XtGem Forum catalog
Khấp Huyết Trọng Sinh: Đại Giá Hạ Đường Khí Phi

Khấp Huyết Trọng Sinh: Đại Giá Hạ Đường Khí Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325631

Bình chọn: 10.00/10/563 lượt.

ng, ta nhất định phải có ngôi vị Hoàng đế, nếu mất ngôi vị Hoàng đế, nhất định ta phải có nàng!

Sơ nhi ngoan, nay nàng đã biết, ở trong lòng ta, nàng quan trọng tới mức nào chưa?

Diệp Vân Sơ cắn chặt môi dưới, nàng vô cùng giận dữ, nhưng lại không

tránh được, chỉ đành lạnh nghiêm mặt, không để ý tới Hạ Vệ Lam. Nam nhân bỉ ổi lợi dụng người khác gặp khó khăn, nàng không muốn để ý tới, lại

càng không muốn nhìn gương mặt đáng ghét của hắn.

Đối diện với vẻ mặt lạnh lùng của Diệp Vân Sơ, Hạ Vệ Lam cũng không quan tâm, hắn cười, sau đó đi ra từ tấm bình phong.

-Nhị hoàng huynh, huynh đã nghĩ kỹ chưa?

Hạ Vệ Lam thản nhiên nhìn Hạ Vệ Thần, khóe môi mang theo nụ cười, nhẹ giọng hỏi. Hắn cố ý nói to, hiển nhiên là muốn Diệp Vân Sơ đang ở sau

tấm bình phong nghe thấy được.

-Tam hoàng đệ, đệ có ý gì? Chẳng lẽ đệ muốn đoạt vị?

Hạ Vệ Thần phẫn nộ nhìn Hạ Vệ Lam, trong mắt hắn lóe lên giận dữ cực độ, rõ ràng hành động của Hạ Vệ Lam đã chọc giận hắn.

-Đoạt vị? Vậy Nhị hoàng huynh nghĩ thế nào? Nếu thần đệ muốn đoạt vị

được, cần gì phải phí công sức lớn như thế? Trong lòng Nhị hoàng huynh

hiểu rõ thần đệ muốn thứ gì, huynh đệ chúng ta là ruột thịt, thần đệ

cũng không muốn ép Nhị hoàng huynh, chỉ muốn huynh chọn một trong hai

thứ, ngôi vị Hoàng đế hoặc Sơ nhi mà thôi.

Sắc mặt Hạ Vệ Lam không thay đổi, thản nhiên nói.

-Lam nhi! Con, con thật quá đáng! Thi hài Phụ hoàng con còn chưa lạnh, sao con có thể, có thể ép huynh trưởng của con như vậy?

Hoàng hậu đau khổ rơi lệ nhìn Hạ Vệ Lam, khóc mà trách mắng.

-Mẫu hậu, con cũng là con ruột của người, nhưng từ bé đến lớn, trong

mắt người chỉ có Nhị hoàng huynh, có thứ gì tốt đẹp cũng đều cho Nhị

hoàng huynh hết, trong mắt của người rốt cuộc có con hay không? Con

không phủ nhận, Nhị hoàng huynh thật sự rất xuất sắc, nhưng con cũng là

con của người, sao người và Phụ hoàng lại bất công như thế? Nếu con muốn đoạt ngôi vị Hoàng đế này thì cần gì phải đợi tới ngày hôm nay, càn gì

phải đợi tới bây giờ? Sơ nhi đã bị Nhị hoàng huynh ruồng bỏ, con chỉ một lòng muốn có nữ nhân mà mình yêu thôi, việc này thì có gì sai?

Đôi mắt hoa đào của Hạ Vệ Lam hiện lên đau đớn kịch liệt, nhưng chỉ lóe lên rồi biến mất, khôi phục vẻ lạnh lùng rất nhanh.

