pacman, rainbows, and roller s
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211523

Bình chọn: 8.5.00/10/1152 lượt.

ng chế được để xảy ra chuyện gì, sau này không có bằng chứng thì có trăm cái miệng cũng không cãi được, ngay cả Hoàng thượng cũng sẽ không tin rằng có người có thể cưỡng chế, ép buộc được nàng.

Cho nên việc gấp trước mắt là phải nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

“Nương nương, Nghê Hoàng đột nhiên nhớ ra mình có việc gấp, xin cáo từ.” Sau một lời chào vội vã, quận chúa Nghê Hoàng xoay người đi ngay.

“Quận chúa...” Tư Mã Lôi vừa đưa tay ra lại không tự chủ được dừng lại, quay sang nhìn Thái tử, bị hắn hung ác trừng mắt nhìn, đành phải cắn răng lấy dũng khí đuổi theo, nắm lấy tay quận chúa Nghê Hoàng.

“Làm càn!” Nghê Hoàng xoay người đề khí, định đánh văng bàn tay đang nắm tay mình ra, ánh mắt gặp nhau, tinh thần lại hoảng hốt một trận, ngay cả bàn tay đang nắm cổ tay mình cũng từ nóng bỏng biến thành ấm áp, giống như sự ấm áp nàng vẫn khao khát mỗi lúc đứng giữa sa trường đón gió sương tạt vào mặt.

“Tư Mã, hình như quận chúa mệt rồi, ngươi đỡ nàng đi nghỉ ngơi một lát...” Giọng nói của Việt quý phi xa xôi truyền đến, âm hiểm lạnh lùng.

Thái tử lui lại hai bước, nhìn Tư Mã Lôi giữ chắc người quận chúa, thấy một thoáng đau khổ, mâu thuẫn mà lại dịu dàng hiện lên trên gương mặt đẹp đẽ của nàng, đột nhiên cũng có cảm giác không đành lòng, vội quay mặt qua chỗ khác.

Đúng lúc này có tiếng la hét huyên náo truyền đến. Việt quý phi đột nhiên đứng lên.

Bà ta đứng trên bậc thềm nên có thể thấy rõ một bóng người nhanh chóng chạy vào, đám cung nhân cố gắng ngăn cản bị đánh ngã dúi dụi, không thể làm giảm tốc độ của người đó. Người đó xông thẳng tới, một chưởng đánh về phía Tư Mã Lôi.

Quận chúa chậm rãi ngồi dậy, mắt lạnh như sương, trầm tư trong chốc lát rồi ngẩng đầu, chậm rãi thoáng nhìn Tĩnh vương, nhỏ giọng nói: “Đa tạ!”

Tĩnh vương chỉ hơi gật đầu, không hề tiếp lời, chỉ có công chúa Cảnh Ninh ân cần hỏi: “Nghê Hoàng tỷ tỷ uống bao nhiêu mà say đến mức đó? Vừa rồi muội lay hồi lâu mà tỷ không hề phản ứng gì cả...”

“Không sao nữa rồi.” Nghê Hoàng đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Cảnh Ninh rồi bước xuống giường, xỏ giày đứng lên.

“Tỷ định đi đâu?”

“Gặp Hoàng thượng.”

Ánh mắt Tĩnh vương không khỏi chớp động, thấp giọng hỏi: “Quận chúa quyết định rồi?”

“Đây quả thật không phải chuyện hay ho gì.” Nghê Hoàng cười lạnh như băng. “Có lẽ quý phi đang trông chờ ta nén giận để che giấu nỗi nhục nhã này, đáng tiếc bà ta vẫn đánh giá sai Nghê Hoàng ta. Đừng nói hôm nay bà ta không đắc thủ, cho dù bà ta thực hiện được ý đồ, muốn ta khuất phục nghe theo cũng vẫn là mơ mộng hão huyền, tuyệt đối không có khả năng.”

“Bệ hạ chắc đang ở điện Dưỡng Cư, quận chúa đã quyết định rồi thì Cảnh Diễm sẽ hộ tống quận chúa đi đến đó.” Tĩnh vương không bình luận thêm nửa câu, ngữ điệu bình thản.

“Không cần phiền phức như vậy, ta bây giờ đã...”

“Dù sao ở đây cũng không phải Vân Nam, cẩn thận một chút vẫn hơn.”

Nghê Hoàng biết hắn có ý tốt, liền thôi khách sáo từ chối, gật đầu đáp ứng.

Công chúa Cảnh Ninh hết nhìn bên này lại nhìn bên kia, rốt cuộc không nhịn được, hỏi: “Hai người đang nói gì vậy? Muội nghe không hiểu...”

“Sau này sẽ giải thích cho muội nghe sau.” Nghê Hoàng mỉm cười với nàng. “Bây giờ tâm tình tỷ không tốt, trước khi gặp mặt Bệ hạ, tỷ không muốn nhiều lời. Cảnh Ninh, mong muội thứ lỗi.”

“Sao tỷ lại khách sáo như vậy...” Tiêu Cảnh Ninh hơi xấu hổ. “Vậy muội cũng cùng đi với hai người?”

“Không được.” Tĩnh vương lập tức ngăn lại. “Muội đừng dính vào chuyện này, cứ ở đây chờ, cũng không được tùy tiện hỏi thăm khắp nơi, hiểu chưa?” Tiêu Cảnh Ninh không phải một nữ nhi ngây thơ đến mức không hiểu gì hết, thấy vẻ mặt hai người nghiêm túc, nhớ lại bao nhiêu chuyện xảy ra trong ngày hôm nay, cũng biết chuyện này không hề đơn giản, lập tức không hỏi thêm nữa, ngoan ngoãn gật đầu.

Ra khỏi Dẫn Tiêu các, hai người chỉ lặng lẽ đi, không có ý định nói chuyện, gặp các cung nhân thi lễ hai bên cũng coi như không nhìn thấy.

Mãi cho đến trước điện Dưỡng Cư, hai người mới dừng bước, sai hoàng môn quan ngoài điện vào thông báo.

Nghe thấy hai người này cùng lúc tới cầu kiến, Hoàng đế Đại Lương hơi giật mình, vội truyền lệnh cho vào. Vừa nhìn sắc mặt quận chúa, trong lòng càng sinh nghi, đợi họ hành quốc lễ xong, Lương đế lập tức hỏi: “Nghê Hoàng, có chuyện gì vậy? Ai chọc ngươi không vui à?”

Quận chúa Nghê Hoàng nâng váy quỳ xuống rồi ngẩng đầu nói: “Xin Bệ hạ phân xử cho Nghê Hoàng.”

“Ơ kìa, bình thân, mau bình thân. Có chuyện gì cứ chậm rãi nói...”

Quận chúa Nghê Hoàng vẫn quỳ tại chỗ, nhìn thẳng vào mắt Hoàng đế Đại Lương, nói: “Hôm nay Việt quý phi nương nương lấy cớ ôn chuyện cố hương, truyền triệu Nghê Hoàng vào cung Chiêu Nhân, lại âm thầm động tay động chân vào ly rượu, mê hoặc tâm thần Nghê Hoàng. Thái tử thừa cơ mang ngoại thần Tư Mã Lôi vào trong viện muốn làm xằng làm bậy, để bức Nghê Hoàng phải thành thân với hắn. Mong Bệ hạ tra xét việc này để trả lại công bằng cho Nghê Hoàng.”

Câu chữ ngắn gọn, rõ ràng, không hề vòng vo, từng chữ kinh tâm, Hoàng đế Đại Lương sớm đã tức giận đến mức toàn thân run lên, lập tức r