XtGem Forum catalog
Khi Trời Gặp Đất

Khi Trời Gặp Đất

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325511

Bình chọn: 10.00/10/551 lượt.

nh, một tay nắm lấy cổ áo và ưỡn nghiêng

người ra ngoài. Anh sợ cô đau nên thả người khiến cả hai người ngã lăn ra thảm

và anh biến thành chiếc đệm thịt êm ái của cô.

Bò sữa đang bò nhoài ngoan ngoãn ở bên, giờ thấy hai

người như vậy chạy ngay về chỗ của mình. Có lẽ nó nhìn cảnh này nhiều rồi nên

thành quen.

“Em ăn rau chân vịt à? Làm gì có cô gái nào khỏe như

em nhỉ?”. Anh lên tiếng tố cáo.

Một tay cô để lên ngực anh, còn tay kia chậm rãi vẽ

khoanh khoanh và cười tít mắt nói: “Sáng nào em cũng tập tạ gang mà, tạ gang

chứ có phải tạ giấy đâu!”.

“Lẽ ra anh không nên mua tạ gang mới phải!”. Có người

hối hận cũng đã muộn.

“Đồ háo sắc!”. Anh tóm lấy đôi tay cô đang chu du trên

cơ thể mình rồi lật người nằm đè lên cô. Tay anh lần mở từng chiếc cúc áo, một

cái, hai cái và ba cái…

Và rồi đến một chỗ nào đó, anh bỗng cúi người xuống.

Toàn thân Gia Hảo tê dại, cảm giác lâng lâng chạy dọc

trên đầu xuống tới gót chân. Cô thấy mình như bay bổng lên mây, choáng váng và

rồi hơi thở dần ngắt quãng, không khác gì cá bị chết ngạt, bám vội thật chặt

vào người nằm trên.

Mắt Thiếu Hàng sâu thăm thẳm chẳng khác gì mặt hồ xa

xăm. Gia Hảo nhìn si mê, cô ngấu nghiến đôi môi anh, rồi ra sức hít thở, hơi

thở bấn loạn.

Thể xác hai người quấn chặt vào nhau, trong cơ thể

chẳng khác gì có một làn nước nóng hừng hực dâng trào hết đợt này đến đợt khác.

Sau một hồi siết lấy nhau, anh cũng buông người ra nằm

phủ phục lên cô.

Gia Hảo kéo vội tấm chăn mỏng ở trên ghế số pha choàng

lên hai vợ chồng, xong rồi vòng tay ra sau lưng đây mổ hôi của anh ôm chặt và

vỗ vỗ chẳng khác gì đang nựng trẻ con.

“Sao hồi ấy anh lại muốn cưới em làm vợ?”. Cô hỏi một

câu chẳng vì nguyên do gì hết.

Hình như anh đã chìm trong giấc ngủ. Mãi không thấy

trả lời, cô chẳng buồn để ý nữa thì nghe thấy anh đáp: “Câu hỏi này khó trả lời

quá, còn khó hơn cả làm toán cao cấp”.

“Em nhớ lúc ấy bác sĩ nói là em có thể bị liệt. Chẳng

nhẽ anh không sợ em làm liên lụy đến anh sao?”.

Thiếu Hàng nhìn cô chăm chú mãi sau mới cười nói: “Anh

không sợ bị em làm liên lụy, anh sợ là mình chết rồi mà em vẫn chưa đứng được

dậy. Cũng may là…”.

Cô đẩy anh ra và nằm bò lên người anh, anh vuốt ve mái

tóc của cô.

Lần tập huấn này cô đi cùng Đàm Áo nên hai người phải

tiểp xúc với nhau nhiều hơn. Chiều hôm ấy, giảng viên có việc nên buổi học kết

thúc sớm. Về đến Khách sạn, cô đi tắm thay bộ quần áo sạch sẽ và nghĩ ngợi làm

thế nào để giết chết thời gian thì chuông cửa reo vang. Mở cửa ra cô thấy Đàm Áo

đang đứng ở trước cửa.

