Không Cho Trả Lại Ông Xã

Không Cho Trả Lại Ông Xã

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324474

Bình chọn: 7.5.00/10/447 lượt.

ệc gì thì nói không có việc gì, ở

trước mặt anh mà làm bộ thì sẽ không có kết quả."

Dứt lời, tắt đèn ở đầu giường, đặt lưng nằm lại xuống giường.

Gì đây... sao anh lại nói nhiều vậy chứ? Lề mề dài dòng, không giống tác phong lạnh lùng của anh chút nào.

Dung Dĩ Ân mở to hai mắt, hoài nghi điều mình với vừa nhìn thấy. Kia, là nụ

cười sao? Thì ra anh cũng biết cười, hơn nữa khi cười lên thì rất đẹp.

Cho nên, anh không muốn làm lần nữa, anh chỉ cố ý dọa cô thôi sao!

Đột nhiên cảm thấy, anh cũng không phải là người khiến người khác sợ hãi,

mặc dù hơi lạnh lùng, giọng nói lạnh nhạt nhưng cũng mang theo tia lo

lắng.

Nở nụ cười nhạt, trong đầu hiện lên ước mong nho nhỏ, cô dũng cảm nói: "... Có thể cầu xin anh một chuyện không?"

"Nói."

"Anh có thể ôm em ngủ không? Em không quen giường."

Tối nay họ ở lại nhà lớn, mai mới đến nhà của Bách Mộ Khắc trong thành phố, bắt đầu cuộc sống tân hôn của hai người. Nhưng ngủ ở đâu cũng là nơi xa lạ đối với cô, cô nghĩ cô cần chút cảm giác an toàn.

Ôm cô ngủ?

Có lầm hay không, cũng không phải đứa trẻ ba tuổi, hơn nữa, anh không có thói quen để người khác nhích lại gần mình.

"Mới vừa rồi anh nói, có việc thì hãy nói có việc, không có việc gì thì nói

không có việc gì, ở trước mặt anh mà làm bộ thì sẽ không có kết quả.."

Bây giờ là trêu chọc sao? Dùng lời của anh để bắt bẻ lại anh.

Bách Mộ Khắc xoay mặt nhìn cô, cau mày, thầm nghĩ... Thôi, quân tử nhất ngôn, Bách Mộ Khắc đưa tay ra kéo cô vào ngực anh.

Cảm kích sao, khóc nức nở sao, anh Bách Mộ Khắc đời này còn chưa cớ bao giờ ôm phụ nữ ngủ đấy!

"Mộ Khắc..."

"Không cho phép nói chuyện." Lạnh giọng cảnh cáo.

"Được." Co bả vai lại, Dung Dĩ Ân giống như con mèo nhỏ, ngoan ngoãn dựa vào ngực anh.

Dựa vào lòng ông xã là ước mơ nho nhỏ của cô, không nghĩ tới hôm nay cuối

cùng cũng thực hiện được, nghe nhịp tim của anh, nghe hơi thở của anh,

cảm nhận nhiệt độ cơ thể anh, đây chính là người đàn ông cô vừa thấy đã

yêu, là chồng của cô.

Thời gian lẳng lặng trôi qua...

Ngủ không được, một giấc mộng đẹp như vậy lại trở thành hiện thực vào lúc ban đêm, cô không nỡ ngủ.

Anh thì sao? Chắc ngủ thiếp đi rồi! Dung Dĩ Ân mở mắt, trong ánh sáng lờ mờ nhìn đường nét khuôn mặt Bách Mộ Khắc, nhất thời cảm giác rất hạnh

phúc, liền bộc lộ tâm tìm đè nén đã lâu, "...Kỳ thật em vẫn muốn nói với anh, dù em không đủ hoàn mỹ, nhưng em sẽ cố gắng trở thành người vợ

hoàn mỹ nhất, em thích anh, gả cho anh là quyết định hạnh phúc của em."