-Con, con, con phải bức chết ta thì mới cam tâm sao? Lam nhi, bất kể

là Nhị hoàng huynh hay là con, trong lòng mẫu hậu đều giống nhau, chẳng

qua, chẳng qua là thuở nhỏ tính tình con không được tốt, mẫu hậu sợ con

sau này lớn lên không nên người, nên mới…… đều là lỗi của mẫu hậu, con

muốn trách thì hãy trách ta, đừng ép hoàng uynh con, con, con cũng đã

biết, Vân Sơ đã mang cốt nhục của Hoàng huynh con, con, con đoạt thê của huynh con, đúng là không theo đạo đức luân thường………..

-Con? Ha ha, nếu con nhớ không nhầm thì không phải Nhị hoàng huynh

không thừa nhận đó là con huynh ấy sao? Mẫu hậu, người đã mệt nhọc cả

đời, việc này người không cần xen vào, nên về cung nghỉ ngơi đi!

Nói xong, Hạ Vệ Lam quay đầu quát cung nữ đứng ở ngoài điện:

-Người đâu, đưa Hoàng hậu nương nương hồi cung nghỉ ngơi!

-Con…………

Hoàng hậu giận dữ, phất tay áo rời đi, nhưng lòng đau thương không

dứt, cả hai đều là con, là bảo bối, là máu thịt của bà, sao lại có thể

huynh đệ tương tàn? Sở dĩ bà khuyên Hạ Vệ Lam, là vì không muốn chúng

chém giết lẫn nhau.

Lúc trước khi ở điện phủ, bà đã sớm nhìn ra Hạ Vệ Lam ái mộ Diệp Vân

Sơ, vì nguyên nhân đó nên sau khi Hạ Vệ Thần ruồng bỏ Diệp Vân Sơ, bà

mới thương lượng với Hoàng thượng, hạ chỉ ban hôn cho Diệp Vân Sơ và

Đông Phương Ngưng, nhưng không thể ngờ, người tính không bằng trời tính, đêm tân hôn của Diệp Vân Sơ và Đông Phương Ngưng đã xảy ra biến cố, hôn lễ bất thành, Diệp Vân Sơ lại mang thai cốt nhục của Hạ Vệ Thần, huyết

mạch Hoàng gia.

Thôi, có lẽ bà đã già thật rồi, có một số việc đối với bà mà nói, là

có tâm nhưng không còn sức. Sau khi Hoàng thượng băng hà, Hạ Vệ Lam đã

liên hợp với một số đại thần trong triều, khống chế cấm vệ quân trong

cung, tóm gọn cả Hoàng cung trong lòng bàn tay, cũng thừa dịp Hạ Vệ Thần tiến cung, liền khống chế nó, buộc nó phải lựa chọn giữa Diệp Vân Sơ và ngôi vị Hoàng đế.

Nay, bà chỉ có thể hy vọng đứa con lớn xuất sắc có thể lấy đại cục

làm trọng, dù sao, thân là vua một nước, hậu cung ba ngàn, huyết mạch

Hoàng gia tuy rằng quý giá, nhưng ngày sau cũng còn có cơ hội khác.

Sau khi Hoàng hậu rời đi, toàn bộ đại điện trở nên tĩnh mịch, sắc mặt Hạ Vệ Thần tối lại, cặp mắt lợi hại nhìn thẳng Hạ Vệ Lam, giống như

nhìn xuyên thủng cả người hắn.

Mà Hạ Vệ Lam đối với ánh mắt của huynh trưởng mình vẫn mỉm cười, vẻ

mặt nhẹ như không, giống như lúc này việc hắn muốn Hạ Vệ Thần lựa chọn

chỉ là một chuyện nhỏ con chẳng đáng kể gì.

Qua một lúc rất lâu, rất lâu sau, Hạ Vệ Thần bỗng nờ nụ cười, hắn cười, mang theo châm chọc không nói nên lời, thản nhiên nói:

-Tam đệ, hành động lần này của đệ, chỉ sợ mục đích thật sự không phải là vì Sơ nhi? Vì ngày này đệ đã chuẩn bị mấy năm rồi, sự xuất hiện của

Sơ nhi chẳng qua cho đệ một cơ hội thôi!

Nói tới đây, hắn dừng một