a không tốt sao? Tại sao nam nhân nhà
hắn lại toàn thua cái loại nữ nhân đó? Tiêu Thiên Vũ im lặng hỏi ông
trời.
“Đệ đừng có tùy tiện khinh thường người ta, coi chừng ông trời thưởng cho đệ một nữ nhân thuộc “cái loại” kia đó!” Tiêu Thiên Văn tốt bụng
cảnh cáo đệ đệ, khuyên hắn đừng có làm cái mặt tự cao cuồng vọng đó,
tránh bị ông trời phạt, tới chừng đó muốn cười cũng không nổi.
“Đệ…” Vốn định nói không thể nào, nhưng nghĩ đến lúc trước Tiêu Thiên Lân cũng kiêu ngạo vô cùng, kết quả là hiện tại…Thôi! Uống rượu là được rồi. Bởi vì lão út kêu gào thảm thiết, khiến Tiêu Thiên Văn quyết định
lát nữa tìm Thu Quỳ nói chuyện phiếm… Hắn không nói tới đệ đệ nữa, gương mặt tuấn tú hiện lên một nụ cười quỷ dị.
Tán gẫu về chuyện chủ tử các nàng và bảo chủ gần đây… Họ chắc là rất
quan tâm chứ nhỉ? Ha ha! Trên thực tế, Phi Vân Bảo trước giờ yên tĩnh vì chuyện này mà không khí muốn nổ tung lên.
“Hu hu…” Thải Hà nằm trên giường, khóc không ngừng.
“Đừng khóc mà! Nàng thương tâm như vậy bảo chủ cũng có thấy đâu.”
Đinh Hùng lặng lẽ đi vào, ôm lấy thân thể đẫy đà của nàng từ phía sau,
trong lòng tràn trề say mê.
“Hùng ca…” Định đẩy Đinh Hùng ra, nhưng nhớ tới cảnh người mình yêu
che chở quan tâm cho Nguyên Mị, nước mắt nàng liền chảy ra như suối, đến hơi sức đẩy ra cũng không có.
Nàng thật tâm với hắn như vậy, đến một nụ cười hắn cũng không cho nàng!
Tại sao Nguyên Mị lại có thể dễ dàng lấy được sự quan tâm của Tiêu
Thiên Lân? Cho dù Thải Hà nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra được.
“Nàng khóc nhiều quá, mắt sưng cả lên rồi, nhìn không đẹp đâu!” Đinh
Hùng vừa dụ dỗ vừa cởi áo Thải Hà ra, hôn lên da thịt nàng. Hai mắt bỉ
ổi nhìn chằm chằm vào hai bầu ngực cao vút.
“Không… Ta không muốn… á…” Thải Hà từ chối, muốn tạo khoảng cách với
Đinh Hùng, nhưng cơ thể bất giác ưỡn cao lên, nghênh đón sự xâm phạm của Đinh Hùng.
Hừ! Miệng cứ nói không muốn, thân thể lại rất thành thực nha!
“Thật sự không cần sao?” Đáy mắt Đinh Hùng đầy sự khinh thường, nhưng hai tay của hắn vẫn không hề dao động trên người nàng.
Nước mắt lăn dài trên gương mặt của Thải Hà, trong đầu nàng toàn bóng dáng anh tuấn của Tiêu Thiên Lân.
“Ừ a! Tuyệt lắm…” Không kháng lại nổi dục vọng của mình, Thải Hà
phóng túng truy đuổi theo cảm giác tình dục, phóng đãng ngâm lên tiếng
dưới thân nam nhân.
“Gọi tên ta!” Đinh Hùng muốn nàng biết rõ là ai đang cho nàng sự vui vẻ này.
Nàng đừng có mà vọng tưởng tới Tiêu Thiên Lân nữa!
Không có nam nhân nào sẽ thích loại nữ nhân dâm đãng này!
Dĩ nhiên, đại mỹ nhân trắng noãn mềm mại bên cạnh Tiêu Thiên Lân kia
cũng vậy, sẽ có ngày nàng ta như Thải Hà nằm dưới thân hắn gào khóc tận
tình. Hắn tin là như vậy, ha ha…!
“Hổ ca… huynh tuyệt quá!” Thân thể không ngừng lắc lư dưới kỹ xảo
trêu đùa phong phú của Đinh Hùng, nàng bất giác gọi tên nam nhân mình
thích.
“Tiện tỳ!” Nguyên tưởng rằng mình đã khống chế được Thải Hà, không
ngờ trong lòng nàng vẫn còn nghĩ tới người khác! Đinh Hùng trong nháy
mắt đỏ mắt lên vì tức.
“Ngươi đánh ta?” Thải Hà che mặt, nhìn chằm chằm nam nhân ngồi trên người mình.
“Đánh cô thì sao? Cô chỉ là một nữ nhân Tiêu Thiên Lân không cần, ta
đáng thương hại cô mới lui tới với cô, cô đừng có mà rượu mời không uống chỉ thích rượu phạt…” Hắn không nói nữa.
“Ngươi đánh ta? Ngươi dám đánh ta, ta vứt bỏ ngươi!” Thải Hà đang
thương tâm đột nhiên đứng dậy, dùng sức đạp lên người nam nhân.
“Hừ! Đồ tiện tỳ điên!” Đinh Hùng bị nàng đá ngã xuống sàn.
Nữ nhân điên khùng! Sức lực lớn như vậy, không có nam nhân nào thích
nữ nhân thô lỗ như vậy, hắn cam đoan Tiêu Thiên Lân cũng thế.
“Ngươi cho rằng ngươi là ai? Ta không cần ngươi thương hại ta! Ta một chút cũng không đáng thương…” Thải Hà dường như bị điên, không ngừng
đánh Đinh Hùng.
“Hừ! Có đáng thương hay không, chính cô tự biết.” Đinh Hùng bị khí
thế dũng mãnh của Thải Hà hù dọa, không muốn nói nhảm với nàng nữa, mặc
quần vào bỏ đi.
Núi xanh còn đó, lo gì thiếu củi đốt.
Nữ nhân này điên rồi! Nhưng, hắn cũng không có điên theo.
Hắn phải chăm sóc cho “tiểu huynh đệ” của hắn thật tốt, tránh sau này gặp đại mỹ nhân không có cái để dùng, như vậy rất đáng tiếc!
“Chàng nhẹ một chút… đau quá.” Nguyên mị dạng chân cho nam nhân ra
vào, cặp mắt mê ly, không ngừng giãy giụa vòng eo mảnh khảnh, toàn thân
trên dưới tỏa ra một mị lực chết người.
Chết tiệt!“Chàng” là ai chứ?
“Ta không có tên à?” Tiêu Thiên Lân không nghe lời, dùng sức đâm
thẳng vào trong, ép nàng phải nhượng bộ. Nhưng, bất kể hoan ái mấy lần,
“nơi đó” của nàng vẫn chặt như vậy, chặt đến mức khiến dục vọng của hắn
phải đau đớn, hận không thể đưa hết nhiệt tình vào nàng. Thật là vừa yêu vừa hận mà!
“Hổ ca, chàng chậm một chút đi mà!” Bị ép tới cực hạn, tiểu nữ nhân
ngồi trên giường của hắn đành hết cách, gọi tên của người yêu.
“Ừ!” Nhận được sự thắng lợi, động tác hắn mới hơi chậm lại, đồng ý cho lời cầu xin của nàng.
Trên bàn tràn đầy thức ăn. Tống Diễm sai nha hoàn dọn tám món ăn
chính do Tiêu Thiên Diễn làm lên bàn, sau đó nàng cười rạng rỡ đi mời tỷ muội dùng