“Có việc gì đấy?” Gia Hảo không có ý mời Áo vào trong

phòng.

“Cô có rỗi không? Rỗi thì chúng ta đi dạo phố. Mai

sinh nhật mợ tôi, tôi định mua quà tặng mợ, cô giúp tôi chọn được không?” Đàm

Áo rủ cô.

“Được. Anh đợi chút xíu.” Cô quay vào trong lấy túi và

khóa phòng.

“À phải rồi, quên mất không hỏi cô, cô và Thiếu Hàng

yêu nhau phải không?”. Đàm Áo nghĩ đến cảnh hai người đi đâu cũng có nhau, Gia

Hảo luôn bẽn lẽn đứng nép vào bên Thiếu Hàng. Nhiều khi thấy cảnh ấy, Đàm Áo

toàn giễu cợt nhưng lần nào Thiếu Hàng cũng bác bỏ thẳng thừng.

“Chúng tôi có yêu nhau đâu. Tôi chỉ coi cô ấy như em

gái mình”. Quan Thiếu Hàng thường nói.

“Em yêu thì có!” Đàm Áo không thèm để ý đến cái vẻ

giấu đầu hở đuôi của Thiếu Hàng, rõ ràng là đang yêu, là yêu sớm mà. Hai người

đều là những người xuất sắc, thầy cô, ba mẹ đều biết chỉ có điều không nói ra

thôi, thế mà còn giấu giếm gì chứ.

“Chúng tôi lấy nhau rồi”. Gia Hảo nói thực lòng.

Đàm Áo huýt sáo một tiếng và nói: “Xin chúc mừng!”.

“Anh Áo này, Đài truyền hình không ai biết chuyện tôi

đã có chồng. Anh…”. Gia Hảo lúng túng nói: “Anh đừng nói chuyện này cho ai biết

nhé”.

“Tại sao? Lấy chồng có gì xấu đâu?” Đàm Áo không tài

nào hiểu nổi: “À mà trước kia cô là người dẫn chương trình nhỉ, chắc là sợ ảnh

hưởng đến hình ảnh của mình hả?”.

Gia Hảo không thể giải thích rõ được, im lặng coi như

thừa nhận vậy.

Với tâm lý đánh nhanh thắng nhanh, hai người đến gian

mỹ phẩm của Estee Lauder ở một Plaza nổi tiếng mua một set dưỡng da đắt tiền.

Set này được mệnh danh là sản phẩm dưỡng da chống lão hỏa rất hiệu quả. Quyết

định xong, Đàm Áo không nói không rằng quẹt thẻ thanh toán luôn.

Cô rỗi rãi đi loanh quanh mấy gian bên cạnh. Mấy cô

nhân viên bán hàng chào đón, giới thiệu nhiệt tình: “Chào chị, chị muốn dùng

tinh dầu nào? Em sẽ giới thiệu cho chị”.

“Tôi cần loại chuyên dùng cho mát xa, giúp giải tỏa

mệt mỏi ấy”. Gia Hảo ngẫm nghĩ rồi nói thêm: “Tốt nhất là có thể giảm được đau

đầu ấy”.

“Dạ vâng, mời chị ngồi để em đi lấy mấy loại cho chị

ngửi thử”. Cô tìm một chiếc ghế xoay ngồi xuống. Tranh thủ cô bán hàng đi lấy

đồ, Gia Hảo rút vài ống dùng thử để trên bàn ra ngửi. Ngửi vài cái cô cũng tìm

được một mùi khá độc đáo. Cô cầm lên nhìn kỹ nhãn hàng.

Bỗng nhiên, đằng sau có ai đó vỗ vào vai cô.

“Thanh toán xong rồi ạ? Đợi tôi một lát”. Cô vừa nói

vừa quay đầu lại. Bất giác sững người lại. Đứng sau cô là một cô gái trẻ trung

mặc chiếc váy bó liền, tóc buộc cao với khuôn mặ