Duck hunt
Khấp Huyết Trọng Sinh: Đại Giá Hạ Đường Khí Phi

Khấp Huyết Trọng Sinh: Đại Giá Hạ Đường Khí Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325662

Bình chọn: 8.00/10/566 lượt.

hông quen chăm sóc người khác.

Thấy Diệp Vân Sơ nhìn mình ngơ ngác, Hạ Vệ Lam bỗng nhíu mày, cười nói:

-Sao? Có phải cảm kích ta hay không? Sơ nhi, câu nói của ta vẫn vậy,

nếu nàng muốn nói cảm ơn ta, ta cũng không ngại nàng lấy thân mình báo

đáp đâu.

Thấy hắn đang thắt băng ở tay mình, Diệp Vân Sơ tức giận túm lòng bàn tay hắn, sẵng giọng:

-Tam điện hạ còn cố tình nói đùa vào lúc này, giờ nên nghĩ xem nên làm gì bây giờ đây!?

Hiện giờ tuy Hạ Vệ Thần không có cảm tình với Diệp Vân Tuyết, nhưng

thân phận của Diệp Vân Tuyết dù sao cũng là Vương phi cưới hỏi

đàng hoàng của hắn, nếu chết không rõ ràng, chỉ sợ hậu quả sẽ khó giải

quyết. Dĩ nhiên Diệp Vân Sơ cũng không lo lắng việc Hạ Vệ Thần sẽ xử lý

mình như thế nào, nàng chỉ muốn không để người khác hiểu lầm là nàng đã

giết Diệp Vân Tuyết.

-Sơ nhi không cần lắng, nữ nhân này chết thì đã chết rồi, còn gì mà

phải tính nữa? Là do ả hành hung làm thương Sơ nhi, kết quả lại tự tay

giết mình, Bản Vương chính là nhân chứng!

Hạ Vệ Lam lơ đễnh, vẻ mặt vẫn cười hì hì, nói.

Thật là thế sao? Mặc dù Diệp Vân Tuyết gieo gió gặt bão, nhưng với

thân phận của nàng ta, đường đường là một Vương phi lại chết một cách

không hề minh bạch, chỉ sợ sẽ không có lời giải thích thỏa đáng cho các

đại thần trong triều.

Nghĩ vậy, Diệp Vân Sơ thở dài một hơi, thôi, chuyện gì tới thì cũng

đã tới, nếu đã không thể chạy thoát, cùng lắm là đổi lấy mạng nàng. Nghĩ đến đây, nàng bỗng nhớ lại nghi ngờ lúc trước trong lòng mình, Hoàng

thượng băng hà, thân là con trai của người, đáng lẽ theo lý thuyết thì

Hạ Vệ Lam phải ở trong cùng cùng với Hạ Vệ Thần mới đúng, sao đột nhiên

hắn có thể xuất hiện ở nơi này?

Nghĩ tới đó, Diệp Vân Sơ rốt cuộc không nhịn được mà hỏi:

-Sao ngươi có thể tới đây?

Hạ Vệ Lam nghe vậy, nhíu mày nói:

-Biết Sơ nhi gặp nguy hiểm, sao Bản Vương có thể không đến? Được rồi, đi cùng Bản Vương đi.

Nói xong, hắn ôm lấy Diệp Vân Sơ, kéo nàng đi ra ngoài.

-Ngươi muốn đưa ta đi đâu?

Diệp Vân Sơ giãy giụa đẩy hắn ra, ánh mắt đề phòng.

-Tất nhiên là vào cung rồi, chẳng lẽ nàng không muốn biết Nhị hoàng huynh bây giờ ra sao à?

Hạ Vệ Lam cười tà mỵ, miễn cưỡng nói.

-Hắn……….

Diệp Vân Sơ nghe vậy, lòng bỗng trĩu xuống! Hoàng thượng băng hà, về

lý thì Hạ Vệ Thần sẽ kế thừa ngôi vị Hoàng đế, chẳng lẽ trong cung đã

xảy ra biến cố gì?

Hoàng cung.

