Kiều Thê Của Tôi

Kiều Thê Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324574

Bình chọn: 10.00/10/457 lượt.

ó chút bất đắc dĩ trả lời.

Nghe được nàng không có việc gì, hắn thoáng thở nhẹ ra, dựa vào bên

cạnh bàn, nhức đau, nhẹ nhàng bóp thái dương, giọng có chút mệt mỏi nói: ‘Thật có lỗi.’

‘Không sao.’ Lệ Đại Công nhếch miệng. ‘Thế anh không muốn tới đón cô ấy sao?’

‘Không được, hôm nay tôi không có cách nào để đi khám thai cùng cô

ấy, có lẽ giờ cô ấy nhìn thấy tôi vẫn rất tức giận, thôi thì chờ cho cô

ấy hết giận sẽ tự trở về.’ (Cam: Vào rừng mơ bắt con tưởng bở à anh?)

‘Cũng được.’

‘Có việc gì thì gọi điện lại cho tôi.’

‘Ok.’

Xác định được Tĩnh Vân bình yên vô sự, Giang Chấn gác điện thoại,

xoay người đi vào phòng tắm, nhanh chóng tắm rửa rồi sớm nằm yên trên

giường, trong bóng đêm yên tĩnh, đôi mắt vẫn mở to, kiên nhẫn chờ.

Nhưng lần này dù hắn đã đợi cho tới hừng đông rồi nhưng Tĩnh Vân vẫn không trở về.

Bình minh tới, hắn trong lòng tràn đầy khó chịu xuống giường, mặc

đồng phục, đang chuẩn bị đi làm thì không ngờ phát hiện ra, đôi búp bê

chú rể cô dâu trên tủ giầy bị thiếu mất một con.

Là con búp bê nữ.

Con búp bê nữ trong trang phục cô dâu đã biến mất giờ chỉ còn lại con búp bê nam trong bộ quần áo chú rể.

Hắn cứng người đứng yên một chỗ, nhìn vào chỗ trống rỗng bên cạnh búp bê chú rể.

Sau khi Tĩnh Vân làm xong hai con búp bê thì đó vẫn mãi là chỗ của

nó, không chỗ nào khác, hai con chưa từng bị tách riêng khỏi nhau. Cho

dù nàng có đặt nó chúng trên bàn, đầu giường, hay tủ tivi thì búp bê cô

dâu chú rể vẫn mãi đi có đôi có cặp.

Hắn nhìn chằm chằm vào búp bê nam cô đơn chiếc bóng. Vài giây sau đó, hắn trở về phòng khách, phòng ngủ tìm con búp bê nữ. Nhưng kể cả phòng

tắm, phòng bếp, nhà ăn hắn đều đã xem qua, thậm chí còn quỳ rạp trên

mặt đất xem nó có rơi xuống gầm bàn hay gầm giường không.

Thì vẫn không thấy con búp bê nữ!

Tĩnh Vân đã mang nó theo, con búp bê có nụ cười đến đáng yêu, đến đáng yêu.

Sao nàng có thể nhẫn tâm mang nó đi?

Để búp bê chú rể cô đơn ngồi trên tủ giầy, vẻ mặt bi thương nhìn hắn.

Sao nàng lại để lại một mình nó!

Giang Chấn mím môi, nhìn búp bê nam cô linh đơn độc, chỉ cảm thấy tức giận vô cùng. Hắn duỗi tay ra, cầm búp bê lên, vạn phần khó chịu mang

nó theo mình lên xe lái ra ngoài.

Lệ Đại Công vừa mới ngồi vào ghế làm việc, mông còn nóng đã thấy bạn tốt của mình, vẻ mặt lạnh băng tiêu sái tiến vào.

‘Cô ấy không về.’

‘Tôi biết rồi.’ Lệ Đại Công cười khổ. Sáng nay vừa mới bước ra khỏi cửa, Phượng Đình đã nói chuyện với hắn.

