Hoàng giải thích sơ sơ, hắn đã lập tức hiểu rõ vấn đề, ánh mắt không khỏi nhìn về phía trước, lắc đầu thở dài.
Hai người sánh vai chậm rãi ra khỏi cung, trên đường đi không ai nói tiếp về đề tài vừa rồi nữa.
Vừa bước ra khỏi Thần Vũ môn đã nghe thấy có người kêu to: “Tỷ tỷ!”
Mục Thanh chạy vội tới, đến sát bên cạnh quận chúa Nghê Hoàng mới dừng lại, vội vã hỏi han: “Tỷ tỷ không sao chứ? Làm đệ sợ gần chết!”
“Đệ đã trưởng thành, kế tục vương tước rồi mà vẫn chẳng chững chạc hơn chút nào. Có gì mà phải sợ gần chết? Thiên hạ thiếu gì chuyện lớn hơn chuyện này!” Nghê Hoàng ngoài miệng trách cứ nhưng bàn tay lại đưa lên vuốt mấy sợi tóc rối cho đệ đệ, vẻ đầy yêu thương.
“Đệ sợ tỷ bị thiệt thòi mà.” Mục Thanh làm nũng. “Cung đình không phải chỗ hay ho gì, sau này tỷ tỷ vào cung ít thôi. Tòa phủ ở kinh thành dù không lớn bằng ở Vân Nam nhưng cũng đủ để ở, chúng ta mau trở về đi.”
Quận chúa Nghê Hoàng cười, dùng ngón tay chọc hắn, quay lại mời Tĩnh vương: “Điện hạ cũng phải về phủ chứ? Chúng ta cùng nhau đi.”
“Không cần, ta tạm thời chưa về phủ vội.” Tiêu Cảnh Diễm suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn nói thật với Nghê Hoàng: “Ta phải đến phủ Ninh Quốc hầu một chuyến đã.”
***
Lúc Tiêu Cảnh Diễm đi tới trước cửa Tạ phủ, người đi ra nghênh đón hắn là Tạ Bật, câu đầu tiên chính là: “Tĩnh vương điện hạ đích thân đến à? Mau mời vào, Tô huynh đang ở Tuyết Lư.”
Tĩnh vương hơi giật mình, hỏi: “Sao thế? Tô tiên sinh biết ta sẽ đến à?”
“Cũng không phải vậy.” Tạ Bật cười, nói. “Tô huynh chỉ dặn ta là Tĩnh vương điện hạ muốn thu nhận ba đứa bé mới được thả khỏi Dịch U đình đó, sắp tới sẽ dạy dỗ bọn chúng thành thân binh cận vệ, cho nên sẽ nhanh chóng phái người tới đón bọn chúng. Ta chỉ không nghĩ là điện hạ sẽ đích thân đến phủ.”
Tĩnh vương à một tiếng, lựa lời nói theo ý hắn: “Ta rất hứng thú với kiếm pháp Tô tiên sinh dạy, chủ yếu là muốn đến thỉnh giáo một chút, nhân tiện đón bọn chúng về.”
“Tĩnh vương điện hạ quân công lớn lao, đương nhiên sẽ thấy hứng thú với kiếm pháp, còn ta có muốn cũng không được, ta không có thiên phú về mặt đó.” Tạ Bật vừa nói vừa đi trước dẫn đường.
Hai người đến trước cửa Tuyết Lư, người hầu đi vào thông báo, Phi Lưu nhanh chóng xuất hiện trước mặt, lạnh lùng nhìn bọn họ, ánh mắt như mũi kim nhìn chằm chằm khiến Tạ Bật rất không thoải mái.
“Vào đi!” Thiếu niên nói cứng rắn.
Tạ Bật gắng gượng cười cười, nói với Tĩnh vương: “Tô huynh đang ốm, cần được yên tĩnh. Ta không đi vào làm phiền huynh ấy, mời điện hạ tự nhiên.”
Tĩnh vương vốn cũng không muốn có người đi cùng, chỉ gật đầu đi vào tiểu viện. Mai Trường Tô đã chờ đón trước thềm, ngoài ba đứa bé xếp hàng sau lưng chàng thì không còn ai khác.
“Bái kiến điện hạ.” Mai Trường Tô thi lễ thuộc hạ với hắn, cúi sâu người xuống, đám Đình Sinh cũng đồng loạt quỳ gối.
“Không cần đa lễ.” Tĩnh vương nói với giọng dửng dưng. “Xe ngựa của ta dừng ở ngoài cổng phủ, bảo ba đứa nhỏ ra ngoài chờ ta trên xe.”
Mai Trường Tô nghe thấy lời này, lập tức biết rõ Tĩnh vương có chuyện cần nói riêng với mình, liền lệnh Phi Lưu gọi một người hầu của nhà họ Tạ tới cùng dẫn đám Đình Sinh ra ngoài trước, mình thì xoay người mời Tĩnh vương đi vào trong phòng, đích thân châm trà.
“Hôm nay quận chúa Nghê Hoàng suýt nữa chịu nhục, ngươi có biết không?” Tĩnh vương làm như không nhìn thấy thủ thế mời ngồi của Mai Trường Tô, vẫn đứng chắp tay sau lưng, lạnh lùng hỏi.
“Không phải đã được cứu rồi sao?”
“Chỉ cần ta đến muộn một bước là quận chúa sẽ bị bọn chúng đưa vào hậu viện, đến lúc đó cho dù ta liều mạng xông vào, e là cũng không cứu được nàng ra, ngươi có biết không?” Tĩnh vương tiến lên trước một bước, giọng điệu càng nghiêm khắc.
Từ lúc hắn đi vào Tuyết Lư tới giờ, Mai Trường Tô đã phát hiện trên người hắn có một ngọn lửa giận bị kiềm chế, vốn tưởng rằng hắn còn chưa hết giận trước những hành động của mẹ con Việt quý phi, bây giờ xem ra cơn giận này nhằm vào chính mình.
“Mặc dù quá trình có mạo hiểm, may mà hết thảy coi như yên lành, điện hạ cớ gì mà phải giận dữ như thế?” Mai Trường Tô suy nghĩ, sắc mặt đột nhiên trắng bệch. “Chẳng lẽ quận chúa vì xấu hổ nên tức giận...”
“Ngươi thật sự để ý đến cảm nhận của quận chúa sao?” Tĩnh vương cười lạnh một tiếng. “Nhắc nhở nàng phòng họa từ lúc chuyện chưa xảy ra chẳng qua chỉ là một ơn huệ nhỏ, cũng không thể nhân cơ hội bắt tội Việt quý phi và Thái tử, ngươi đương nhiên không thỏa mãn với kết quả đó. Kết quả bây giờ mới là trọn vẹn, ta liều chết cứu giúp, quận chúa vô cùng cảm kích ta, tương lai một khi có tranh đấu thì tự nhiên Mục phủ Vân Nam sẽ dốc sức ủng hộ ta. Đây chính là mục đích ngươi muốn đạt được đúng không?”
Mai Trường Tô hơi giật mình, chậm rãi đảo mắt, một hồi lâu mới nói: “Chẳng lẽ điện hạ cho rằng ta cố ý che giấu quận chúa để chuyện phát triển từng bước, từ đó giành được lợi ích lớn nhất?”
“Chẳng lẽ không phải sao?” Tĩnh vương nhìn chằm chằm vào mắt chàng. “Ngươi biết rõ chuyện sẽ xảy ra trong cung Chiêu Nhân, rõ ràng trước đó ngươi có cơ hội nhắc nhở quận chúa, vì sao ngươi không nói? Có thời g