Old school Easter eggs.
Lâm Giang Tiên

Lâm Giang Tiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324605

Bình chọn: 9.00/10/460 lượt.

, trán đổ mồ hôi mặt trắng xanh. Lời nói như vậy. . . Quá đau tim rồi, Triệu Ban Gia cũng thật sự nâng cao đạp thấp. . . Hiện tại thì tốt đi? Người ta trong vải bông giấu đinh ba tấc! Ngay cả hắn cũng bị liên luỵ!

Vội vã chạy đến Hạo Hãn hiên, cả viện tử yên lặng như tờ, chỉ có tiếng Triệu Ban Gia khóc rống.

"Thiếu phu nhân, tiểu nhân đến chậm. . ." Lý Đại tổng quản khom mình tiến lên.

"Ta không muốn nghe." Cố Lâm đạm nghiêm mặt khoát tay, kêu nha hoàn quét tước đang đứng bên cạnh xem náo nhiệt, "Nói với Lý đại gia của các ngươi, ta đi ra ngoài gặp thân thích một lúc, Nhị gia liền ngay cả miếng nước cũng không có mà uống."

Nha đầu quét tước này hình dáng không ra sao, nhưng mồm miệng lanh lợi, không đi làm người thuyết thư thật đáng tiếc. Nói chuyện rất rõ ràng, một chi tiết nhỏ cũng không bỏ xót.

Cố Lâm nở nụ cười nhàn nhạt, "Ngươi về sau liền gọi là Điềm Bạch đi, là nhị đẳng nha đầu ở bên cạnh ta giúp đỡ phục vụ gia. Lý gia. . ."

"Lão nô không dám!" Lý Đại tổng quản phù phù một tiếng quỳ xuống.

"Lý Đại tổng quản, ta làm mất một cái chén sứ trắng, thu một nha đầu Điềm Bạch, tăng lên nhị đẳng, cần ngươi đồng ý à?" Cố Lâm bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười hỏi.

"Thiếu phu nhân chiết sát lão nô rồi, " Lý Đại tổng quản dập đầu, "Chuyện viện Nhị gia, dĩ nhiên là do thiếu phu nhân làm chủ!"

"Lý Đại tổng quản đừng giày vò mình như vậy, giống như là thiếu phu nhân ta đây không tha thứ cho người khác." Nàng giả vờ tâng bốc, vừa nháy mắt ra hiệu cho tân nhị đẳng nha hoàn Điềm Bạch thập nhị vạn phần tinh ý tiến lên đỡ Lý Đại tổng quản dậy.

"Cái kia liền phiền toái Lý Đại tổng quản xử lý một chút." Nàng bưng trà, Lý Đại tổng quản chịu đựng một lưng toàn mồ hôi, dẫn bốn đại nha đầu cùng Triệu Ban Gia lui ra.

Quay đầu nhìn lại, Nhị gia đang quan sát nàng từ trên xuống dưới, đáy mắt tràn đầy ngạc nhiên.

Thầm than một tiếng, bây giờ cũng trưa rồi, lại còn chưa truyền cơm. Trong sân đều là những thứ . . . Nàng lệnh Điềm Bạch đi không bảo mấy tiểu nha đầu truyền cơm, trong phòng chỉ còn lại Nhị gia vẫn còn đang đánh giá nàng.

Nhất thời nhịn không được, chọc má Nhị gia nói thầm, "Để cho ngươi phách lối, cho ngươi hạ lưu, để cho ngươi không có tiền đồ. . . Làm sao ngươi không dứt khoát chết ở trên bụng nữ nhân đi? Hiện tại cũng đỡ bị mấy tiển nhân lẻ tà lẻ tẻ đó khi dễ. . . Bản cô nương cũng chẳng muốn thay ngươi ra mặt!"

Nhị gia né mấy cái không tránh thoát, buồn bực viết lên bản tử, "Cô nói cái gì? Còn có. . . Cô biết võ công?"

Cố Lâm cho hắn một ánh mắt tràn đầy khinh thường. Nàng chỉ biết một ít để phòng thân, cũng tránh để mấy người trong nhà dễ dàng khi dễ, sao dám nói là võ công gì?

Nhưng nhìn hắn mặt chờ mong, không khỏi có chút đùa dai.

"Ngươi muốn biết?" Nàng viết lên Hồng Mộc bản tử.

Nhị gia gật đầu, trong mắt mơ hồ có ánh sáng kích động.

Cố Lâm cười, còn là cười đến rực rỡ Mỹ Lệ. Nhị gia kinh ngạc nhìn nàng, một lúc lâu mới cúi đầu nhìn Hồng Mộc bản. . .

Nàng viết mấy chữ rồng bay phượng múa, "Ta mới không thèm nói cho ngươi biết."

". . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ."

(vô cùng thông cảm vs anh) Đây tuyệt đối là một cục diện rối rắm, mặc kệ là Hạo Hãn hiên hay là thân thể Nhị gia.

Trên lý thuyết, Hạo Hãn hiên là chính phòng của đích tôn, cho nên người hầu cũng là nhiều nhất. . . Thiếu phu nhân hẳn là ở nơi này, chỉ là vào đêm động phòng hoa chúc, bị Nhị gia đày đi biên cương, đến Ngô Đồng viện xa nhất hoang vu nhất, nhà kho phục sức buôn bán của Nhị gia đích xác là ở chỗ này, nhưng hắn hơn phân nửa là ở chỗ hoa thơm cỏ lạ hoặc các tiểu viện của di nương phong lưu khoái hoạt, khó có khi ngủ ở chỗ này một đêm, nhiều lắm là chỉ là đổi y phục xử lý sổ sách.

Cho nên là có thể biết Hạo Hãn hiên cơ hồ không có chủ tử nghiêm chỉnh, có thể loạn tới trình độ nào rồi.

Trước kia Cố Lâm có thể làm như không thấy, hiện tại nàng ở chỗ này chăm sóc người bệnh, mặc kệ cũng không được. Chỉ là nàng thật sự rất lười phải từ từ thu phục lòng người, dứt khoát dùng uy lực trấn áp, dù sao đám nữ nhân hậu viện này luôn động khẩu bất động thủ, động thủ cũng chỉ sẽ kéo tóc vuốt mặt da vô cùng không có chiêu thức. Cùng các nàng tranh luận 100 câu, không bằng dứt khoát đạp một cước.

Chỉ tiếc ly trà sứ trắng nàng thích nhất.

Nàng tám tuổi liền do tổ mẫu tự mình nuôi dạy, ban đầu tổ mẫu để cho nàng chọn hai con đường: một cái là cầm kỳ thư họa, học làm đại gia khuê tú chờ ngày gả đi. Một cái khác chính là học quản gia, phòng thân, Kỳ Hoàng ( y thuật ), lại thêm tài nấu nướng đến đỉnh trời, hơn nữa nàng bắt đầu đã quá muộn, cho dù cần cù và chăm chỉ không ngừng, nhưng đến khi xuất giá cũng chỉ hiểu da lông mà thôi.

Nàng dứt khoát kiên quyết chọn con đường thứ hai. Cố Lâm tận mắt thấy được một mặt máu tanh lạnh lẽo nhất bên trong trạch môn, cố tình người mạnh mẽ rót độc dược cho Ngụy di nương là mẹ ruột nàng, còn người xông tới cãi lộn với mẹ nàng, lại là cha ruột nàng.Nhưng cha mẹ nàng tranh cãi ầm ĩ đặc biệt ầm ĩ, nhưng không một ai liếc một cái nhìn di nương đang lăn lộn giãy giụa trên mặt