Giang Chấn trừng hắn, một lúc lâu sau mới ném lại một câu.

‘Hôm nay tôi với cậu cùng về.’ Nói xong, hắn xoay người bước ra ngoài.

Lệ Đại Công âm thầm thở dài.

Cho dù Giang Chấn muốn cùng hắn về đón Tĩnh Vân thì cũng phải để Phượng Đình thả người mới đón được a!

Đêm hôm qua, chị em họ thức trắng đêm để nói chuyện, đến lúc hắn ngủ

rồi mà các nàng vẫn còn tán gẫu không dứt. Hai phụ nữ nằm lẩm bẩm oán

giận, tự nhiên không cẩn thận để hắn nghe được, nhưng phần lớn họ nói về Giang Chấn.

Sáng hôm nay ngồi nói chuyện cùng nhau, hắn để ý sắc mặt Phượng Đình, nghe ý tứ trong lời nói liền hiểu được sự tình lần này thực không đơn

giản như vậy.

Lệ Đại Công âm thầm lắc đầu, đoán người anh em tốt của hắn lần này

nhất định sẽ dính phải đau khổ. Hắn lại thở dài một hơi, nhìn cái điện

thoại đang kêu lên trên bàn, lấy lại tinh thần nghe điện, bắt đầu làm

việc.

Ngày hôm nay, thời gian đặc biệt trôi qua mau.

Cả ngày hôm nay Giang Chấn đều bày ra vẻ mặt sinh khí, cả người toát

ra mùi nguy hiểm làm các anh em trong đội chạy xa khỏi hắn. Tội phạm bị

hắn hỏi thì chỉ trong vòng thời gian kỉ lục đã khóc rống lên, nước mắt

giàn dụa khai hết hành vi phạm tội ra. (Cam *dựng tóc gáy* =))

5 giờ rưỡi, bọn họ khó về được đúng giờ.

Hai người đều tự lên xe của mình, từng người một trở lại Lệ gia.

Quả nhiên như Lệ Đại Công dự liệu, bọn họ vừa mới ngừng xe thì Phượng Đình đã chờ ở cửa.

‘Anh ta tới làm gì?’ nàng chớp mắt, chất vấn chồng.

‘Tôi tới đón Tĩnh Vân.’ Giang Chấn nghiêm túc nói.

‘ Tĩnh Vân không có ở đây.’ nàng khoanh hai tay trước ngực, hếch cái

mũi, liếc mắt với chồng một cái, nhìn xem hắn có dám vạch trần nàng hay

không.

Biết tính tình vợ, cũng hiểu được lần này là Giang Chấn làm sai, Lệ

Đại Công đành phải hy sinh người anh em, ngoan ngoãn ngậm miệng lại,

thối lui sang một bên.

‘Cô ấy là vợ tôi.’ Giang Chấn kiềm chế mình, nói ra một câu lạnh lẽo, sắc nhọn như dao. ‘Cô ấy không thể mỗi lần tức giận lại trốn sang nhà

người khác được –’

‘Tôi là chị của cô ấy, không phải người khác! Anh tức cái gì mà tức?

Dù sao, anh cũng chỉ xem nó như món đồ trang bị đa năng thôi mà –’

‘Cho dù là trang bị đa năng thì đấy cũng là trang bị đa năng của nhà tôi!’ Giang Chấn nổi trận lôi đình cắt ngang lời nàng.

‘Đấy nhá đấy nhá, chỉ là đồ đa năng thôi, làm mất cũng chả sao, đúng không? Vậy anh đi mua một cái khác đi, hay theo như anh nói ý, nha,

đúng rồi đúng rồi, đi xin một cái khác là được, đúng chứ? Hừ!’

‘ Tránh ra!’

Cơn tức dâng lên, hắn không muốn lại cùng nàng tranh cãi. Hắn bước

lên phía trước như muốn bức người đàn bà chanh chua nà


XtGem Forum catalog