ắn trên má.
Tim Mộ Dung Phong đập thình thịch,xung
quanh cảnh chiều nắng xuân,trong cơn gió mềm mại vô hạn,yên lặng đến mức như nghe được tiếng thở của mình.Giữa trời đất chỉ còn đôi mắt đen láy
của cô bé đó,thanh khiết đến mức khiến người ta không dám nhìn.Anh không kìm được ôn tồn hỏi: “Cháu tên gì?”.Cô bé đó cầm mũ,vẻ mặt cảnh giác
nhìn anh.Thanh Du trong lòng sợ hãi,ở bên cạnh nói: “Cha,chị ấy tên Đô
Đô”.Mộ Dung Phong cười ha ha: “Sao lại gọi cái tên kì lạ cổ quái
thế?”.Đô Đô bĩu môi nói: “Có gì mà kì lạ chứ,mẹ cháu nói,là tên daddy
đặt cho cháu,daddy nói rồi,cháu là chị cả,sẽ gọi là Đô Đô,đợi có em trai hoặc em gái,sẽ gọi là Rê Rê,có em trai hoặc em gái tiếp nữa,sẽ gọi là
Mi Mi,như thế họp lại sẽ là Đô Rê Mi,nếu có em trai hoặc em gái nữa
nữa,tiếp theo sẽ là Đô Rê Mi Pha Sơn La Si…”.Giọng nói mềm mại giống như chim vàng anh hót véo von,khiến cả đám tùy tùng phì cười.Mộ Dung Thanh
Du cũng mỉm cười,từ lúc nó hiểu chuyện đến nay ít khi thấy cha có vẻ mặt vui vẽ như vậy.Mộ Dung phong ồ một tiếng,hỏi Đô Đô: “Cha cháu đâu?”.Đôi lông mày nhỏ của Đô Đô hơi chau lại: “Cha đang nói chuyện với bác,bác
rất tốt cho cháu ăn kẹo”.Bỗng cô bé lại bĩu môi: “Mamy không cho cháu
ăn”.
Mộ Dung Phong thấy cô bé nói vòng vo
không rõ,liền hỏi Thanh Du: “Là con bên nhà dì à?”.Thanh Du nói: “không
phải là con gái của bác tư”Mộ Dung Phong sững sờ một lát,bỗng nhiên thấy Đô Đô giơ tay ra,lao về phía đằng sau anh: “Mamy…mamy…”.Chỉ nghe thấy
một giọng nói vừa sốt ruột vừa lo lắng: “Sao con lại chạy đến đây,mẹ tìm con khắp nơi,lo chết đi đựơc”.
Dường như đã qua cả nửa đời người,mới có dũng khí quay đầu lại.
Hình bóng đó in vào mắt anh,vẫn rõ ràng
như thế,tất cả mọi thứ trong kí ức dường như sống lại.Giống như ai đó mở phong ấn,tất cả ầm ầm ào ra.Cách nhiều năm như thế,cách quá khứ trước
kia nhiều năm như thế,hóa ra vẫn nhớ rõ đến vậy,hàng tóc rối xỏa bên vai cô,đường cong chiếc cằm dịu dàng của cô,cách xa như thế,phản phất có
mùi hương hoa nhài,thảng thốt như mơ,giấc mơ anh đã mơ nhiều lần ấy,lần
này nhất định lại là mơ,mới có thể nhìn cô rõ ràng như thế.
Tĩnh Uyển quỳ ở đó,mãi lo chỉnh lại váy
áo cho con gái: “Xem con kìa trên mặt là gì đây hả”,dáng địu vô cùng yêu thương đưa tay ra lau đi mồ hôi lấm tấm trên mặt con gái,vừa ngẩng
đầu,nụ cười trên mặt dần dần tắt lịm,khóe miệng hơi mấp máy,cuối cùng
khẽ gọi: “Tổng tư lệnh”.
