XtGem Forum catalog
Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325162

Bình chọn: 7.5.00/10/516 lượt.

nh nặng. Huống hồ Tĩnh Uyển là con gái, thân ở trong quân

đội mà không hề ngạo mạn, thường mặc đồ nam đi theo Mộ Dung Phong. Hai

tuyến Nam Bắc Thừa quân đồng thời chiến đấu vô cùng vất vả, còn cô cùng

Mộ Dung Phong đi lại khắp các hành dinh, chạy hàng ngàn cây số, trong

mưa bom lửa đạn không rời nửa bước, cho nên không ít tướng lĩnh bên cạnh Mộ Dung Phong đầu tiên lườm nguýt, sau đó hoài nghi, cuối cùng hễ nhắc

đến “phu nhân” là không kìm được khen ngợi, bái phục không thôi. Ngay cả phóng viên nước ngoài cũng đăng ảnh chụp chung của cô và Mộ Dung Phong

lên báo Tây, khen “Mộ Dung phu nhân cũng anh hùng”.

Cho nên hôm đó Tôn Kính Nghi cảnh vệ đi

theo Thẩm Gia Bình : “Không biết vì chuyện gì mà phu nhân ngồi khóc ở

đó”. Thẩm Gia Bình nói: “Vớ vẫn sao phu nhân lại khóc!”. Nói xong lại

cảm thấy tuy cô kiên cường rốt cuộc vẫn chỉ là phụ nữ, câu nói của mình

cũng quá võ đoán, liền hỏi: “Vì sao khóc?”.

Tôn Kính Nghi nói: “Hôm trước đánh Phụ

Thuận, thu hoạch được rất nhiều thứ, đều chất cả trong kho. Mấy ngày nay phu nhân quá buồn chán, rồi đến kho tiện lấy hai quyển sách và mấy tờ

báo cho phu nhân xem, không biết vì sao, vừa nãy tôi thấy phu nhân ngồi ở đó một mình, lặng lẽ khóc”.

Thẩm Gia Bình biết tính cách Tĩnh Uyển

rất kiên cường, có lần ngã xuống từ lưng ngựa cũng không thấy cô đỏ mắt, nên nghe Tôn Kính Nghi nói vậy, trong lòng thấy hơi lo lắng. Anh nghĩ

một lát nói: “Cậu Sáu còn đang họp, tôi đến xem phu nhân có gì dặn dò

không”.

Đại quân tiến xuống phía Nam, lúc này

hành dinh đặt tại thị trấn nhỏ Thanh Bình cách Phụ Thuận chỉ ba bốn cây

số, vì nơi đóng quân không đủ, cho nên trưng dụng nhà quan chức về hưu

của địa phương làm hành dinh. Thị trấn Thanh Bình tuy không lớn, nhưng

từ xưa là trạm dịch trọng yếu, cho nên tuy là nhà dân, nhưng rất nhiều

giếng trời, lớp lớp sân vườn, rộng rãi và hoa lệ. Trong chiếc sân phía

trước căn nhà Tĩnh Uyển có thể đặt hàng trăm chậu hoa cúc, chen chúc như biển hoa. Thẩm Gia Bình từ xa đã nhìn thấy Tĩnh Uyển đứng trước cửa sổ, lặng lẽ nhìn biển hoa như gấm nhung. Bọn họ luôn kính trọng Tĩnh Uyển,

vậy nên vừa vào phòng đã lập tức hành lễ: “Phu nhân”.

Bình thường Tĩnh Uyển rất ít khi dùng

son phấn, những khi bôn ba hầu như cô đều mặt đồ nam, lúc này vì trong

hành dinh nên cô mặc chiếc sườn xám nhung màu xanh thẳm hết sức bình

thường, trên mặt phủ một lớp phấn mỏng, tuy thế vẫn có thể nhận ra khóe

mắt hoe đỏ. Thẩm Gia Bình đang suy tính, Tĩnh Uyển thấy vẻ mặt anh liền

gượng cười, nói: “Hôm nay tôi hơi mệt, anh đừng nói với Cậu Sáu”.

