳng, Thái tử mặt như màu đất, Tĩnh vương và quận chúa lộ vẻ suy tư, Hoàng hậu và Dự vương thầm lộ vẻ vui mừng, mà Hoàng đế bệ hạ ngồi ở chính vị trên cao thì mặt đầy mây đen, thoạt nhìn tâm tình cực kỳ phức tạp.

Bầu không khí im lặng kéo dài làm người ta gần như nghẹt thở, Hoàng đế Đại Lương nặng nề giơ cánh tay lên, cho thái giám đến hồi bẩm lui ra.

“Việt phi... Ngươi còn có gì để nói nữa không?” Không còn nghiêm khắc như lúc trước, câu hỏi này của Lương đế lại cực kỳ chậm rãi và mệt mỏi, nhưng khi lọt vào tai người khác lại làm người ta vô cùng sợ hãi.

Lớp trang điểm diễm lệ trên mặt Việt quý phi đã không còn che lấp được sắc mặt trắng bệch, sau khi quay lại đờ đẫn nhìn nhi tử, bà ta đột nhiên xông tới quỳ xuống trước ngự tọa, ôm chặt chân Hoàng đế Đại Lương, run rẩy kêu lên: “Oan uổng...”

“Đã đến lúc này mà ngươi còn muốn kêu oan?”

“Thần thiếp biết chính mình không oan.” Việt quý phi ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng, vẻ mặt cực kỳ đáng thương. “Nhưng Thái tử oan uổng!”

“Ngươi nói gì?”

“Tất cả chuyện này đều là kế hoạch của thần thiếp, do thần thiếp sắp xếp. Thái tử không biết gì hết… Là thần thiếp nói dối muốn gặp Tư Mã Lôi, gọi Thái tử đưa Tư Mã Lôi vào cung, Thái tử chỉ tuân theo lệnh mẫu thân mà thôi. Hoàng thượng cũng biết Tuyên nhi, nó luôn luôn hiếu thuận, không chỉ là đối với thần thiếp mà đối với Hoàng thượng cũng như vậy!”

“Nếu Thái từ hoàn toàn vô tội, vì sao từ lúc gọi các ngươi vào điện, nó vẫn không dám thanh minh một câu?”

“Hoàng thượng, người muốn Tuyên nhi thanh minh như thế nào? Chẳng lẽ bắt nó đổ tất cả tội lỗi cho mẫu thân của nó trước mặt nhiều người như vậy sao? Tuyên nhi là đứa hiếu thuận, những chuyện như thế này nó không làm được! Chính bởi vì nó không biết cách tự bảo vệ mình, chỉ sơ ý một chút là bị người có lòng dạ khó lường ức hiếp nên thần thiếp mới phải lao tâm khổ tứ vì nó, muốn bên cạnh nó có nhiều người ủng hộ, như vậy mới không bị người ám toán...”

“Nói bậy!” Hoàng đế Đại Lương đột nhiên giận dữ, vung tay hất Việt quý phi xuống dưới. “Thái tử là người kế vị tương lai, làm sao có người ám toán? Ngươi thân là mẫu phi của Thái tử, vốn nên dạy bảo nó rèn đức luyện tài, chăm chỉ làm việc, trên thì chia sẻ bớt công việc cho hoàng phụ, dưới thì làm gương cho thần dân, như vậy mới là thật sự muốn tốt cho nó. Nhưng ngươi xem bản thân mình đang làm gì? Những chuyện thâm độc ti tiện này mà ngươi cũng có thể làm được? Nếu hôm nay Nghê Hoàng có việc gì thì ngươi có chết trăm lần cũng không chuộc được tội! Ngay cả thanh danh địa vị của Thái tử cũng sẽ bị ngươi làm liên lụy, đúng là ngu xuẩn, ngu xuẩn!”

Một phen mắng chửi này có thể nói là quân uy như sét, vang vọng như sấm, đủ làm mọi người tim đập chân run, hồn phiêu phách tán.

Nhưng nghe Hoàng đế