Ngực Mộ Dung Phong phập phồng mạnh,ngay
cả bản thân anh trong giây phút ngắn ngủi ấy mình nghĩ bao nhiêu
việc.Kinh ngạc,hối hận,bối rối,oán hận,phẫn nộ…vô số cảm giác phức tạp
không thể nói rõ,anh chỉ có thể đứng đó,tay nắm chặt,móng tay cắm sâu
vào lòng bàn tay,anh cũng như không cảm thấy gì.Ánh mắt anh lướt trên
mặt cô,bỗng nhiên lại chuyển qua Đô Đô,cô theo bản năng ôm chặt lấy
con,trong mắt có sự hoảng hốt,rất nhanh liền trấn tĩnh lại,chỉ còn lại
sự phòng bị cảnh giác.Mộ Dung Phong như hóa đá,đứng yên ở đó không động
đậy,giọng nói anh gần như sợ hãi: “Con gái em?”.
Tĩnh Uyển ừ nhẹ một tiếng nói với con:
“Gọi chú đi con”.Đô Đô dựa vào lòng mẹ,rất nghe lời gọi một tiếng: “Chú
ạ”.Mộ Dung Phong lại không nói gì,nhìn cô,Tĩnh Uyển bình tĩnh nhìn
anh,giọng nói của anh như hơi khó khăn: “Đứa bé này… thật giống em.Mấy
tuổi rồi?”.Tĩnh Uyển không trả lời,Đô Đô cướp lời: “Năm nay cháu sáu
tuổi rồi”,khuôn mặt cô bé đầy vẻ đắc ý: “Tháng trước cháu mới sinh nhật
sáu tuổi,daddy mua cho cháu một chiếc bánh ga tô to”.Tĩnh Uyển chỉ ôm
chặt lấy con,lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh,đằng sau vọng đến tiếng bước
chân nhỏ,cô quay đầu lại hóa ra là Trình Doãn Chi.Trình Doãn Chi vừa
nhìn tình cảnh này,lập tức thấy đầu ù ù,choáng voáng.Nhưng Mộ Dung Phong đã bình thường trở lại,làm như không có việc gì gọi tên anh: “Thủ
thận”.Trình Doãn Chi cười nói: “Tổng tư lệnh hôm nay đến sao không báo
trước?”,lại quay sang nói với Tĩnh Uyển: “Thím tư về đi Y Dạng đợi thím
tư uống trà chiều đó”.
Tĩnh Uyển ôm con,vâng lời liền đi xuyên
qua cổng vòm đi về.Cô vốn đi rất nhanh,tuy ôm con nhưng trong đầu trống
rỗng,đi vừa vội vừa nhanh.Đô Đô ôm chặt lấy cổ cô,bỗng nhiên nói:
“Mamy,sao trước nay con chưa từng gặp chú?”.Tĩnh Uyển nói: “Chú rất
bận”.Đô Đô làm mặt quỷ nói: “Chú hung dữ quá,Thanh du vừa nhìn thấy chú
liền sợ hãi ngoan ngoãn,Đô Đô không thích chú”.Tĩnh Uyển hoảng hốt vả
hết mồ hôi,đi từng bước trên con đường nhỏ lát đá xanh,cô vốn đi giày
cao,bước đi vang lên tiếng lộc cộc lộc cộc: “Con ngoan sau này gặp chú
đừng làm phiền chú”.Đô Đô nói: “Con biết rồi”.Bỗng cô bé giơ tay vẫy:
“Daddy ,daddy!”.Tĩnh Uyển ngẩng đầu lên,quả nhiên Tín Chi đang từ xa đi
đến,tim cô liền dịu lại,dường như chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc ấy,sẽ cảm thấy trấn tĩnh bình tâm.Tín Chi từ xa đã dang tay ra,đón lấy
Đô Đô nói: “Cái đồ nghịch ngợm này,lại chạy đi đâu hả?”,anh nhìn Tĩnh
Uyển một cái,Tĩnh Uyển nói nhỏ: “Em không sao”.Tín Chi một tay ôm con
một tay nắm lấy tay cô.
Tay anh ấm áp mạnh mẽ,cho cô một cảm
giác an ủi,trấn tỉnh kì diệu,mọi phiền não trong tim đều lắng lại,dần
dần trở lại vẻ ung dung bìn