Thẩm Gia Bình nhìn dáng vẻ cô,

dường như vô cùng đau lòng, nhưng anh chỉ là đội trưởng cảnh vệ, rất

nhiều việc không tiện hỏi, đành đáp: “Nếu có chuyện gì, phu nhân có thể

giao Gia Bình làm”. Tĩnh Uyển “ừ”một tiếng, một lúc sau mới hỏi anh:

“Theo anh lúc nào mới có thể tấn công Càn Bình?”. Thẩm Gia Bình nghe cô

hỏi vậy, vô cùng bất ngờ, vì tuy cô ở trong quân đội, nhưng chưa từng

hỏi việc quân, bình thường đa phần bận mấy việc vặt như thăm hỏi quân

lính hay cầm máu…anh chần chừ đáp: “Việc tiền tuyến rất khó nói, cũng

không quá mấy ngày đâu”.

Tĩnh Uyển lại “ừ”một tiếng, Thẩm Gia

Bình tinh mắt, thấy một tờ báo đặt trên chiếc bàn bằng gỗ lê,cầm lên

xem, thấy đó là một tờ “Dĩnh Châu nhật báo”, mấy ngày trước mặt báo có

cáo thị màu đen rất bắt mắt: “Tuyên bố đoạn tuyệt cha con Doãn Sở Phàn

và Doãn Tĩnh Uyển”, anh đọc lướt thấy giọng điệu rất gay gắt, nói: “Đứa

con gái hư đốn bỏ nhà bỏ nước là bất trung, hủy hôn ra đi là bất nghĩa,

không nói với cha mẹ là bất hiếu”, lại viết “Kẻ bất hiếu, bất trung, bất nghĩa không thể là gia tộc Doãn thị, cho nên tuyên bố đoạn tuyệt quan

hệ cha con”.

Tĩnh Uyển thấy anh đọc báo,

cười thê lương nói: “Bái Lâm sắp về rồi, anh đem cái này đi, đừng để anh ấy nhìn thấy”. Từ lúc Thẩm Gia Bình quen biết cô, chưa từng thấy vẽ mặt cô như vậy, trong lòng buồn rầu, nói nhỏ: “Việc này vẫn nên nói với Cậu Sáu thì hơn, phu nhân chịu đựng tủi nhục như vậy, đến lúc đó Cậu Sáu có thể ra mặt giải thích rõ ràng”.

Trong mắt Tĩnh Uyển ngân ngấn lệ,

quay mặt đi nói nhỏ giống như thì thầm một mình: “Ngay cả cha mẹ tôi

cũng không cần tôi nữa, còn gì đáng để giải thích chứ?”.

Mộ Dung Phong đi xem bố phòng nên về

hành dinh rất muộn. Căn phòng cũ kĩ ảm đạm.trong phòng khách bật

đèn,dưới chiếc chụp đèn màu trắng đục, ánh sáng tỏa ra một quầng vàng

tối mờ mờ,đồ dùng đều là gỗ lê kiểu cũ, hoa văn trạm trổ lồi lõm, dưới

ánh đèn càng đượm không khí cổ xưa. Trong phòng im phăng phắc, bàn ăn

bên ngoài đặt một nồi lẩu hoa cúc đã sắp cạn, kêu lục bục, ngọn lửa bên

dưới cũng sắp tàn. Mộ Dung Phong thấy bốn đĩa thức ăn bên cạnh đều lạnh

ngắt, liền đi vào bên trong, dưới ánh đèn màu, chiếc mành lụa trên cửa

ánh lên ánh tím âm u, chiếc màn trân châu trên giường cũng lờ mờ phát ra ánh sáng tím hồng.

Tĩnh Uyển đợi quá lâu, đã mặc cả quần áo đi ngủ, Mộ Dung Phong khẽ khàng, giở chăn ra định đắp cho cô, cô tỉnh

giấc, thấy anh mĩm cười nói: “Sao em lại ngủ quên chứ, anh ăn cơm chưa?” Mộ Dung Phong đáp: