thể sực nghĩ ra điều gì, nhưng nghĩ một lát rồi lại do dự. Vì đứng ngược sáng nên mắt cô khẽ
chớp.
Anh cảm thấy hôm nay tâm trạng rất tốt nên nhẫn nại chờ thêm một lúc, thấy cô vẫn chần chừ, anh liền cất tiếng hỏi: “Sao vậy?”.
Nhiếp Lạc Ngôn khẽ nhíu mày, nghĩ một lát mới hỏi lại: “Trước đây em có một sợi dây đeo điện thoại, anh có nhìn thấy không?”.
Máy tính vang lên khúc nhạc du dương, Ninh Song Song vẫn đang chăm chú xem
phim, như thể không quan tâm đến bất cứ điều gì khác. Nét mặt Giang Dục
Phong vẫn không thay đổi, nhưng nhất thời không lên tiếng.
Thấy
anh có vẻ không hiểu ý mình, Nhiếp Lạc Ngôn đành nói: “Chính là dây đeo
điện thoại có hình chú hươu nhỏ bằng pha lê ấy, trước đây em đã dùng một thời gian”.
“Vậy sau này thì sao?”, cuối cùng Giang Dục Phong
cũng chịu mở miệng. Thực ra cơ thể anh nằm gọn trong mảng tối của căn
nhà, nhưng cô vẫn có thể nhìn rõ dáng vẻ thờ ơ qua hai đầu lông mày của
anh. Anh nói: “Đó là đồ của em, sao bây giờ lại đòi anh chứ?”.
“Hình như em đã làm mất nó, hôm qua em tìm khắp nhà nhưng không thấy. Em
nghĩ, liệu có phải do không cẩn thận nên em đã để lại ở chỗ anh không?”
Dừng lại một lát, lông mày vẫn nhíu lại, dường như cô đã thầm quyết định chuyện gì đó, rồi đột nhiên lên tiếng: “… Thôi vậy, có lẽ em đã làm mất thật rồi”.
Đồ vật nhỏ như vậy, hơn nữa đã một thời gian cô không dùng tới, có thể nó bị rơi ở một góc nào đó, giờ chỉ nghĩ tới việc tìm
lại thôi cũng thấy rất khó rồi.
Cô không muốn gặng hỏi nên lại ngồi xuống ghế, ánh mắt dán vào màn vi tính nhưng tâm tư không biết đã đặt ở chỗ nào mất rồi.
Chiếc dây ấy vốn là của Trình Hạo, nhưng cuối cùng lại rơi vào tay cô. Hay nói chính xác là chính cô đã ăn trộm nó.
Sau buổi cắm trại bên bờ biển, mọi người cùng đi tàu về trường, ai cũng mệt mỏi, thêm vào đó lại đúng lúc nghỉ trưa, nên tàu mới chạy không được
bao xa thì ai nấy đều lăn ra ngủ. Chỉ có mình cô tỉnh táo và còn tâm
trạng đi tới khu kết nối giữa hai toa tàu để rửa mặt, lúc về chỗ ngồi,
cô lại đi qua Trình Hạo.
Di động của cậu đặt trên bàn, con hươu
nhỏ bằng pha lê buông xuống, rồi khẽ lắc lư theo nhịp, màu sắc sặc sỡ
phản chiếu lại ánh nắng mặt trời bên ngoài cửa sổ.
Thực ra cô đã
từng hỏi cậu, chiếc dây đeo điện thoại này có ý nghĩa đặc biệt gì không, bởi hiếm khi thấy các bạn nam sinh trang trí thứ này cho di động của
mình. Nhưng lúc ấy cậu lại nói nó chẳng có ý nghĩa gì, chỉ là đeo cho
vui thôi.
Cô trở về chỗ của mình, tim vẫn đập nhanh không ngừng, lòng bàn tay nắm chặt, mặc cho đồ vật nhỏ bé ấy bị nắm tới mức nóng lên.
Cô chỉ muốn giữ nó làm kỷ niệm!
Mặc dù đã quyết định rời bỏ, nhưng dù gì cũng phải giữ cho mình một vật để
có thể nhớ mãi. Cô không cần những hồi ức và tưởng tượng hư ảo kia, mà
chỉ cần một vật hiện hữu, có thể nhìn thấy, có thể chạm vào, một vật sẽ
thuộc về cô mãi mãi.
Cô thậm chí còn không hiểu nổi tại sao mình
lại có hành động sai lầm và điên cuồng đến thế, cứ như thể trong đời chỉ có một lần điên cuồng như vậy, mãi tới vài phút sau, tim cô mới đập
chậm lại, và cô bắt đầu hối hận. Hối hận vô cùng.
Đã lớn thế này
nhưng đây là lần đầu cô làm chuyện ám muội. Thậm chí còn chưa nhận được
sự đồng ý của đối phương mà đã tự tiện lấy đồ của họ. Nhưng không kịp
nữa rồi, muốn trả lại cũng không kịp nữa, điều quan trọng hơn là cô đột
nhiên không có được sự can đảm như ban nãy.
Đôi khi cơ hội để làm được một việc nào đó chỉ xảy ra một lần, chỉ một lần mà thôi. Nếu cơ
hội đã qua thì ngay cả bản thân cũng sẽ cảm thấy không thể tin nổi hành
động đó lại thành công như thế.
Vì vậy, sau này cô vẫn giữ chiếc
dây đeo điện thoại hình chú hươu nhỏ bằng pha lê kia, nhưng có một thời
gian rất dài cô không dám lấy nó ra, cô giống như kẻ trộm suốt ngày thấp thỏm lo âu vì trong nhà cất giấu một tang vật lớn, chỉ sợ bị người khác phát hiện rồi trình báo công an.
Cô cất nó ở chỗ sâu nhất trong
tủ quần áo, đè một xấp quần áo lên, rồi đẩy vào góc kín nhất, làm như
thế mới thấy yên tâm một chút.
Thực ra cô rất muốn biết phản ứng
của Trình Hạo sau sự việc trên, nhưng từ sau hôm đó, hai người không còn nhiều cơ hội gặp gỡ hay tiếp xúc nữa, bởi họ nhanh chóng nhận bằng tốt
nghiệp và chính thức rời khỏi mái trường này. Cũng không hiểu nổi nguyên nhân nào đã khiến cô hạ quyết tâm vào buổi tối bên bờ biển đó, có thể
Trình Hạo cũng nghĩ như cô, dù sao thì mối quan hệ giữa cô và cậu đã đột ngột gián đoạn. Dường như ngày Hai mươi sáu tháng Sáu, ngày tốt nghiệp
của sinh viên trong trường kia chính là một lưỡi dao sắc nhọn, tàn nhẫn
cắt đứt quá khứ và tương lai thành hai đoạn riêng biệt.
Mãi tới
tháng Chín, tới ngày khai trường năm đó, Nhiếp Lạc Ngôn một mình đi
trong vườn trường quen thuộc, nhưng lòng lại bất giác hoảng hốt, có cảm
giác mọi thứ đã thay đổi, lại có vẻ chẳng hề đổi thay, vẫn là ngôi
trường này, nhưng chỉ thiếu đi người ấy.
Hình như đường dẫn có
vấn đề, Ninh Song Song chỉnh lại góc độ màn hình vi tính, chợt nghe thấy giọng nói vọng tới từ phía sau: “Tối nay anh rảnh”.
Nhiếp Lạc
Ngôn bất giác sững người, n