Đúng thế! Anh thật sự điên rồi, thật
sự điên vì em. Táp Táp, hương vị của em so với tưởng tượng của anh, ngọt hơn gấp trăm lần.”
Mục Táp móc di động, toan báo cảnh sát. Cảnh Chí Sâm thong thả tiến từng bước, giữ rịt di động trong tay cô.
Di động bị anh ta ném xuống đất.
Đôi mắt Mục Táp rét lạnh tựa băng, nhìn chằm chặp Cảnh Chí Sâm. Cảnh
Chí Sâm rút khăn tay, lau sạch mũi mình. Sau đó, anh ta ngán ngẩm thở
dài, hai tay giơ lên, tỏ vẻ đầu hàng:“Xin lỗi em, vừa nãy anh mất kiểm
soát. Táp Táp, khoảng thời gian này, anh mệt mỏi lắm.” Nói đoạn, anh ta
khom người nhặt di động, trả Mục Táp,“Anh sẽ cố gắng ép bản thân tỉnh
táo lại, mong em cho anh thêm cơ hội.”
Mục Táp nhét di động vào túi, xoay người sải từng bước dài. Đi được
vài bước dần chuyển thành chạy chậm. Cô muốn tránh xa địa phương quỷ
quái này càng nhanh càng tốt.
Cảnh Chí Sâm đứng chống nạnh tại chỗ, ngóng theo bóng lưng Mục Táp
bằng ánh mắt ảo não xót xa. Anh ta không biết vì sao bản thân lại hành
động như kẻ mất trí. Lúc nãy, luồn khí nóng rẫy len lỏi khắp toàn thân,
khiến anh ta vô phương áp chế. Và cuối cùng…xâm phạm Mục Táp.
Gần đây, số lần anh ta nhớ nhung Mục Táp ngày càng nhiều. Khi ở cùng
Mục Kiều, anh ta thường thông qua gương mặt Mục Kiều, để tìm kiếm bóng
dáng Mục Táp. Sau đó thầm ước ao, giá như là Mục Táp thì tốt quá.
Mẹ anh ta từng nghiêm túc khuyên bảo:“Chí Sâm, mẹ nói thực lòng, con
bé Mục Kiều không thích hợp với con đâu. Mẹ đi qua gần hết cả đời người, đương nhiên có kinh nghiệm đánh giá khái quát một con người. Tâm lí Mục Kiều chưa trưởng thành, cùng lằm chỉ bằng đứa bé mười tuổi , hành động
rất chi là ngờ nghệch, ngớ ngẩn. Có thể ban đầu con cảm thấy nó thú vị,
nhất thời hăng hái chinh phục nó. Nhưng chừng ấy không đủ để hai đứa kết hôn. Chọn vợ phải chọn người hiền lương, thục đức. Từ xưa đến nay, nhận định này luôn chính xác. Vợ là người sống cạnh con cả đời, không phải
dạng phụ nữ để con gặp dịp thì chơi. Mẹ khuyên con nên suy nghĩ kĩ càng, xem ai là người thích hợp cho vị trí dâu hiền vợ thảo. Ai có thể quan
tâm, săn sóc con chu đáo. Ai có thể giúp ích cho sự nghiệp của con. Ai
có thể cùng con tiến lùi, ăn đời ở kiếp. Mẹ không hi vọng người ấy được
con tuyển chọn trong lúc nhất thời mê muội, mắt để cao hơn đầu.”
Nếu là Mục Táp, mẹ anh ta ắt hẳn sẽ đồng ý vô điều kiện. Mục Táp là
cô gái hiểu chuyện, hiểu lý lẽ, xử sự tinh tế, lại biết quan tâm, chiếu
cố người khác…
Nếu là Mục Táp….đáng tiếc thực tế phủ định chữ ‘Nếu’ của anh ta.
*
Tống Vực về nhà, nhìn thấy Mục Táp ngồi trên sô pha xem ti vi, vẻ mặt quá đỗi tĩnh lặng.