Đôi mắt đen lập tức mở ra.

Quyết định hạnh phúc nhất! Trái tim giống như ngừng đập, vì lời tỏ tình bất thình lình của cô.

Mặc dù đã biết trước cô thích mình, nhưng khi nghe chính miệng cô nói ra,

cảm giác rất khác, cho dù anh không muốn, nhưng không thừa nhận không

được, tình cảm của Dung Dĩ Ân, hoàn toàn thỏa mãn lòng hư vinh của anh.

"Nhớ kỹ lời em nói."

Anh muốn cô nhớ kỹ phần tình cảm này, nhớ kỹ anh là quyết định hạnh phúc nhất của cô.

Không nghĩ rằng anh sẽ đáp lại, Dung Dĩ Ân há hốc mồm tại chỗ... Anh, anh còn chưa ngủ?

Cảm thấy quá xấu hổ, Dung Dĩ Ân đang muốn rời khỏi ngực anh, nhưng bàn tay

của Bách Mộ Khắc đã hành động trước đem đầu của cô kéo vào ngực mình.

"Đừng lộn xộn nữa! Nếu không tự gánh lấy hậu quả."

Nghe thấy cảnh cáo, quả nhiên cô không dám vậy nữa, ngoan ngoãn dựa vào ngực anh.

Cô ngoan ngoãn, làm Bách Mộ Khắc không nhịn được khẽ cười.

Ban đêm, khi Dung Dĩ Ân ngủ rồi, anh vẫn không ngừng nghĩ.

Cô nói, cô thích anh, vậy anh thì sao? Anh cũng thích cô chứ?

Trước đây, anh chưa từng nghĩ đến vấn đề này, bởi vì cô là vợ anh, là mẹ của

con anh, anh biết chỉ cần anh về nhà, nhất định sẽ thấy cô đang chờ ở

đó, anh chưa bao giờ cần nghĩ yêu hay không yêu.

Dĩ nhiên, anh

phải nói thật, nếu như không phải ông nội lấy quyền thừa kế ra uy hiếp,

anh sẽ không cưới Dung Dĩ Ân làm vợ. Nguyên nhân rất đơn giản, cô hoàn

toàn không phù hợp với yêu cầu chọn vợ của anh.

Nhưng điều này cũng không chứng tỏ rằng anh chán ghét cô.

Khi mở cửa nhà ra, chuyện đầu tiên anh làm đó chính là tìm kiếm bóng dáng

cô, chỉ cần thấy cô tâm tình sẽ bình tĩnh lại, cái này gọi là thích sao?

Ngồi ở trước bàn ăn, nhìn cô tự mình đi hâm thức ăn, sẽ cảm thấy thỏa mãn, đây là thích sao?

Cùng cô nhiệt tình, cũng chỉ có thể ân ái với cô, mỗi lần đều cảm thấy được an ủi, đây là thích sao?

Nghe thấy cô nói muốn ly hôn, ý thức được mình sắp mất đi người quan trọng

nhất, thế giới giống như đang sụp đổ, cái này là thích sao?

Nhìn thấy nước mắt của cô, trái tim vừa thắt lại vừa đau, cái này gọi là thích sao?

Mặc kệ kết hôn bao nhiêu lần đều cảm thấy vợ mình phỉa là cô, đây gọi là thích sao?

Mặc không có thói quen ôm người khác ngủ nhưng vẫn không thu tay về, đây là thích sao?

Nếu tất cả nhưng điều trên đúng thì anh nghĩ rằng anh thích cô.

Vì là người quản lý cả tập đoàn, nên từ trước đến giờ Bách Mộ Khắc luôn có yêu cầu cao với công việc, người chưa vào phòng làm việc, thì đã gọi

điện đến phân công công việc.

Mặc dù hôm qua mới tổ chức lễ cưới, nhưng sáng nay thư ký Kim vẫn nhận được điện thoại của


pacman, rainbows, and roller s