không lấy Diễm Châu quận chúa, mong hoàng thượng thứ tội.
Hắn không mảy may chú ý đến khẩn cầu của Trương Phi đang quỳ dưới đất. Thấy nàng xuất hiện hắn mới giãn khuôn mặt ra đôi chút, nàng như vị cứu tinh lúc hắn đang ở trong tình thế bí. Thực ra hắn cũng không muốn đối xử
với họ như vậy, trước thỉnh cầu của Trương Phi và Triệu Tấn hắn cũng
muốn gật đầu cái rụp chấm dứt mọi chuyện, nhưng vì nàng căn dặn rất kỹ
là không được dễ dàng tha cho họ nên hắn mới phải làm ra gương mặt kinh
khủng như vậy. "Nương tử, cuối cùng nàng cũng chịu ra ngoài. Mọi chuyện
ta trả lại hết cho nàng định đoạt".
Như hiểu được ý nghĩ thầm kín
trong đôi mắt kia, nàng bước đến đứng cạnh hắn, giương đôi mắt lạnh lùng nhìn bốn người đang quỳ gối tựa tiếu phi tiếu. "Ai kêu các ngươi cố
chấp cứng đầu, phải để đến lúc ta ra tay mới chịu chấp thuận, ta làm sao có thể để các ngươi dễ dàng được toại nguyện như vậy chứ".
Tiểu Yến thấy nàng đứng trước mặt liền ngẩng đầu lên tiếng khẩn cầu.
- Đại tỉ, muội không muốn lấy cái tên Lý Huyền gì gì đó.
Nàng tỏ vẻ cảm thông bước đến cạnh Tiểu Yến và Tiểu Thanh cầm tay bọn họ lên rồi nói.
- Tiểu Yến, Tiểu Thanh ta không ép buộc hai em, nếu hai em không muốn lấy người này thì ta có thể xin với hoàng thượng ban hôn cho người khác. Ta đảm bảo hai em không phải chịu thiệt thòi. Còn hai ngươi nữa, hai ngươi có biết hoàng thượng phải rất quan tâm đến hai ngươi nên mới lựa chọn
cho hai ngươi nương tử vừa thông minh vừa tài sắc không? Sao hai ngươi
lỡ phụ tấm lòng của hoàng thượng như vậy.
Hắn từ nãy đến giờ vẫn
chỉ im lặng quan sát hành động của nàng. Trái ngược với thái độ vô sự
của hắn là bốn con tim đang sắp bị phù thủy xấu xa như nàng bóp nát.
- Thôi các ngươi đứng dậy cả đi. Hiện giờ ta và hoàng thượng phải luyện
công. À, ta nhấn mạnh một điều là: SẼ KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI HÔN ƯỚC
NÀY, CÁC NGƯƠI CỨ VIỆC CHỜ ĐỢI CHUYỆN HỈ ĐI!!!
Câu nói cuối cùng
của nàng có lẽ chính là bốn phát đạn bắn xuyên qua trái tim mỏng manh
yếu đuối của bọn họ. Họ chỉ biết cúi mặt thương cho cái số phận nghiệt
ngã của mình, mà thủ phạm gây ra không ai khác chính là..........nàng!!!
Nói xong nàng ngang nhiên nắm tay hắn kéo đi để mặc bọn họ với một đống suy tư. Chỉ khi quay lưng đi nàng mới phì cười thành tiếng, nhìn thấy cái
khuôn mặt đau khổ và tội nghiệp của họ nàng chỉ muốn cười lớn nhưng phải nhịn, phải nhịn mới cho họ một bài học được.
Hắn lẳng lặng đi theo nàng mà không hề phả kháng. Cho đến khi hai người đi khuất vào rừng đào hắn mới ôn nhu lên tiếng.
- Nương tử, thật không ngờ nàng đúng là "tiểu dạ xoa" luôn luôn nghĩ ra
đủ chiêu trò để chơi họ, lần này họ thực sự bị nàng dọa đến thê thảm.
Nàng quay lại nhìn hắn nở nụ cười quỷ quyệt.
- Chàng lại còn nói. Nếu không phải do họ cố chấp thì ta đâu có làm như
vậy. Giờ ta và chàng còn một chuyện hết sức quan trọng phải làm đó là
xuống trấn mua đồ về tổ chức hôn lễ cho bọn họ ngay tối nay. Mọi chuyện
ta đã nói cho gia gia người hứa sẽ giúp ta và chàng dấu kĩ chuyện này a.
Thật không ngờ mọi chuyện vào tay nàng thật đơn giản, ngay cả việc hệ trọng
một đời người cũng bị nàng giải quyết nhanh đến chóng mặt - quá nhanh,
quá nguy hiểm. Hắn đương nhiên không có ý kiến gì, tất cả đều do nàng
định đoạt.
Không hiểu sao trong lòng hắn lại nổi lên cảm xúc kỳ
lạ. Nghĩ đến chuyện bốn người bọn họ sắp kết thành phu thê kỳ thực hắn
cũng muốn nàng gả cho hắn, nếu có thể hắn muốn ngay bây giờ nàng và hắn
cùng mặc hỉ phục làm lễ bái đường, đưa vào động phòng, cuối cùng hắn và
nàng sẽ hạnh phúc ôm những đứa con ngây thơ trong lòng.
Bất giác
trong lòng hắn nổi lên một cỗ sợ hãi. Hắn không hiểu vì sao mình lại có
cảm giác này nhưng hắn sợ một ngày nàng thực sự rời xa hắn, lúc đó hắn
sẽ ra sao đây?
Hắn đột nhiên nắm tay nàng thật chặt, nàng cũng cảm nhận được lực đạo từ bàn tay hắn có chút căng thẳng. Nàng ngừng cước bộ quay lại mỉm cười nhẹ, hắn đáp lại bằng cái nhìn thật sâu vào đôi mắt
nàng từ tốn cất giọng.
- Dương nhi, nàng gả cho ta có được không?
Câu nói của hắn làm nàng có chút chấn động. Đương nhiên là nàng ngàn vạn
lần muốn gả cho hắn, chỉ có điều....... Nàng thật muốn một lần được mặc
hỉ phục, được làm tân nương của hắn. Đây là tâm nguyện cuối cùng của
nàng trước khi ra đi. Đáp lại ánh mắt chân thành chờ mong của hắn là một nụ cười quỷ quyệt.
- Vẫn quy tắc cũ, nếu chàng đuổi kịp thì ta đồng ý.
Nói xong rồi nàng nhẹ nhàng điểm chân một cái bay lên, chân chạm nhẹ vào
những cành đào di chuyển nhanh thoăn thoắt về phía trước.
Hắn cũng không hề tỏ vẻ yếu thế liền vận khinh công đuổi theo sau. Giữa rừng đào tràn ngập sắc hồng, hai thân ảnh một vàng một trắng liên tục bám đuổi
nhau như một đôi hồ điệp lưu luyến không rời.
Nàng ở phía trước liên tục quay lại phía sau khiêu khích hắn.
- Xem ra cả đời này chàng cũng không thể cưới ta được rồi, vì cả đời này chàng mãi mãi không thể đuổi kịp ta. Ha ha....
Và trong lúc đang đắc chí và tự cao nàng đã để tà áo vướng vào một cành đào và thế là.........
Hai thân ảnh gần nhau không cách rời milime