“Cơm chín rồi. Chờ em hâm nóng là có thể ăn.” Mục Táp quay đầu, mỉm
cười dịu dàng,“Em hầm củ sen với xương, thả thêm một quả trứng và nêm
thật nhiều hành.”
“Em chưa ăn à?”
“Chờ anh về cùng ăn.” Mục Táp đặt remote xuống, đi tới giúp anh tháo caravat.
“Sao vậy em?” Anh cầm tay cô, cẩn thận quan sát thần sắc cô,“Hửm?”
Cô bỗng nhiên kéo caravt xuống, đồng thời nhón chân, chủ động ngấu
nghiến môi anh, lúng búng nói:“Hôm nay tâm trạng em rất xấu, rất khó
chịu. Anh ôm em đi.”
Tống Vực nghe vậy, đôi tay nhẹ nhàng bế bổng cô lên, đi tới sô pha,
ngồi xuống. Anh dịu dàng mơn trớn mái tóc cô, nghiêng người áp sát, ôn
nhu hôn cô.
“Em bị ức hiếp à?” Môi Tống Vực mân mê ánh mắt cô, ân cần hỏi han.
Mục Táp gật đầu, lại kìm lòng không đậu co ro vào ngực anh. Khuôn
ngực anh rộng mở, tạo thành vòng ôm ấm áp, đem đến cho cô cảm giác bình
yên, an ổn. Tay anh phối hợp khép sát lại, yên lặng đáp ứng cô vợ đang
làm nũng.
“Em nhớ mẹ .” Mục Táp nỉ non,“Nhớ lắm luôn.”
“Lúc mẹ còn sống, mẹ hay an ủi em thế nào?” Tống Vực mỉm cười hỏi.
“Ôm em, nấu thức ngon cho em, dỗ dành em nữa.”
“Dỗ ra sao?”
“Gọi em là cục cưng.”
Ánh mắt Tống Vực chấp chới tia nhu hòa, cằm anh kề sát trán cô, miệng thủ thỉ hai chữ cục cưng.
Giọng nói anh trầm thấp, êm ái như dòng nước chảy xuôi. Hai chữ “cục
cưng’ thoát ra từ miệng anh, ẩn chứa sự nâng niu chiều chuộng, xoa dịu
nỗi buồn man mác trong lòng cô. Mục Táp bỗng cảm thấy, chuyện xảy ở Mục
gia hôm nay, không đau đớn như cô vẫn tưởng. May thay, bên cạnh cô còn
có anh.
Ngoại trừ mẹ, anh là người đầu tiên gọi cô là ‘cục cưng’.
Bao tủi hờn thoắt tan thành mây khói, Mục Táp khụt khịt hai cánh mũi, phì cười:“Anh xem em là trẻ con thiệt hả?”
“Em không giống trẻ con ư?” Tống Vực trêu,“Mọi vui buồn đều thể hiện hết trên khuôn mặt, nào che giấu được ai?”
“Anh muốn biết không? Nguyên nhân em khó chịu đấy.”
‘Đương nhiên.” Tống Vực vuốt ve đỉnh đầu cô: “Đây là quyền lợi của anh.”
Mục Táp ôn tồn thuật lại chuyện xảy ra buổi ban trưa cho anh nghe. Dĩ nhiên, cô lược bỏ việc Cảnh Chí Sâm mạo phạm mình.
“Em sai rồi phải không anh?” Mục Táp hỏi.
Tống Vực ngẫm nghĩ rồi nhận xét:“Việc này tương đối nhạy cảm. Dẫu em
nói hay không, bọn họ đều dựa theo cảm tính để phán xét em. Vì thế, em
không cần bận tâm cách nhìn, cách đánh giá phiến diện, chủ quan của họ.
Thấy cần thì nói, không cần thì im, em cứ hành động theo suy nghĩ của
mình.”
Mục Táp nghiêm túc suy ngẫm lờ