Tinh thần Diệp Vân Sơ không yên theo Hạ Vệ Lam vào cung, hoàng cung

bây giờ khác với khi xưa, không khí nghiêm túc hơn ngày thường, trong

bầu không khí mang cảm giác xơ xác tiêu điều, thủ vệ cấm quân tăng lên

không ít.

Cung nhân thái giám qua lại vội vàng, vẻ mặt tất cả đều là khủng hoảng và bất an.

Hậu cung, điện Kim Phượng, tiếng khóc nhỏ truyền ra, ngoài đại điện,

một vài cung nữ đứng thẳng cúi đầu, âm thầm rơi lệ, một số phi tần hậu

cung mất đi sự cao quý khi xưa, quỳ ở cửa đại điện, trên mặt lộ vẻ đau

thương.

Vì Hạ Vệ Lam dẫn đường nên không có ai dám tiến lên ngăn cản, có điều nhìn cảnh như vậy, lòng Diệp Vân Sơ lại càng bấ an, gương mặt tuấn tú

của Hạ Vệ Lam nửa cười nửa không, giữ chặt tay nàng, yên lặng đưa nàng

vào trong điện.

Tiếng khóc truyền đến đứt quãng, cách một tấm bình phong, Diệp Vân Sơ có thể nhận ra người đang khóc là Hoàng hậu, xen lẫn là những tiếng an

ủi khuyên giải, giọng nói đó là của Hạ Vệ Thần.

-Sơ nhi ngoan, nàng đứng ở đây, ngoan ngoãn nghe lời, đừng để Nhị hoàng huynh thấy nàng.

Hạ Vệ Lam bỗng nhiên ôm nàng vào lòng, nói nhỏ bên tai, lời nói vô cùng mờ ám.

Trong lòng Diệp Vân Sơ hơi kinh hãi, đang muốn giãy khỏi hắn, bỗng

nhiên cảm giác đầu ngón tay Hạ Vệ Lam điểm vào người nàng một cái, trong nháy mắt, nàng chỉ cảm thấy cả người cứng đờ, miệng không nói được, bất luận thế nào cũng không thể nhúc nhích, cử động được.

Hạ Vệ Lam! Nam nhân khó ưa này điểm huyệt nàng! Diệp Vân Sơ phẫn nộ nhìn hắn, trong lòng cảm thấy thủ đoạn của hắn thật đê tiện.

Mà đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Diệp Vân Sơ, Hạ Vệ Lam cũng không để ý, hắn cười tà, bỗng nhiên cúi đầu hôn lên mặt Diệp Vân Sơ, hạ giọng nói:

-Sơ nhi, ta nói rồi, kiếp này nàng chỉ có thể là nữ nhân của ta, hôm

nay ta để nàng chính tai nghe thấy, Diệp Vân Sơ nàng trở thành nữ nhân

của Hạ Vệ Lam như thế nào!

Tên điên này! Diệp Vân Sơ tức giận đến cực điểm, muốn quát mắng phản

bác, nhưng bất đắc dĩ không phát ra tiếng nói nào. Có điều lời nói của

Hạ Vệ Lam khiến lòng nàng bất an, muốn kháng cự.

Nhìn gương mặt tươi cười không đàng hoàng của Hạ Vệ Lam, lòng nàng

trĩu xuống, nam nhân đang sợ này, hắn định làm gì, người khác không thể

nhìn thấu nội tâm hắn, lúc này hắn đưa nàng tới đây, chẳng lẽ định khống chế nàng, lợi dùng nàng khống chế Hạ Vệ Thần thoái vị sao?

Giang sơn và mỹ nhân, cái nào khinh cái nào trọng? Lòng Diệp Vân Sơ bỗng lo lắng.

Giống như nhìn rõ suy nghĩ trong lòng Diệp Vân Sơ, Hạ Vệ Lam khẽ cười một tiếng, nói:

-Nhị hoàng huynh là con trời, cuộc đời hắn luôn dễ dàng đoạt được

những thứ mà người khác không có được, hôm nay, Bản Vương sẽ phá vỡ vận

tốt của hắn, nữ nhân và giang sơn, nếu mất đi nà