ứ mà người đàn bà như Đới Ngải Linh cần là gì, không phải chị muốn anh yêu chị sao? Anh có
thể giả vờ yêu chị, diễn kịch có thể sẽ bị nghiện, anh đã quen và nắm
bắt được bí quyết trong đó, có lúc ngay cả bản thân mình cũng không phân biệt được thật giả.
“Em muốn nghe lời nói thật chứ?”.
Chị bị anh
hôn tới mức bật cười, lúc trả lời giọng cũng mềm mại hơn nhiều, cánh tay xiết chặt hơn, mặt áp sát vào tai anh, nói: “Đương nhiên, nếu anh nói
dối thì cẩn thận em véo chết đó”.
Anh quay mặt lại nhìn tấm ảnh đó,
bàn tay Đổng Tri Vy được nắm chặt trong lòng bàn tay Viên Cảnh Thụy, vai cô sát gần cánh tay Viên Cảnh Thụy. Anh cảm thấy dạ dày mình như thắt
lại.
Sự thành thật của cơ thể không phải là việc tốt.
“Anh rất không vui”. Anh nói.
Chị hơi nhấc người dậy nhưng anh đưa hai tay ra ấn tay chị xuống, tiếp tục
nói: “Người đàn ông này lại nhặt lại người phụ nữ anh đã đá đi, anh còn
tưởng anh ta xứng đáng là đối thủ, bây giờ mới thấy anh ta khiến anh cảm thấy mất đi vài phần hứng thú”.
Chị bật cười ha ha, không chỉ vui mà còn cảm thấy tự hào.
Hồi trước mỗi lần chị nhắc tới Đổng Tri Vy trước mặt Ôn Bạch Lương, anh đều hỏi mấy câu đại loại “Chị nhắc cô ấy làm gì?” để trả lời chị, một người chỉ khi không quên được một người khác mới hỏi những câu như vậy, nhưng trong câu trả lời của anh bây giờ không nhắc tới Đổng Tri Vy nữa, anh
chỉ quan tâm đối thủ của mình.
Chị thích nhìn điệu bộ dã tâm hừng hực của anh, mà trên thế giới này người có thể giúp anh thỏa nguyện dã tâm
ấy chỉ có chị, thứ anh muốn chỉ có chị mới giúp anh đạt được, không có
chị, anh chẳng làm được gì cả.
Chị cũng thích cảm giác được nắm giữ
tất cả, nhưng càng thích cảm giác nắm giữ được anh hơn, anh khiến chị có cảm giác thực sự đã có anh, đương nhiên chị cũng không đối xử tệ với
người đàn ông mình yêu.
“Yên tâm đi, mọi thứ đã chuẩn bị ok rồi, sau
khi có báo cáo quý này của Thành Phương Lâm Ân sẽ khởi động quá trình
chuyển nợ thành cổ phiếu, yêu cầu quyền sở hữu cổ phần và tập trung tước mỏng cổ phần trong tay Viên Cảnh Thụy. Cổ phần trong tay Viên Cảnh Thụy hiện nay là của anh ta và Trình Tuệ Mai, cộng vào chiếm 33%, vụ kiện
của anh em họ Trương bắt đầu thì cổ phần của Trình Tuệ Mai nhất định sẽ
bị đóng băng, khi Thành Phương lên sàn, số cổ phiếu thị trường cấp hai
tung ra sẽ được Lâm Ân và chúng ta nuốt trọn, lần này phần thắng của
chúng ta rất lớn”.
Ôn Bạch Lương chau mày: “Nhưng hai tên đần độn họ
Trương đã làm hỏng việc một lần, Viên Cảnh Thụy để ý tụi nó kĩ lắm, anh
sợ anh ta đã sớm có kế sách đối phó với hai tên đó rồi”.
Đới Ngải
Linh thu hai tay lại rồi đi vòng ra ngồi lên ghế sofa, mặt đối mặt với
Ôn Bạch Lương: “Cho dù hai anh em họ không được việc thì trong tay em
vẫn còn con át chủ bài”.
“Con át chủ bài gì?”. Ôn Bạch Lương vội hỏi.
Chị ném cuốn tạp chí sang một bên, gương mặt để lộ nụ cười thần bí, tâm trạng vô cùng hưng phấn, còn nháy mắt với anh nữa.
“Bí mật, anh cứ từ từ mà đoán”.
Anh vẫn chau mày, chị đưa tay nhéo mày anh rồi cười: “Được rồi, con át chủ
bài này là em vô tình có được, trước đây em cũng không nghĩ lại thuận
lợi thế này, đến lúc đó anh sẽ biết thôi. Còn nữa, nếu như lần này nắm
chắc Thành Phương thì Lâm Ân sẽ cần một đại diện ở hội đồng quản trị, em đã tiến cử anh với ông Hames rồi”.
Ôn Bạch Lương mở to mắt, thứ ánh
sáng lóe lên trong mắt anh khiến chị cảm thấy niềm vui dâng lên cực
điểm, một lần nữa chị lại bật cười thành tiếng.
Quãng thời gian qua
Đổng Tri Vy phải sống những ngày đầy mạo hiểm, kích thích, trầm bổng lên xuống, ngay cả cảm giác ngồi tàu lượn siêu tốc cũng không bằng.
Buổi tối hôm ở Hồng Kông, giây phút cô quay người giữ lấy anh và nói với anh câu ấy, cô biết cuộc sống yên bình cô giữ gìn bấy lâu nay đã bị chính
tay cô phá vỡ.
Quả nhiên, Viên Cảnh Thụy vốn là người thuộc phái hành động, tối hôm đó anh muốn cô cùng xuất hiện ở buổi tiệc với mình, sau
khi bị cô từ chối anh còn hỏi lại.
“Còn có chuyện gì sao?”.
Khi
hỏi câu này tay anh vẫn nắm tay cô, gương mặt áp lại rất gần, hơi thở
hòa quyện cùng hơi thở cô, mang theo hơi ấm ẩm ướt, trong vòng tay anh
cô trở nên mềm yếu hơn lúc nào hết. Câu tỏ tình ban nãy đã lột hết khả
năng tự bảo vệ cuối cùng của cô, bị bàn tay rắn chắc của anh nắm chặt cô có cảm giác mình như một cây lau nhẹ bỗng, bẻ một cái là gãy, nhưng có
cảm giác được gãy trên người anh, rơi xuống đâu cũng tốt.
Nhưng sự tỉnh táo cuối cùng còn sót lại ép cô lên tiếng: “Không được, em không muốn”.
Khái niệm thời gian đã bốc hơi trong đầu anh, cảm giác ôm cô quá tuyệt vời,
từ khi anh sực tỉnh sau phút giây đơ dại vẫn giữ tư thế như này, bây giờ anh đang nói chuyện với cô nhưng trong đầu lại xuất hiện từng khoảng
trống ngắt quãng. Anh đã quên mọi thứ trên thế giới này, ngoài cô ra.
Anh đã muốn có người con gái bé nhỏ ngọt ngào này từ lâu rồi, lâu tới
mức anh sắp tuyệt vọng, bây giờ cô ở đây, bên cạnh anh, tay trong tay
anh, hơi thở lẫn với hơi thở của anh, anh không thể kìm nén được cảm xúc muốn cả thế giới này biết niềm vui của anh.
Thế nhưng